Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong chớp mắt, vô số nỗi băn khoăn nghi hoặc đua nhau trào dâng trong tâm trí hắn.
“Ân… ân nhân, làm sao bà biết được ta mắc bệnh hàn chứng?” Tần Tiêu sấn tới gần, “Làm sao bà lại biết máu tươi có thể khắc chế được bệnh hàn chứng?” Bước tới bên cạnh Ma bà, lại thấy bà ta đã mở nắp một cái hũ sành, vô cùng cẩn thận lấy ra một chiếc bình sứ từ bên trong.
“Ân nhân, đây là thứ gì vậy?” Tần Tiêu tò mò hỏi.
Ma bà xoay người lại, giọng điệu vẫn lạnh nhạt như trước: “Đừng gọi ta là ân nhân.” Chất giọng khàn đục trầm thấp cất lên, mở nắp chiếc bình sứ rồi trút ra một viên thuốc bé xíu nằm gọn lỏn trong lòng bàn tay. Bà ta liếc nhìn Tần Tiêu một cái rồi hạ giọng nói: “Đây là Huyết hoàn được luyện chế từ máu chó.”
“Huyết hoàn?” Tần Tiêu cẩn thận nhón lấy viên thuốc từ trong lòng bàn tay Ma bà.
“Hiện tại ngươi đang tích trữ máu tươi bên trong hồ lô, thế nhưng đây không phải là kế sách lâu dài.” Ma bà lên tiếng: “Một mai bí mật bên trong hồ lô bị người ngoài phát giác, chung quy lại vô cùng bất ổn. Nửa năm nay, ta vẫn luôn vắt óc suy tính xem làm cách nào để giải quyết ổn thỏa vấn đề này. Ngẫm đi nghĩ lại, thượng sách duy nhất chính là luyện chế máu thành Huyết hoàn. Như vậy sẽ tiện cho việc ngươi sử dụng. Dẫu cho Huyết hoàn này có lọt vào mắt kẻ khác đi chăng nữa, ngươi cũng có thừa trăm ngàn lý do để lấp liếm giải thích.”
Tần Tiêu vội vàng gật đầu cái rụp: “Quả thực là vậy.” Hắn thầm nhủ giữ Huyết hoàn bên người quả thực thuận tiện hơn việc mang theo hồ lô chứa máu nhiều.
Hơn nữa thời gian bảo quản máu bên trong nội hồ không được quá dài, để lâu máu sẽ đông đặc lại thành cục, vô cùng bất tiện, thậm chí còn gây lãng phí vô ích.
“Một bình này đủ để ngươi dùng trong vòng ba tháng.” Ma bà nói tiếp: “Ngoài máu tươi ra, bên trong Huyết hoàn còn có thêm một vài dược liệu dưỡng khí, rất có lợi cho cơ thể của ngươi.” Đoạn đưa bình sứ trong tay cho Tần Tiêu. Hắn vội vàng đưa hai tay ra nhận lấy, trong lòng vô cùng cảm kích, bèn lên tiếng: “Ân nhân, vì sao bà lại ra sức tương trợ ta nhường này?”
“Ta đã nói đừng gọi ta là ân nhân cơ mà.” Ma bà hiển nhiên có phần không vui.
Tần Tiêu lúng túng nói: “Vậy ta vẫn cứ gọi bà là Ma bà nhé?”
Ma bà trầm ngâm một lát rồi mới khẽ giọng đáp: “Ta tên là Hồng Diệp, chẳng qua ngươi cũng chẳng cần phải ghi nhớ làm gì.”
“Hồng Diệp?” Tần Tiêu lập tức phụ họa: “Tên hay, tên hay lắm, quả thực rất êm tai.”
Ma bà hừ lạnh một tiếng, tựa hồ muốn nói gì đó nhưng rốt cuộc vẫn nuốt ngược trở lại.
Tần Tiêu cẩn thận cất chiếc bình sứ vào trong ngực áo, lúc này mới lên tiếng: “Hồng Diệp… bà bà, làm sao bà biết ta mắc chứng hàn chứng?” Hắn ngẫm nghĩ căn bệnh hàn chứng quái ác này, trên đời chỉ có duy nhất mình hắn và lão già đã khuất kia tỏ tường. Lão già đó đã sớm cưỡi hạc quy tiên, thế gian này ngoại trừ bản thân hắn ra thì làm gì còn kẻ thứ ba nào biết được chuyện hắn mang trong mình mầm bệnh hàn chứng, Hồng Diệp lại từ đâu mà hay biết cơ chứ?
“Chuyện gì nên nói cho ngươi biết, ngươi khỏi cần gặng hỏi, tự khắc ta sẽ nói cho ngươi hay.” Hồng Diệp lạnh lùng như sương giá: “Chuyện gì không nên biết, ngươi cũng bớt nói nhảm đi.”
“Ồ ồ!” Tần Tiêu lật đật đáp lời: “Ta biết rồi.”
Đến tận lúc này hắn mới vỡ lẽ vì sao đêm hôm đó Quỷ Thủ Tam vừa mò tới tìm hắn tính sổ, lão thái bà thần bí lại có thể kịp thời xuất hiện. Hóa ra Ma bà vốn dĩ ở ngay trước cửa nhà hắn, nhất cử nhất động trong viện của hắn bà ta đều thu hết vào tầm mắt. Việc Quỷ Thủ Tam lén lút đột nhập vào nhà hắn người ngoài nào hay biết, thế nhưng dựa vào thực lực của Hồng Diệp thì đương nhiên đã rõ như lòng bàn tay.
Hồng Diệp cũng chẳng buồn cất lời, hai người cứ thế đứng ngây ra đó, bầu không khí chợt trở nên ngượng ngập lạ thường.
“Ngươi còn có chuyện gì nữa sao?” Hồng Diệp nhạt giọng cất lời.
Tuy rằng nàng đã dăm ba phen cứu mạng Tần Tiêu, lại còn hao tâm tổn trí luyện chế Huyết hoàn cho hắn, thế nhưng thái độ khi nói chuyện cùng hắn lại vô cùng lạnh nhạt hờ hững.
Tần Tiêu thầm nhủ ắt chắc là do bản tính trời sinh của nàng vốn đã vậy rồi.
“Không có gì.” Tần Tiêu gượng gạo đáp: “Ta chỉ muốn biết, vì sao… vì sao bà lại muốn cứu ta?”
Hồng Diệp nạt: “Mấy lời ta vừa nói bộ ngươi để ngoài tai sao?”
“Nghe rồi nghe rồi, những chuyện không nên biết thì đừng có nói nhảm.” Tần Tiêu cố nặn ra một nụ cười: “Đúng rồi, có một chuyện ta vẫn đang ôm hoài nghi trong lòng, muốn xin bà chỉ giáo một phen.” Không chờ Hồng Diệp cất lời, hắn lập tức tiếp lời ngay: “Không phải chuyện tào lao đâu, là… chính là [Thái Cổ Ý Khí Quyết].”
Hồng Diệp hỏi vặn lại: “Sao vậy? Mấy ngày nay ngươi đều chăm chỉ luyện tập sao?”