Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hắc Long đã quay về sao?!
Cự Sơn và Dạ Du Giả cùng cả kinh.
Dạ Du Giả nhìn Trưởng Tế Tự của tộc Bán Thú Nhân một cái, cau mày nói:
-Không phải ngươi nói Hắc Long chết rồi hay sao?
Nhìn ánh mắt quét tới của Dạ Du Giả, cảm nhận được áp lực đang tản ra từ người của hắn, da đầu Cự Sơn tê dại:
-Bá tước đại nhân, vì... Nó chưa bao giờ quay lại, những chiến binh đi cùng bộ lực của chúng ta cũng...
Lời nói của Cự Sơn không được mạch lạc.
Dạ Du Giả thở dài, nói:
-Được rồi. Ra ngoài xem xem là chuyện gì đang xảy ra.
-Cự Long luôn muốn một mình chiếm tài bảo làm của riêng. Dù đó chỉ là một con Hắc Long thiếu niên, nhưng chúng ta cũng không thể khinh thường được.
Nói xong, hắn dẫn đầu ra khỏi lều vải của chủ bộ lạc.
Thấy Dạ Du Giả không quá khẩn trương, Cự Sơn cũng thở phào nhẹ nhõm.
Có cao giai Thần Quyến giả ở đây, lại chuẩn bị triệu hoán Thần Sứ, cũng chỉ là một con Hắc Long thiếu niên cấp Bạch Ngân thượng vị mà thôi, chắc sẽ không tạo thành uy hiếp quá lớn đối với bộ lạc được...
Khi bọn họ vừa ra ngoài thì đã nghe thấy tiếng gầm thét đầy giận dữ của Hắc Long:
-Gràooo!~
-Đám Bán Thú Nhân hèn hạ vô sỉ gian xảo kia! Mau trả tài bảo của Merrill đại nhân đi! Nếu không thì Merrill đại nhân này nhất định sẽ ăn thịt các ngươi!
Nó đứng trên lâu đài ở đỉnh núi, nhìn xuống bộ lạc Nham Quật dưới sườn núi, giọng nói truyền ra thật xa.
Long Uy khiếp người truyền tới từ xa, cộng thêm giọng điệu uy hiếp không chút khách khí, khiến Bán Thú Nhân của bộ lạc Nham Quật nảy sinh rối loạn.
Nhìn Hắc Long đang nhìn từ trên cao xuống, Dạ Du Giả khẽ bật cười, nói:
-Hắc Long các hạ, tài bảo của ngươi hiện đang tạm bị Chân Thần Điện hạ trưng dụng. Ta có thể dùng linh hồn của mình để thề, tuần sau ta sẽ dùng gấp ba lần chỗ đó để trả lại cho ngươi.
Ba... Gấp ba!
Merrill lập tức mở lớn hai mắt, vẻ mặt dao động.
-Khụ khụ...
Lúc này, Tiểu Hàm Miêu trốn sau lưng nó vội vàng ho khan mấy cái, nhắc nhở:
-Merrill, nghe nói bọn họ chuẩn bị triệu hoán vị thần có sức mạnh cấp Bán Thần, nếu bọn họ thực sự thành công thì ngươi còn chạy trốn được sao? Hãy nghĩ tới sự nghiệp chính nghĩa, nghĩ tới mát xa thoải mái và thịt nướng mật ong...
-Thần Linh của tộc Bán Thú Nhân không dễ nói chuyện như nữ thần đâu...
Chính nghĩa? Mát xa? Thịt nướng?
Hai mắt Merrill sáng ngời, nước miếng vô thức tuôn trào.
Nhưng nó nhanh chóng phản ứng lại.
Cấp... Cấp Bán Thần?
Mặt của Merrill lập tức tái đi.
Đám trứng thối chết dẫm! Dám lừa gạt nó!
-Merrill, ngươi cố gắng kéo dài thời gian, hấp dẫn sự chú ý của bọn họ đi! Để ta và Cô Cô Điểu xây dựng xong pháp trận.
Thấy Tiểu Hắc Long ngốc nghếch đã được cảnh tỉnh thành công, Tiểu Hàm Miêu tiếp tục nói với nó.
Vừa nói, nàng vừa xoa huyệt thái dương đang đau nhức của mình.
