Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 140. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 140

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Chẳng hề dối trá.” Tần Tiêu khăng khăng: “Bà đã biết chuyện Quỷ Thủ Tam mất mạng, lẽ nào bà lại không hay kẻ đó là ai?”

Ma bà bật cười gằn: “Là ta đang thẩm vấn ngươi, hay ngươi đang tra khảo ta hả?” Lưỡi dao càng lúc càng siết chặt. Tần Tiêu chỉ cảm thấy nếu lưỡi dao này còn tiến thêm nửa tấc nữa thôi là sẽ đâm xuyên cuống họng của mình, mồ hôi lạnh lập tức tứa ra lấm tấm trên trán.

“Ma bà, ta thực sự không biết người đó là ai.” Tần Tiêu thở dài ngao ngán: “Bà có ép chết ta cũng vô dụng thôi. Người đó là nam hay nữ ta đều mù tịt.” Hắn thầm nghĩ vị lão thái bà thần bí kia đã dặn đi dặn lại bản thân tuyệt đối không được tiết lộ thân phận của bà ta ra ngoài. Bà ta mang ơn cứu mạng với hắn, dĩ nhiên hắn không thể chỉ vì bị Ma bà kề chủy thủ lên cổ mà lập tức bán đứng ân nhân được.

Ma bà thấy Tần Tiêu không chịu ngoan ngoãn khai thật, liền hừ lạnh một tiếng rồi thu hồi chủy thủ lại. Bà ta móc từ trong ngực ra một ống trúc nhỏ.

Tần Tiêu thấy ống trúc đó có màu vàng ố, lại thấy Ma bà thật cẩn thận mở một đầu ống trúc ra, một tay đặt sẵn lên miệng ống. Hắn cũng chẳng biết rốt cuộc lão thái bà này bán thuốc gì trong hồ lô, nhưng chợt rùng mình chấn động, lúc này mới bừng tỉnh hiểu ra. Dù cho Ma bà có khoác trên mình bộ trường bào vải thô nâu sồng thường ngày, đầu tóc điểm bạc, mặt mũi dẫu chằng chịt vết nhăn, thế nhưng đôi bàn tay của bà ta lại hoàn toàn không đeo găng che đậy. Bàn tay lộ ra kia trắng trẻo mịn màng như ngọc, mười ngón tay thon thả búp măng hệt như những đóa lan hoa, hoàn toàn mâu thuẫn rạch ròi với diện mạo già nua của bà ta. Trong khoảnh khắc ấy, hắn lập tức hiểu ra nữ tử lúc trước bản thân nhìn thấy qua ô cửa sổ sau đang nằm ngâm mình trong bồn tắm, thế mà thật sự chính là Ma bà.

...

Tần Tiêu nhanh chóng nhìn thấy, từ bên trong ống trúc nọ, hai con tiểu trùng đang nhung nhúc bò ra, bò lên lòng bàn tay của Ma bà.

Lũ trùng ấy toàn thân trắng toát, hệt như nhộng tằm hay tằm con vậy. Tần Tiêu cũng chẳng biết Ma bà rắp tâm giở trò gì, chỉ thấy hai con bạch trùng bò đến lòng bàn tay thì lập tức nằm im bất động. Ma bà nhìn chằm chằm vào mắt Tần Tiêu, cất giọng hỏi: “Ngươi có biết loài trùng này không?”

Tần Tiêu lắc đầu. Ma bà cười gằn: “Thứ này gọi là Thực tâm trùng, món khoái khẩu nhất của chúng chính là trái tim con người. Chỉ cần chui từ miệng ngươi vào thẳng đến tim, không tới nửa ngày, chúng sẽ gặm nhấm trái tim ngươi sạch sành sanh chẳng chừa lại cặn bã.”

Sắc mặt Tần Tiêu khẽ biến đổi, hắn cố sức giãy giụa: “Bà muốn làm gì?”

“Cũng chẳng định làm gì.” Ma bà khẽ giọng đáp: “Mấy bé trùng này đã nhịn đói mấy ngày nay rồi, hôm nay vừa vặn để chúng đánh chén một bữa no nê.”

Tần Tiêu gượng cười: “Ma bà, bà hẳn sẽ không để chúng xơi tái tim của ta đâu nhỉ?”

“Ngươi cũng khôn lanh đấy.” Đôi mắt đen láy như mực của Ma bà đăm đăm nhìn Tần Tiêu: “Ngươi hãy còn trẻ trung, trái tim non nớt tươi mới, đích thị là món ngon thượng hạng cho Thực tâm trùng đấy.”

Tần Tiêu nhìn bầy trùng nằm gọn trong lòng bàn tay bà ta, chỉ cảm thấy buồn nôn cực độ. Hắn cười khổ nói: “Chúng ta nào có oán thù gì, bà cũng chẳng cần thiết phải hãm hại ta đến mức này chứ?”

“Ta chỉ hỏi ngươi đêm hôm đó rốt cuộc là kẻ nào đã từ trong nhà ngươi bước ra.” Ma bà nhạt giọng lên tiếng: “Nếu ngươi thành khẩn khai báo, ta có thể tha cho ngươi một mạng.”

Tần Tiêu đành bất lực thanh minh: “Ta quả thực không biết nàng ta, nói thật cho bà hay, chính ta cũng muốn biết ả rốt cuộc là ai…!” Lời còn chưa dứt, một tay của Ma bà đã bất thình lình tóm chặt lấy cằm Tần Tiêu, cực kỳ điệu nghệ bóp mạnh vào xương hàm dưới khiến miệng hắn bất giác há ngoác ra. Không chút chần chừ do dự, bàn tay còn lại của Ma bà lập tức bịt chặt lấy miệng Tần Tiêu, hai con bạch trùng cứ thế chớp mắt đã chui tọt vào miệng hắn.

Tần Tiêu kinh hãi tột độ, muốn nhổ toẹt ra nhưng bàn tay của Ma bà đã chet bịt chặt. Hai con bạch trùng vừa lọt vào khoang miệng liền trở nên cực kỳ hung hãn. Hắn hoàn toàn không cách nào chống cự, chỉ cảm nhận rõ mồn một hai con bạch trùng nhanh chóng chui tọt xuống cổ họng mình, rồi sau đó trôi tuột thẳng xuống thực quản.

Ma bà hiển nhiên đã chắc mẩm bạch trùng đã lọt vào thực quản Tần Tiêu mới chịu rụt tay về. Hắn lập tức nôn mửa dữ dội, cố hết sức để tống khứ hai con trùng ra ngoài. Nhổ ra hai ngụm nước đắng ngắt mà vẫn chẳng thấy bóng dáng con trùng nào sất.

“Lão thái bà chết tiệt, lão tử đắc tội với bà khi nào hả?” Tần Tiêu bị Thực tâm trùng chui tọt vào bụng, vừa giận dữ vừa thù hận cất lời: “Nhà lão tử có người nào ra vào thì liên quan mẹ gì tới bà?”