Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Gõ cửa vài tiếng.
Chị ấy không có bất kỳ phản ứng nào.
Tôi bước vào trong và chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng.
Căn phòng lộn xộn vô cùng, rõ ràng là đã bị ai đó lục lọi.
Cánh tay chị bị đâm một nhát, vết thương rất sâu, máu chảy lênh láng nhuộm đỏ cả tấm ga trải giường.
Do chị ấy nằm sấp nên từ bên ngoài nhìn vào không thể thấy được vết thương.
Tôi kiểm tra hơi thở, thấy rất yếu ớt.
Mười phần thì tám chín phần là do Hồ Tam gây ra.
Tôi lập tức cõng chị ấy lên lưng, lao vội ra khỏi nhà, gọi một chiếc taxi rồi đưa chị đến bệnh viện gần nhất.
Bác sĩ bảo, do để lâu mất máu quá nhiều, chỉ cần đưa đến muộn chút nữa là mất mạng, phải lập tức khâu vết thương và truyền máu.
Rất nhanh sau đó.
Chị ấy được đưa vào phòng phẫu thuật.
Y tá yêu cầu tôi đóng viện phí, năm ngàn tệ.
Lần trước tôi đưa chị ấy ba ngàn hai tiền nhà, lại mua thêm hai cái điện thoại, tổng cộng chỉ còn lại khoảng sáu ngàn tệ, nộp viện phí xong trên người chỉ còn hơn một ngàn tệ.
Tôi ngồi chờ trước cửa phòng phẫu thuật.
Cô y tá từ phòng phẫu thuật bước ra hỏi: "Anh là chồng hay bạn trai của bệnh nhân?"
Tôi đáp: "Không phải."
Cô y tá hỏi tiếp: "Vậy anh là gì?"
Tôi đáp: "Khách thuê trọ."
Cô y tá nhíu mày: "Thủ tục phải có người nhà ký tên mới tiến hành được, anh có liên lạc được với người nhà của chị ấy không?"
Tôi lắc đầu.
Cô y tá lại hỏi: "Anh là khách thuê trọ, coi như cũng là bạn bè, vậy anh có thể ký tên được không? Nhưng tôi phải nói trước với anh, nếu phẫu thuật có xảy ra rủi ro gì, có thể sẽ phát sinh tranh chấp với người nhà của chị ấy đấy."
Tôi gật đầu: "Để tôi ký cho."
Nửa tiếng sau khi tôi ký giấy, ca phẫu thuật đã hoàn thành.
Tôi hỏi bác sĩ tình hình thế nào.
Bác sĩ đáp: "Phẫu thuật rất thành công, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian là sẽ khỏe lại thôi."
Tôi gật đầu, rồi rời khỏi bệnh viện.
Về đến phòng, tôi tắm rửa qua loa, ăn tạm một bát mì tôm.
Bật tivi lên, tôi xem trận bán kết Asian Cup.
Thấy đội tuyển quốc gia thua Nhật Bản với tỉ số 2-3, tâm trạng tôi bực bội vô cùng, chùm chăn đi ngủ luôn.
Ngủ được vài tiếng thì điện thoại reo.
Một số điện thoại cố định gọi đến.
Số điện thoại của tôi hầu như chẳng ai biết.
Ai gọi cho tôi thế này?
Bắt máy lên, đầu dây bên kia nói: "Chào anh, bệnh nhân Hứa Thanh đã tỉnh rồi, nhưng chị ấy chưa ăn gì cả ngày nay, cần phải bổ sung dinh dưỡng, anh mau chóng qua đây một chuyến."
Tôi đáp: "Tôi không quen ai tên Hứa Thanh cả."
Người bên kia hỏi lại: "Anh là Tô Trần đúng không? Tôi gọi từ Bệnh viện Tân Nhai Khẩu!"
Tôi lập tức hiểu ra vấn đề.
Lần trước nữ chủ nhà từng giới thiệu tên chị ấy là Hứa Thanh.
Tôi cũng từng cho chị ấy số điện thoại của mình.
Hồi đó chưa có dịch vụ giao đồ ăn tận nơi như bây giờ, tôi đành phải đi ra ngoài mua cơm hộp, tiện đường mua thêm một suất súp mang đến Bệnh viện Tân Nhai Khẩu.
Hứa Thanh cánh tay quấn đầy băng gạc, sắc mặt nhợt nhạt vô cùng.
Thấy tôi bước vào, ánh mắt chị ánh lên vẻ biết ơn sâu sắc, chị nói: "Cậu Tô à, ngại quá nha, làm phiền cậu rồi, quanh chị chẳng có lấy một người bà con thân thích hay bạn bè nào cả."
Tôi hiểu được hoàn cảnh của chị.