Ban đầu, người chơi đang định đánh lén. Nhưng ai ngờ tên ngốc Tiểu Hắc Long này lại quá lỗ mãng, dẫn theo bọn họ bay thẳng tới đỉnh núi mà bộ lạc Bán Thú Nhân ở!
Nghe thấy nàng nói vậy, Merrill gật đầu, sau đó lớn giọng nói với đám người dưới sườn núi:
-Gràoo! Không được! Bây giờ Merrill này phải cầm được tài bảo ngay! Nếu không thì Merrill đại nhân đây chắc chắn sẽ hủy diệt bộ lạc của nhà các ngươi!
Lời vừa nói ra, lập tức khiến đám người tộc Bán Thú Nhân rơi vào khủng hoảng.
Dạ Du Giả cau mày.
Giờ đang là thời điểm mấu chốt, hắn không thể vì sự làm rối của Hắc Long mà làm trể nải thời cơ được.
Lúc này, phải nghĩ biện pháp nào đó để tạm trấn an con Hắc Long này.
Tuy thực lực của hắn cao hơn Hắc Long một giai, nhưng hắn lại không thể chắc chắn đánh chết được đối phương.
Hắn không muốn kết thêm một kẻ địch chuyên gây rối được.
Vì thế, Dạ Du Giả nói tiếp:
-Xin lỗi Hắc Long các hạ, ta không dám dối gạt gì ngươi, tài bảo của ngươi đã bị chúng ta dùng mất rồi. Nhưng ngươi đừng lo lắng, ta có thể lấy danh nghĩa của Chân Thần để thề, một tuần sau nhất định sẽ cho ngươi một câu trả lời hài lòng! Không chỉ có vậy, nếu ngươi có thể gia nhập với chúng ta thì ta sẽ trả ngươi gấp mười lần nữa!
Tư thế của hắn hạ xuống thấp vô cùng.
Bình thường, đám Cự Long luôn kiêng kỵ Chân thần, nhất là những con Cự Long truyền kì trở xuống.
Khi chúng đối mặt với Thần Quyến giả của Chân Thần, chúng sẽ giữ sự tôn trọng nhất định.
Dạ Du Giả tin chắc rằng lý do thoái thác này của hắn có thể trấn an được Hắc Long, thậm chí là làm lung lay...
Gấp mười lần tài bảo, không có con Cự Long nào không động lòng cả!
Đúng là ánh mắt của Merrill đã hơi nhảy lên.
Nhưng tiếng ho nhẹ sau lưng lại vang lên.
Giọng nói ôn tồn nhỏ nhẹ lại mang theo sự khinh thường, khí thế thổ hào một trăm phần trăm:
-Khụ khụ, không phải chỉ là tài bảo thôi à? Tương lai ngươi muốn có bao nhiêu thì ta cũng có thể nghĩ cách chuẩn bị cho ngươi bấy nhiêu! Chắc chắn giữ lời hơn hắn!
Merrill lại động lòng roài.
Nó liếc mắt nhìn Tiểu Hàm Miêu, ánh mắt mang theo ý "Ta tin ngươi, ngươi đừng có gạt ta", sau đó lại nhìn xuống sườn núi.
Chỉ thấy nó vừa rít gào vừa nhe răng trợn mắt uy hiếp với Dạ Du Giả:
-Không được! Không được! Bây giờ Merrill muốn ngay! Muốn gấp ba lần chỗ cũ! Không! Hiện tại muốn gấp mười lần chỗ cũ! Nếu không thì bây giờ Merrill sẽ phun hơi thở của rồng!
Dạ Du Giả: ...
Đầu con Hắc Long càn quấy này có cái hố phải không?
Nhất thời, hắn đau đầu không thôi.
Hắn không chắc chắn có thể đánh chết con Hắc Long này, cũng không thể thỏa mãn yêu cầu của nó ngay lập tức được, bức màn ngăn cách giữa hai bên ngày càng kéo dài...
Nhưng qua cuộc nói chuyện vừa rồi, Dạ Du Giả cũng chậm rãi nhìn ra được hình như con Hắc Long này cũng cố kỵ thực lực của hắn, nói mãi thì cũng chỉ là loại mồm bay tép nhảy mà thôi.