Nhật Nguyệt Phong Hoa (Bản dịch)

Chương 168. Vầng dương mọc đông, lặn non tây 168

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắn cũng nấp vào đằng sau một cái cây, cách vị trí của Mạnh Tử Mặc chừng bốn năm gốc cây lớn. Tuy ánh đèn mờ ảo từ nhạc phường hắt ra, nhưng quanh cảnh nơi đây vẫn cực kỳ tăm tối. Tần Tiêu có thể trông rõ mồn một bóng dáng của Mạnh Tử Mặc, thế nhưng với khoảng cách này, Mạnh Tử Mặc lại rất khó phát hiện ra sự tồn tại của hắn.

Tần Tiêu nheo mắt nhìn lại, nhận ra Mạnh Tử Mặc đang nấp trước một nhạc phường mang tên "Tiêu Dao phườn?" Hắn thầm tính toán trong lòng, chớ trêu thay mục tiêu của Mạnh Tử Mặc lại chính là Tiêu Dao phường chăng?

Nếu y không cất bước tới đây để tiêu dao khoái hoạt, vậy mục đích lấy Tiêu Dao phường làm đích nhắm là vì điều gì?

Trong Tiêu Dao phường vẫn văng vẳng vọng ra tiếng cười đùa nói nói, thế nhưng chừng thời gian tàn một nén hương trôi qua, Tần Tiêu bắt đầu thấy ánh đèn đuốc bên trong tắt lụi vơi đi không ít. Âm thanh vọng tới cũng nhỏ dần đi, cho đến lúc rơi vào khoảng không tĩnh lặng.

Mạnh Tử Mặc rất đỗi điềm tĩnh, lấy thân cây khổng lồ làm vật cản, từ đầu tới cuối dán chặt lưng vào, một tấc cũng chẳng buồn động đậy.

Tần Tiêu chờ đến mức mí mắt nặng trĩu suýt ngất đi thì cuối cùng cũng thấy Mạnh Tử Mặc nhẹ nhàng rời khỏi thân cây. Y dán ánh mắt về phía Tiêu Dao phường, liếc nhìn xung quanh ngó nghiêng một vòng. Sau khi nắm chắc thời cơ, tin rằng không ai nhìn thấy, y lúc này mới nhấc đôi chân thoăn thoắt tiến thẳng về phía Tiêu Dao phường.

...

Mạnh Tử Mặc chung quy cũng xuất thân từ chốn quân ngũ, thân thủ nhạy bén. Y luồn vào con hẻm bên hông Tiêu Dao cư, cắm cúi chạy miết đến tận góc sau mới chịu dừng bước.

Trăng khuyết treo ngang trời, trong hẻm tuy u tối nhưng cũng chẳng đến mức đưa tay không thấy năm ngón.

Y ngẩng đầu nhìn bức tường rào. Tường đá tuy không thấp, song cũng chẳng phải quá cao. Mạnh Tử Mặc rút ra một thanh trủy thủ, giương tay cắm phập vào vách đá, mượn thế đu người lộn một vòng lên đầu tường, đoạn đưa mắt quét nhanh một vòng quanh khoảnh sân bên trong.

Nơi này là hậu viện của Tiêu Dao cư, nhà bếp nằm ngay bên hướng này.

Rượu thịt phục vụ thực khách trong Tiêu Dao cư đều được bưng ra từ đây. Nhưng giờ đã điểm giờ Hợi, đêm khuya khoắt thế này, phần lớn khách khứa đã yên giấc, tự nhiên chẳng còn ai réo gọi thức ăn. Dẫu lỡ có khách cần, nhà bếp cũng đã chuẩn bị sẵn chút ít, có thể mang lên bất kỳ lúc nào.

Sau khi chắc mẩm đám người ở hậu viện cũng đã say giấc nồng, Mạnh Tử Mặc mới khom người rút trủy thủ khỏi vách đá.

Thanh trủy thủ này hiển nhiên là binh khí thượng hạng, dưới ánh trăng sắc lạnh lóe lên sáng lóa, vô cùng sắc bén.

Mạnh Tử Mặc hành sự quả quyết. Thấy trong sân vắng tanh vắng ngắt, y dang rộng hai cánh tay phi thân khỏi đầu tường. Vừa chạm đất, y đứng im bất động thăm dò, xác định xung quanh thực sự chẳng có mống nào mới chậm rãi đứng thẳng lên, đưa mắt quan sát bốn bề rồi rón rén tiến về phía tòa lầu chính ở đằng trước.

Dọc bờ sông Ngọc Đái, các phường nhạc bét nhất cũng phải xây hai tầng lầu. Cỡ như Tiêu Dao cư có tiềm lực hùng hậu thì xây hẳn ba tầng.

Cửa trước lầu chính hiển nhiên có người canh gác, thế nhưng cửa sau này lại chẳng ai cản bước. Ngót nghét cả tòa lầu chỉ còn sảnh đường leo lét vài ngọn đèn, phòng ốc của đám cô nương rải rác các tầng hầu như đã tắt đèn tối om.

Mạnh Tử Mặc lặng lẽ luồn vào lầu từ cửa sau. Y đã thuộc nằm lòng địa hình Tiêu Dao cư, thậm chí cách bố trí phòng bị của đám bảo kê trong lầu y cũng nắm rõ như lòng bàn tay.

Bên ngoài cửa chính ít nhất có bốn tên canh gác. Dưới tầng trệt rẽ trái có một gian phòng nhỏ, ngày thường cũng túc trực dăm ba tên. Suy cho cùng cũng chỉ là một phường nhạc, nuôi quá nhiều bảo kê e cũng chẳng phải dễ dàng gì. Tầm mười gã bảo kê là thừa sức dẹp loạn, duy trì trật tự trong lầu.

Giờ này, ngoài mấy gã trực chốt cửa chính đang gật gù ngái ngủ, đám lính canh phòng nhỏ kia ắt hẳn đã ngáy pho pho rồi.

Muốn lên tầng hai, bắt buộc phải qua cầu thang. Ngặt nỗi chân cầu thang lúc nào cũng có người canh gác.

Theo luật lệ của lầu, nếu chẳng phải khách quen mặt hoặc không có cô nương trong lầu dìu dắt thì tuyệt đối cấm bước lên lầu.

Mạnh Tử Mặc bước chân nhẹ tựa lông hồng. Những tháng ngày lăn lộn trên chiến trường đã rèn giũa cho y sự điềm tĩnh sắt đá, còn những năm tháng rèn giũa ở Quy thành lại hun đúc cho y bầu không khí trầm mặc, lanh lẹ nhạy bén. Trong bóng tối lờ mờ, y thấy gã canh gác ở cầu thang ngáp ngắn ngáp dài, dẫu mệt rũ rượi nhưng vẫn không dám khép mắt ngủ thẳng cẳng.

Mạnh Tử Mặc không hề vọng động, kiên nhẫn đợi đến khi gã gác cổng kia thiu thiu khép hờ mắt, y mới rón rén tiếp cận, thoắt cái tung một cú đấm điếng người vào gáy hắn. Kẻ kia chỉ kịp rên rỉ một tiếng rồi gục lịm ngay tức khắc.