Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chậm rãi duỗi tay ra, nắm lấy chén rượu...
"Đương nhiên phải nể mặt phó tổng của công ty Hoa Hưng, nhưng mà... hôm nay sức khỏe Tiêu Tiêu không tốt, chén rượu này, hay là cứ để tôi uống thay cô ấy đi." Cùng với tiếng nói ưu nhã truyền đến là một bàn tay lớn giành lấy chén rượu trong tay Mộng Tiêu.
Giọng nói này đối với Mộng Tiêu lúc này hệt như một cơn ác mộng vậy, vừa nghe được, trái tim lại co rút lại, cô quay đầu nhìn về phía người bên cạnh.
Diệp Phong...
Thật sự là anh!
Hiện tại sao anh lại xuất hiện chứ? Anh đang giúp cô đấy sao? Hay là... muốn hủy hoại cô hoàn toàn?
"Tổng giám đốc Diệp." Người đại diện vừa mừng vừa sợ, nhìn thấy Diệp Phong đi qua đây cứu nguy, trong lòng cũng thấy không yên.
"Diệp....tổng giám đốc Diệp! Anh...." Vị phó tổng Lý hơi ngẩn người ra, há miệng nhìn Diệp Phong, sao anh ta đoán được việc Diệp Phong sẽ chắn rượu giúp chứ.
Tuy rằng biết Tiêu Tiêu là người của tập đoàn Thánh Đỉnh, nhưng không phải cũng chỉ là một minh tinh nhỏ nhoi mà thôi, có cần phải để cho đích thân CEO ra mặt giúp không? Bình thường cho dù là anh ta cũng không có tư cách nói chuyện với Diệp Phong ấy chứ.
Tay Diệp Phong cầm chén rượu, cũng chẳng do dự chút nào, nâng tay, chất lỏng màu hổ phách từ viền môi chảy vào trong khoang miệng anh từng chút một, đôi mắt màu đen khẽ híp lại, ánh mắt xuyên qua ly thủy tinh nhìn về phía phó tổng Lý trở nên vô cùng sắc bén.
Ánh mắt hung ác, cực kì bén nhọn, bị nhìn như thế, cả người phó tổng Lý khẽ rùng lên một cái, cứng cả người lại.
Buông ly rượu xuống, bên khóe môi Diệp Phong vẫn giữ nguyên nụ cười lịch thiệp: "Phó tổng Lý không uống sao?"
"Uống, uống....!" Đối phương tay chân luống cuống vội vàng tu ừng ực một hơi cạn sạch ly rượu, muốn nói gì đó rồi lại không biết nên nói gì, trong lòng càng thêm loạn.
"Ddoong~!" một tiếng đột ngột vang lên, Lục Mộng Tiêu vừa rồi còn đang đứng ở bên cạnh, đột nhiên đã ngã xuống đất.
"Tiêu Tiêu! Tiêu Tiêu, em sao vậy?" Người đại diện bị dọa cho xanh cả mặt, nhanh chóng ngồi xổm xuống đỡ lấy nửa người Mộng Tiêu.
Mặt Lục Mộng Tiêu trắng bệch, ánh mắt nhắm nghiền không phản ứng lại.
Lập tức rất nhiều người tham gia tiệc mừng công đều nhìn hết qua đây.
Ngay sau đó, nhân viên phục vụ cũng vội vã chạy tới hỗ trợ....
"Để tôi." Diệp Phong cúi người, không để cho người khác có cơ hội đã ôm lấy Lục Mộng Tiêu trong tay người đại diện....
"Tiêu Tiêu, em sao vậy? Sao lại đột nhiên ngất xỉu đi như thế chứ?" Người đại diện hoảng hốt hô lên.
"Gần đây có một bệnh viện, cậu liên hệ gọi bác sĩ qua đây, tôi đưa cô ấy lên phòng nghỉ đã." Diệp Phong bình tĩnh nói, ôm lấy dáng người nhỏ xinh kia, ánh mắt lạnh lùng liếc phó tổng Lý một cái.
Sau đó, lại lạnh giọng nói: "Đúng rồi, tôi còn có việc cần phải nói chuyện với phó tổng Lý nữa, hay là phó tổng Lý cũng chọn một phòng nghỉ, nghỉ trước một lát đi."
Lời của anh nghe qua thì có vẻ bình thản, nhưng mỗi câu đều mang vẻ hung ác.
Cho dù là người đại diện đang loạn hết cả lên cũng có thể nhìn ra là chuyện gì, Tiêu Tiêu nhà bọn họ đột nhiên lại ngất xỉu, chắc chắn không phải ngẫu nhiên, vừa rồi cũng chỉ mới uống rượu cùng phó tổng Lý, ai biết được trong rượu có gì đó không chứ!
Thấy Diệp Phong ôm Lục Mộng Tiêu rời khỏi sảnh lớn của buổi tiệc.
Sắc mặt của vị phó tổng Lý kia đã trắng bệch cả rồi, bên tai vẫn còn đang quanh quẩn câu nói vừa rồi của Diệp Phong, sao lại như thế? Chỉ là hạ ít thuốc trong rượu mà lúc trước Tiêu Tiêu uống thôi mà, công dụng sao lại nhanh phát tác như vậy chứ?
Lần này thì xong rồi!