Nghề nghiệp của chị khá đặc thù, làm sao mà có người nhà bên cạnh được cơ chứ.
Tôi bảo: "Chị ăn đi."
Hứa Thanh chắc là đói lắm rồi, chị ăn ngấu nghiến, bát súp cũng húp cạn không còn một giọt.
Sau khi ăn xong, sắc mặt chị đã khá hơn rất nhiều, có vẻ như cũng có chút sức sống trở lại.
Chị ấy lấy tay lau miệng, nói: "Tiền viện phí, tiền cơm chị sẽ trả lại cho cậu, nhưng hiện tại trong người chị không có tiền mặt."
Tôi nhíu mày hỏi: "Tiền nhà bị Hồ Tam cướp mất rồi à?"
Nghe tôi hỏi, mắt Hứa Thanh đỏ hoe, những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn dài trên má.
Chị nghiến chặt răng, chửi: "Thằng khốn nạn! Tối qua nó sai mấy thằng đàn em đến, không những cướp sạch tiền của chị mà còn đâm chị một dao!"
Tôi hỏi lại: "Hắn sai người đến, chắc là định tìm tôi phải không?"
Hứa Thanh sững người một lát, rồi gật đầu: "Đúng thế! Nhưng dù sao thì chuyện này cũng bắt nguồn từ chị. Cậu Tô à, Hồ Tam là kẻ giang hồ, lần trước nó bị cậu đánh đau, chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu. Cậu tuy giỏi võ, nhưng làm sao đánh lại đám đông của nó được. Cậu Tô à, cậu mau chuyển phòng đi, mấy ngày qua coi như chị không lấy tiền nhà của cậu!"
Tôi gật đầu: "Tôi biết rồi."
Nói xong, Hứa Thanh quay người lại, lấy từ trong ngăn phụ chiếc túi xách mang theo bên mình một tấm thẻ, đưa cho tôi.
"Bà nội để lại cho chị trước khi mất, nghe nói là được cao tăng khai quang rồi, từ nhỏ chị đã đeo nó trên người, có thể an thần tĩnh khí. Năm năm trước có người gạ mua mười ngàn tệ mà chị không bán, bây giờ chắc chắn giá trị phải gấp mấy lần rồi. Cậu giúp chị một việc, đem bán đi."
"Trừ đi khoản tiền viện phí cậu đã ứng trước, số tiền còn lại bán được, dù là bao nhiêu đi chăng nữa cậu cứ cầm lấy hết, coi như là lời cảm ơn cậu đã cứu mạng chị hai lần. Cậu chắc cũng biết chị làm nghề gì rồi, sức khỏe bình phục là chị lại kiếm ra tiền ngay, dễ như bỡn ấy mà."
"Nói thật với cậu, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu, chị đã thấy cậu rất giống đứa em trai đã mất của chị, hợp duyên lắm. Đưa món đồ này cho cậu, chị cũng không thấy có lỗi với bà nội đâu. Việc cho cậu thuê phòng lại rước thêm rắc rối cho cậu, chị thấy áy náy lắm. Thân thể chị tuy dơ bẩn, nhưng tâm hồn chị trong sạch, không thích mang nợ ai."
Trái tim tôi khẽ rung lên.
Hứa Thanh giấu kín tấm thẻ này trong ngăn phụ của ví tiền, chắc chắn đó phải là vật báu mà chị ấy vô cùng nâng niu, trân trọng.
Thế nhưng, trong hoàn cảnh khó khăn nhất, chị ấy lại lấy nó ra để trả ơn tôi.
Trượng nghĩa phần nhiều phường hàng thịt.
Phụ bạc lắm kẻ chốn thư sinh.
Chỉ riêng điểm này thôi.
Hứa Thanh quả là người đáng để kết giao.
Tôi cầm lấy tấm thẻ bằng đồng lên xem thử, có chút kinh ngạc.
Thẻ chim đồng Bá Kỳ thời Nguyên.
Chim Bá Kỳ là một trong mười hai thần thú nuốt chửng tà ma, chuyên nuốt ác mộng.
Thời phong kiến xưa kia, nếu trẻ nhỏ đêm khuya khóc quấy không dứt, người lớn sẽ cho rằng trẻ bị ác mộng quỷ ám, thường đúc một tấm thẻ hình chim Bá Kỳ đeo vào cổ trẻ để an thần, dỗ trẻ nín khóc.
Đồ vật bằng đồng lưu truyền từ đời Nguyên vốn dĩ không nhiều.
Ngay cả đồng tiền xu dùng để trao đổi, vì số lượng đúc rất ít nên trên thị trường cũng khá hiếm gặp.
Một đồng tiền xu đời Nguyên có giá trị rất cao.
