Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Tiểu sư điệt, ngươi mà làm thế thì thiện cảm của ta dành cho ngươi sẽ vơi đi mất đấy!" Mộc Dạ Cơ nhìn chằm chằm vào xấp ngân phiếu trước mặt Tần Tiêu như mèo thấy mỡ, hận không thể một ngụm nuốt sạch.
"Thiện cảm của nàng rẻ mạt quá, ta chẳng thèm." Tần Tiêu tỏ vẻ bất cần: "Hơn nữa, nàng có thiện cảm với ta thì sao chứ? Có mài ra ăn được đâu."
Tiểu sư cô lập tức phát cáu: "Tần Tiêu, cái đồ ranh con nhà ngươi định nuốt trọn một mình sao? Bà đây biết ngươi vô sỉ, nhưng không ngờ ngươi lại vô sỉ đến mức này, quả thực là táng tận lương tâm. Ngươi mà dám làm thế thật, bà đây sẽ giết người cướp của cho xem."
Tần Tiêu giang hai tay ra, bĩu môi hất hàm về phía đống ngân phiếu trên bàn: "Đến đi, người ở đây, nàng cứ việc băm vằm ra tám khúc, ngân phiếu trên bàn nàng cứ việc cướp, ta tuyệt đối không ngăn cản."
Tiểu sư cô tức giận đến mức gương mặt xinh đẹp ửng đỏ, bộ ngực sữa phập phồng, hung hăng lườm Tần Tiêu một cái, mắng mỏ: "Cứ giữ lấy chỗ bạc đó mà mua quan tài cho mình đi, bà đây chẳng thèm. Đã sớm nhìn ra ngươi là một tên khốn kiếp máu lạnh vô tình, sau này cho dù ngươi có bị băm thành tương thịt trước mặt ta, bà đây cũng chẳng buồn liếc nhìn một cái."
Tần Tiêu cười đáp: "Tiểu sư cô, nàng hỏa khí lớn quá, mau cởi y phục ra múc nước giếng dội cho hạ hỏa đi." Không đợi Tiểu sư cô lên tiếng, hắn bỗng nghiêm túc hẳn lên: "Chỗ bạc này ta không thể giữ lại."
Tiểu sư cô lấy làm lạ: "Ý gì đây?"
"Nàng thử nghĩ xem, ta chỉ là một tên ngục tốt quèn, hôm nay làm loạn ở sòng bạc một trận, tin tức ta thắng cả ngàn lượng bạc chẳng mấy chốc sẽ truyền đến tai mọi người." Tần Tiêu lo lắng ra mặt: "Đúng rồi, có câu gì ấy nhỉ, cái gì mà cái gì có tội, cái gì mà ngọc không có tội...!"
"Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội." Tiểu sư cô trừng mắt lườm Tần Tiêu một cái, vẻ mặt khinh khỉnh: "Chưa đọc sách thì đừng có ra vẻ ta đây."
"Đúng rồi, hoài bích kỳ tội. Nàng nghĩ mà xem, Quy thành vàng thau lẫn lộn, kẻ cùng hung cực ác như Tiểu sư cô đây ẩn nấp không thiếu. Ngộ nhỡ bọn chúng nảy sinh ác niệm mà nhắm vào ta, chẳng phải ta sẽ xui xẻo to sao?" Tần Tiêu thở ngắn than dài: "Cho nên chỗ bạc này không thể giữ trong tay, phải mau chóng tẩu tán đi thôi."
Tiểu sư cô chẳng hề bận tâm chuyện hắn mắng mình cùng hung cực ác, mặt mày hớn hở gật gù liên lịa: "Đúng đúng đúng, thân thủ ngươi thì yếu xìu, ôm cả ngàn lượng bạc trong tay kiểu gì chẳng khiến người ta thèm nhỏ dãi."
"Nàng là người đầu tiên thèm nhỏ dãi đấy."
Tiểu sư cô mặt dày mày dạn cười bảo: "Cứ coi như ta thèm đi, thế ngươi định giải quyết chuyện này thế nào? Thực ra rất đơn giản, cứ vứt hết đống bạc đó cho ta, vạn sự đại cát."
"Biết ngay là nàng sẽ nói thế mà." Tần Tiêu bĩu môi chê bai: "Tiểu sư cô, nàng hám tiền như thế rất dễ bị kẻ có tiền lừa gạt đấy."
"Chỉ cần đưa bạc cho ta, ta có bị lừa gạt cũng cam tâm tình nguyện." Tiểu sư cô chớp chớp đôi mắt.
Tần Tiêu ngẫm nghĩ một lát mới nói: "Có cách rồi, đem nộp số bạc này cho Đô Úy phủ, thế là vạn sự đại cát."
Hắn nói câu này hoàn toàn không phải tiện miệng nói chơi.
Mặc dù thắng được hàng ngàn lượng, nhưng số bạc này nắm trong tay, Tần Tiêu luôn cảm thấy bỏng rát.
Những năm qua Đô Úy phủ lâm vào cảnh thế nghèo túng khốn khó, đúng như lời Mạnh Tử Mặc từng nói, ngay cả ngựa của mã khoái cũng gầy gò ốm yếu hơn người ta, chung quy lại vẫn là do thiếu bạc mà ra.
Khoản bạc ít ỏi do môn phiệt Tây Lăng chu cấp chỉ đủ để phát bổng lộc cho nha sai, ấy vậy mà vẫn thường xuyên chậm trễ. Còn về trang bị, ngựa chiến của Đô Úy phủ thì sao? Triều đình luôn lấy cớ quốc khố cạn kiệt, thực tế đã nhiều năm chẳng buồn viện trợ thực chất cho Đô Hộ phủ Tây Lăng. Đô Hộ phủ cố gắng tằn tiện chắt bóp mới rặn ra được chút tiền duy trì hoạt động cho các Đô Úy phủ, nhưng cũng chỉ là sống lắt lay qua ngày.
Một phần lý do khiến Tần Tiêu quyết tâm cải cách Giáp Tự giám trước đây chính là vì thấu hiểu nỗi phiền muộn lo toan vì tiền bạc của Hàn Vũ Nông.
Thu nhập của Giáp Tự giám một phần được sung vào quỹ riêng, phần còn lại nộp vào ngân khố Đô Úy phủ. Tuy nhiên so với chi phí hoạt động khổng lồ của Đô Úy phủ, số bạc Giáp Tự giám đóng góp rốt cuộc vẫn chỉ như muối bỏ bể, chẳng thể nào giải quyết dứt điểm bề khổ rắc rối này.
Chính nhờ nguồn thu nhập từ Giáp Tự giám san sẻ phần nào gánh nặng, Hàn Vũ Nông mới mắt nhắm mắt mở cho qua mọi chuyện. Bằng không với tính tình của y, làm sao có chuyện dung túng cho Tần Tiêu giở trò buôn bán ngay trong ngục thất?
Tần Tiêu nhớ rất rõ, đội mã khoái tổng cộng có mười tám thớt ngựa quan, hai năm nay đã lăn ra chết mất hai thớt, chỉ còn lại vỏn vẹn mười sáu. Việc này dẫn đến tình trạng chẳng đủ mỗi người một ngựa. Hàn Vũ Nông từng đệ đơn xin Đô Hộ phủ Tây Lăng điều động thêm vài con, nhưng rốt cuộc đến cái móng ngựa cũng chẳng thấy đâu.