Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Truyền Tống Pháp Trận!
Lý Mục bừng sáng hai mắt.
Hành động lần này, vật mấu chốt chính là thứ này.
Theo lời của tiểu Hắc Long thì nơi ở của Bán Thú Nhân cách nơi này rất xa, nếu các Tinh Linh tự thân vận động, cho dù rừng thân thiện hơn bao nhiêu thì cũng phải mất hơn hai mươi ngày mới tới nơi.
Không chỉ có vậy, số lượng của tộc Bán Thú Nhân đông đảo, khoảng chừng mấy nghìn.
Nói thành thật, nếu không có Hắc Long và Elsword ra tay thì để mỗi người chơi đi thì chẳng khác nào đi chịu chết.
Thực lực của bọn họ thiên về yếu, thứ có thể lấy ra được duy nhất chính là có thể hồi sinh, và có thể hợp tác thành đoàn đội để đi cống hiến mạng.
Nhưng nếu chết trận tại bộ lực Bán Thú Nhân, muốn chạy về [Điểm hồi sinh] thực sự không kịp.
Nhưng khi có Truyền Tống Trận trong tay thì lại khác...
Lý Mục gật đầu với Tiểu Hàm Miêu và Cô Cô Điều đã đứng bên cạnh chờ từ lâu, hai người họ vội vàng tiến tới nhận vật liệu pháp trận, nói cảm ơn không dứt.
-Cảm ơn ngài!
Fischer vừa vẫy tay vừa thở dài nói:
-Đây là tất cả những gì chúng ta có thể làm.
Nhóm Tinh Linh trẻ tuổi rất chủ động ra tay tấn công Bán Thú Nhân, nhưng hầu hết những thổ dân Tinh Linh khác lại không quá quan tâm.
Sau khi nhận được vật liệu pháp trận, Tiểu Hàm Miêu liền vẫy tay với Hắc Long Merrill:
-Đã lấy được đồ rồi! Chúng ta xuất phát thôi!!
Merrill nhìn hai người chơi nữ một cái, vừa không tình nguyện nằm xuống vừa lầm bầm:
-Lần này chở các ngươi, sau này trở về phải nướng thịt một ngày cho ta... Không... Nướng thịt ba ngày!
Nghe thấy lời của nó, hai mắt Tiểu Hàm Miêu cong như trăng lưỡi liềm.
-Ba ngày sao? Một tuần còn được nữa kìa!
Nói xong, nàng và Cô Cô Điểu cầm vật liệu Ma pháp trận, dưới ánh mắt hâm mộ của nhóm người chơi, hai người nhảy lên người Hắc Long Merrill.
Sau khi hai người họ ngồi xuống xong, Hắc Long Merrill rống dài một hơi, vỗ cánh chậm rãi bay lên...
Nhìn Hắc Long ngày càng nhỏ bé trong tầm mắt, Demacia thở dài liên tục:
-Muốn làm kỵ sĩ rồng... Còn phải có tiền nữa.
Nghe hắn nói những lời này xong thì Lý Mục liếc hắn một cái:
-Ta nghĩ cho dù ngươi có tiền cũng không làm được.
Demacia: ...
Đại ca, đừng có bổ một đao lúc này được không?
Mộng Chi Hàm là người chơi dân thường lần thử nghiệm thứ hai.
Không phải là một người có gan lớn, cũng không có ký hiệu, cũng không phải là người có Âu Khí*, mãi tới ba ngày hôm trước nàng mới gom đủ kinh nghiệm và độ cống hiến, chuyển chức thành một người cấp Druid level 11.
(*Âu khí có nguồn gốc từ từ “người Châu Âu”, có ý nghĩa tương tự với “hỉ khí” ( 喜气). Âu khí chính là người tỏa ra khí tức có tiền hoặc có số may. Một vài người Châu Phi vận may không tốt hoặc không có tiền hi vọng vận may của mình có thể trở nên tốt hơn ho ặc muốn mình thành người có tiền, đi “tiếp xúc” với người tỏa ra khí tức có tiền hoặc có số may. Giống với “triêm triêm hỉ khí” ( Hưởng, dính không khí vui mừng). Bởi vậy mới có từ “hấp âu khí” (bởi vì người Châu Âu mặt trắng, trái với người Châu Phi mặt đen)
Thật ra, đáng lẽ phải nhanh hơn.