Có thể nhìn ra được quan hệ của Tiêu Tiêu và tổng giám đốc Diệp rất tốt, nếu như tổng giám đốc Diệp tìm anh ta tính sổ thì làm sao đây?
Trong phòng nghỉ.....
Diệp Phong nhẹ nhàng đặt người trong lòng xuống sofa, rồi cũng ngồi xuống một bên, bàn tay to lớn nhẹ nhàng đặt lên trán cô, trong mắt đã chẳng còn vẻ hung ác nữa, ngược lại còn có chút dịu dàng.
"Ưm...." Mộng Tiêu dường như cũng có chút phản ứng, hừ nhẹ một tiếng, môi đỏ mấp máy, hàng mi khẽ run.
"Tỉnh rồi à?" Diệp Phong nghi hoặc nhìn phản ứng của cô.
"Ưm ừm...." Không trả lời, chỉ có tiếng rên nhẹ nơi cuống họng.
Nóng....
Cô nóng quá....
Cảm giác khô nóng từng chút một lan ra, tất cả các tế bào trong cơ thể dường như đều bứt rứt khó chịu, máu nóng sôi trào, cả cơ thể cô đều nóng bừng cả lên.
Môi khô quá, cô thấy vô cùng khát.... Muốn uống nước.
Hàng mi càng lúc càng rung mạnh, cô hơi híp mắt nhìn hé ra, bóng người trước mặt gần như bị hoa hết cả lên, mơ hồ thấy được một bóng người đang đứng trước mặt mình.
Môi phả ra khí nóng, chậm rãi nâng tay lên vuốt ve bóng dáng người kia....
"Tôi...khó chịu..." Nói được mấy chữ không rõ xong, người lại không ngừng cọ lên sofa, tay kia thì đưa lên, muốn xốc quần áo lên.
Đầu ngón tay cô mềm mại nhẹ nhàng chạm vào ngực anh, mày Diệp Phong nhăn càng chặt, nhìn khuôn mặt trắng nõn của cô bắt đầu nổi lên từng vệt ửng đỏ.
"Khó chịu?"
"Ừm..." Giọng nói vốn bình thường, hiện tại, mỗi câu mỗi chữ từ trong cổ họng truyền ra đều vô cùng mềm mại, cô như một con rắn nước, từng chút một ghé sát vào người anh.
Tay thân mật quấy lấy anh.
Lục Mộng Tiêu thậm chí còn không biết mình đang làm gì, cơ thể cô rất mềm, dường như không thể khống chế được hành động của chính mình nữa rồi.
Hai mắt mơ màng nhìn Diệp Phong, môi đỏ khẽ mở: "Tôi nóng quá...."
"Cô có biết mình đang làm gì không?" Đôi mắt đen đột ngột tối sầm, giọng hơi khàn khàn, anh nghiêng người, nắm lấy cằm của Lục Mộng Tiêu, chết tiệt, nhìn dáng vẻ của cô, chắc là dính thuốc rồi...
Mộng Tiêu chẳng biết mình đang làm gì, chỉ là cô cảm nhận được, nếu không quấn lấy người đàn ông trước mặt này thì mạch máu trong người cô có thể bị nổ ra mất.
"Giúp tôi...."
"Tiêu Tiêu, cô có biết, bảo tôi giúp cô thì sẽ có hậu quả gì không?" Tay nắm lấy cằm cô lại dùng sức thêm mấy phần.
"Ừm...." Làm gì còn nghĩ nhiều được như thế chứ, cơ thể dính sát vào nhau, hai tay bắt đầu sờ loạn trên người anh.
Mày anh vẫn chưa từng giãn ra, nhìn người phụ nữ bên cạnh hấp tấp như thế, vừa buông cằm cô ra, lập tức đã nghiêng người áp cô lên sofa...
Mũi anh khẽ chạm lên mũi cô, hơi thở sít sao cuốn lấy nhau, hai mắt Mông Tiêu mơ màng, gương mặt phiếm hồng, không nhịn được thuận theo đó, ngửa mặt lên....
Cảm giác lạnh buốt thật thoải mái...
Diệp Phong cũng không có bất kì biểu cảm gì, hai mắt sâu thẳm nhìn cô chằm chằm, hồi lâu sau mới đáp lại nụ hôn của cô...
Người phụ nữ dưới thân chính là độc, một khi chạm vào thì sẽ nghiện, sẽ không nhịn được muốn tất cả của cô.
Diệp Phong ôm lấy eo cô, càng ngày càng gấp.
"Ưm ừm...." Cuống họng cô phát ra những tiếng nức nở.
Không khí mập mờ càng lúc càng dữ dội....
'Cốc cốc cốc'
Tiếng gõ cửa dồn dập đột ngột phá vỡ sự im ắng trong phòng.
Động tác của Diệp Phong không dừng lại ngay, vẫn như trước nhàn nhã khẽ vuốt lên mái tóc dài của cô, thì thầm bên tai cô: "Tiếc thật đấy, xem ra.... không cần sự giúp đỡ của tôi nữa rồi."
Khóe môi hiện lên ý cười, anh nhanh nhẹn đứng dậy.
"Vào đi."
'Cạch cạch' Ngay sau đó, cánh cửa đã bị người bên ngoài đẩy ra, người đại diện dẫn một bác sĩ nữ đứng ở cửa, kính cẩn cúi đầu chào Diệp Phong, sau đó mới đi vào.