Huống chi là tấm thẻ hình chim Bá Kỳ bằng đồng, chế tác thủ công tinh xảo, lại mang nhiều ý nghĩa sâu xa như thế này.
Nếu mang ra chợ, chỉ riêng giá trị của tấm thẻ chim Bá Kỳ này cũng không dưới hai mươi vạn tệ.
Hơn nữa, mặt sau của tấm thẻ chim Bá Kỳ còn khắc dòng chữ "Trọng Hối phủ chế" (Phủ Trọng Hối chế tác).
Trọng Hối chính là Lưu Bỉnh Trung, vị thầy phong thủy thời Nguyên - người đã thiết kế xây dựng nên Nguyên Đại Đô.
Tuy tấm thẻ chim này không chắc chắn là do đích thân ông chế tác, nhưng chắc chắn là vật phẩm xuất phát từ phủ đệ của ông. Những món đồ đã được khai quang tại phủ Trọng Hối thì cũng được coi là một loại pháp khí, tác dụng an thần tĩnh khí chắc chắn không thể chê vào đâu được.
Nếu gặp người ưng ý, giá trị tăng lên gấp mấy lần cũng là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.
Tôi trả lại cho chị ấy.
Hứa Thanh thấy vậy thì ngẩn người ra.
Ngay sau đó, khuôn mặt sắc sảo và đầy quyến rũ của chị ấy thoáng hiện nét giận dữ.
"Cậu Tô à, cậu chê đồ của chị à?"
Tôi đáp: "Không phải. Chị chẳng nợ nần gì tôi cả."
Hứa Thanh hỏi: "Cậu nói gì cơ?"
Tôi đáp: "Lần trước đánh Hồ Tam, là vì hắn dám mắng tôi. Lần này cứu chị, vì thực chất bọn Hồ Tam đang nhắm vào tôi, chẳng liên quan gì đến chị. Tôi sẽ không chuyển đi đâu, vì tôi đã trả tiền thuê phòng rồi. Với lại, chị Hứa này, tấm thẻ bằng đồng này của chị gọi là thẻ chim Bá Kỳ, nếu ai trả dưới hai mươi vạn thì chị tuyệt đối đừng bán nhé."
Nghe tôi nói vậy, đôi mắt Hứa Thanh mở to ngơ ngác nhìn tôi, như thể đang nhìn một con quái vật từ trên trời rơi xuống.
Một hồi lâu sau, chị ấy mới thốt lên: "Cậu biết giám định đồ cổ?!"
Tôi không nói có cũng chẳng nói không, đứng dậy bước đi.
Đến cửa, tôi ngoảnh đầu lại hỏi: "Chị Hứa này, thằng Hồ Tam là đàn em của ai?"
Lúc này Hứa Thanh mới sực tỉnh khỏi cơn bàng hoàng, trả lời: "Chị từng nghe lỏm lúc hắn gọi điện thoại, người trực tiếp giao việc cho hắn tên là Vương Đầu To, nhưng hình như bọn chúng còn có một vị đại ca nữa, gọi là gì ấy nhỉ..."
Tôi mớm lời: "Bùi ca?"
Hứa Thanh đáp liền: "Đúng rồi! Chính là Bùi ca!"
Oan gia ngõ hẹp.
Trước khi rời khỏi bệnh viện, tôi dừng lại ở hành lang dúi cho cô y tá trực ban năm trăm tệ.
Tôi nhờ cô ấy mấy ngày tới mỗi ngày dùng bốn trăm tệ mua cơm cho Hứa Thanh, một trăm tệ còn lại coi như tiền bồi dưỡng.
Cô y tá vui vẻ nhận lời, hứa sẽ chăm sóc Hứa Thanh chu đáo.
Sau đó, tôi gọi điện cho Vương Đầu To.
Nghe thấy giọng tôi, giọng Vương Đầu To run rẩy, hỏi tôi có sai bảo gì.
Tôi nói với gã: "Không có gì đâu. Chỉ là tên đàn em Hồ Tam của mày, sai người đâm một người bạn của tao thôi."
Vương Đầu To đáp lại: "Tô gia, tôi hiểu rồi."
Vừa bước ra khỏi cổng bệnh viện thì Tiêu béo gọi điện, hỏi tôi đang ở đâu.
Tôi trả lời đang ở bệnh viện.
Tiêu béo nói: "Tôi đang đứng trước cửa phòng trọ của cậu này, có chuyện muốn bàn."
Tôi về lại phòng trọ.
Sắc mặt Tiêu béo trông rất khó coi.
Vừa mở cửa, cậu ta liền ngồi phịch xuống ghế.
Tôi hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Tiêu béo nói: "Chuyện thằng Bùi ca ấy mà, có một tin vui và một tin buồn, cậu muốn nghe tin nào trước?"
Tôi đáp: "Tin buồn đi."