Nghe nhóm người chơi thử nghiệm đầu tiên nói, ban đầu có những quái vật nhỏ ở trung tâm khu vực thì mọi người sẽ cùng tổ đội với nhau để đánh quái nhỏ, kinh nghiệm chậm rãi tăng lên.
Khá là sảng khoái.
Nhưng đáng tiếc chính là quái nhỏ cấp thấp ở khu vực trung tâm của thị trấn Tinh Linh được dùng để luyện tập đã bị quét sạch từ lâu.
Chúng không biến thành điểm kinh nghiệm EXP thì cũng bị biến thành phân bón.
Mà điều khiến trò chơi Vương quốc Tinh Linh này khác với những trò chơi khác chính là trò chơi này hoàn toàn bắt chước hiện thực, nhóm sinh vật cũng tự hình thành nên một hệ thống sinh thái riêng, ngươi giết nó rồi thì nó sẽ không còn.
Còn dư lại chính là đám tân thủ không chọc nổi tất cả mọi người.
Trừ khi ngươi có tiền, có thể bỏ giá tiền lớn để thuê công hội "Đệ nhất quân đoàn" biến bản thân thành boss lớn, để công hội dẫn ngươi đi đánh quái lớn, nếu không thì chỉ có thể chậm rãi mà thành công.
Thế nên đa phần những người chơi bình thường trong lần thử nghiệm thứ hai vừa không có gan lớn, vừa không có tiền thì chỉ có thể lựa chọn chậm rãi làm nhiệm vụ để thăng cấp...
Ngược lại có không ít người chơi, dựa vào làm nhiệm vụ mà học được vài kỹ năng chưa từng biết trong hiện thực.
Ví dụ như chặt cây, xây tường, nướng cái gì đó...
Nói một cách tổng thể thì sau một thời gian, khi số lượng người chơi tăng lên thì sự phân hóa giữa hai cấp cũng dần trở nên rõ ràng hơn.
Kẻ mạnh đã mạnh càng mạnh, kẻ yếu đã yếu lại càng yếu hơn.
Tuy vẫn có biện pháp để biến mạnh, nhưng tài nguyên tốt nhất luôn bị kẻ mạnh chiếm đầu tiên.
Không có tiền, không có Âu Khí, người tới sau chỉ có thể dựa vào lá gan.
Chính vì vậy mà trò chơi này đã bị các người chơi công kích, một đám người nói rằng thật phi lý ở trên diễn đàn.
Mọi người đều cho rằng việc bắt chước thực tế rất tốt, nhưng nếu quá mức thì có khác gì thực tế chứ?
Ở hiện thực đã tàn nhẫn lắm rồi, có thể đừng khiến việc chơi trong trò chơi giống hệt hiện thực không?
Cũng có nhiều người la hét đòi bỏ game.
Mặc dù... Tới cuối cùng không ai bỏ.
Mộng Chi Hàm thì lại nghĩ rất thoáng với việc này.
Theo nàng, việc lựa chọn thứ này đồng nghĩa với việc đánh mất đi thứ khác.
Nếu cái tên Vương quốc Tinh Linh là giống thật nhất, có cảm giác sử thi nhất thì những cơ chế đó có lẽ chính là lựa chọn từ nhà phát hành đi...
Có thể tạo ra loại trò chơi thần thánh thế này thì chắc chắn nhà phát hành đã suy tính nhiều hơn rất nhiều.
Vả lại, cho dù chế độ của trò chơi hiếm thấy thế nào đi nữa thì với việc cảm nhận bằng năm giác quan vô cùng nhạy bén, NPC có trí năng cao tựa như có tư duy riêng, mọi người cũng chỉ có thể vừa đau lòng vừa vui sướng mà chơi thôi.