Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Có thể chứ, làm bạn giường của tôi, tôi sẽ nâng đỡ cô tỏa sáng.” Anh cười……
Trong nháy mắt cô cứng họng không nói được gì, không ngờ Diệp Phong lại trả lời cô như vậy!
Ánh mắt đối diện……
Trái tim đột nhiên co rút lại, Mộng Tiêu xốc chăn lên xuống giường.
“Xem như vừa rồi tôi chưa nói gì đi nhé. Cảm ơn hôm qua Tổng giám đốc Diệp ngài đã giúp tôi giải vây, tôi không tiếp tục làm phiền nữa.” Lời nói rất lạnh nhạt, nếu đối phương đã nói muốn cô làm bạn giường thì chắc chắn sẽ không dễ gì buông tha cho cô.
Xem như……
Thay vì lãng phí công sức ở chỗ Diệp Phong thì thà rằng tự mình đi tìm một lối ra khác còn hơn.
“Sao, còn định lén lút sống tiếp sao? Thiệt thòi lần này còn chưa thấy đủ hả?” Đôi mắt bén nhọn, dường như chỉ liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu được tâm tư cỏn con của cô.
Mộng Tiêu chậm rãi quay đầu lại, dư quang nhìn Diệp Phong thật lâu, sắc mặt càng lạnh hơn: “Nếu không phải Tổng giám đốc Diệp tốn nhiều công sức nhắm vào tôi như vậy thì sao tôi phải khổ sở mạo hiểm đi tranh thủ cơ hội chứ? A……”
Cô cười lạnh một tiếng, khóe miệng hiện lên một tia chua xót, quay đầu, bước nhanh ra bên ngoài phòng ngủ, trong lòng cũng phập phồng theo, trong giới này, nếu không có cơ hội thì không trèo lên được……
Cô không thể trơ mắt nhìn Diệp Phong phá hủy mọi thứ của mình được…
Chạy thật nhanh xuống cầu thang, cô cũng không xa lạ với nhà của Diệp Phong, đến cửa vòm, đưa tay ra kéo cửa……
‘ Cạch ’ một tiếng, cửa bị kéo ra từ bên ngoài.
Tay Mộng Tiêu cứng ngắc một chút, nghi hoặc nhìn về phía cửa……
“Tiêu, Tiêu Tiêu?” Đôi mắt đào hoa xinh đẹp của Mộc Lăng Phi mang theo sự kinh ngạc: “Sao em lại ở đây?”
“À……” Mộng Tiêu chậm chạp không biết nói gì. Ai mà ngờ vừa mới mở cửa ra lại đụng phải cái tên này. Cô nhăn mày, không nói gì, cúi đầu vòng qua anh ấy chạy ra ngoài.
“Này…… Em chạy làm gì chứ?” Mộc Lăng Phi ngây người nhìn về phía cửa thang máy, chỉ thấy người đã vọt vào thang máy. Mẹ kiếp! Rốt cuộc là thế nào? Mới sáng sớm sao Tiêu Tiêu lại ở trong nhà chú hai anh chứ?
Đang nghĩ ngợi thì…
Trong phòng truyền đến tiếng động, Mộc Lăng Phi quay đầu nhìn, chỉ thấy Diệp Phong từ trên lầu đi xuống phòng khách.
“Chú hai, không coi trọng nghĩa khí gì cả nha! Nhanh như vậy đã ra tay với Tiêu Tiêu rồi sao?” Anh ấy nhanh chóng đi về phía Diệp Phong.
Diệp Phong cũng không có quá nhiều cảm xúc, nhìn Mộc Lăng Phi, thuận miệng hỏi: “Mới sáng sớm con qua đây tìm chú có việc gì không?
“Đúng là có việc, nhưng vừa rồi như vậy, cô ta không thể nào ở chỗ này của chú rồi!” Mộc Lăng Phi không thèm để ý nhún vai.
“Cô ta?”
“Đúng vậy! Chính là cái đồ nhà quê kia kìa, đêm qua cô ta còn không về nhà. Con còn tưởng rằng cô ta đang ở nhà chú chứ.”
“Cô nhóc kia chưa về sao?”
“Đúng vậy. Thôi, kệ cô ta đi. Dù sao cũng không liên quan gì đến con.”
“Cô ấy là vợ chưa cưới của con, bây giờ lại đang ở chung với con, nếu xảy ra chuyện gì thì con định ăn nói thế nào với người nhà người ta hả?” Diệp Phong nhàn nhạt nói, ít nhiều cũng có chút nhắc nhở.
Mộc Lăng Phi nhăn đầu mày, nói: “Phiền phức chết được, chờ con có thời gian sẽ đi tìm cô ta.” Không kiên nhẫn vẫy vẫy tay, nghĩ đến vừa rồi thấy Tiêu Tiêu chạy ra khỏi nhà Diệp Phong, anh làm gì còn tâm trạng đi quản cái đồ nhà quê thế nào nữa.
Tập đoàn Thánh Đỉnh.
Từ sau khi ra khỏi nhà Diệp Phong, Mộng Tiêu đi thẳng về công ty, chỉ là nhớ đến nơi này vẫn là địa bàn của Diệp Phong, trong lòng nghẹn đến phát cuồng.
“Tiêu Tiêu, em không sao đấy chứ?” Người đại diện quan tâm hỏi.
Cô lắc đầu, rầu rĩ không trả lời.
“Uhm…… Đúng rồi, em nói xem rốt cuộc tổng giám đốc Diệp có ý gì? Chị thấy hôm qua anh ấy đối với em cũng không tồi nha, giải vây thay cho em, lại còn chăm sóc em nữa. Nhưng vì sao lại cố tình muốn……” Người đại diện nói đến đây, cũng thở dài một hơi, thật không thể hiểu nổi sao Tổng giám đốc Diệp lại muốn đóng băng hoạt động Tiêu Tiêu nhà họ chứ.
“Sao mà em biết được? Thôi, không nhắc đến anh ta nữa. Kỳ Kỳ, chị còn con đường nào khác không, em muốn nhận một số việc riêng.” Mộng Tiêu nhìn chằm chằm người đại diện, trong lòng khó tránh khỏi có chút nóng nảy lên.
Tống Kỳ Kỳ bất đắc dĩ lắc lắc đầu, không khí bỗng chốc lại áp lực hơn.
‘Reng reng reng ’
Tiếng chuông di động cắt ngang áp lực, Tống Kỳ Kỳ nhanh chóng móc điện thoại ra, nghiêng người nói vài câu, đáy mắt đột nhiên phụt ra ánh sáng.
Cúp máy, cô ấy kích động nắm lấy hai tay Lục Mộng Tiêu, nói: “Tiêu Tiêu, chúng ta gặp vận may lớn rồi!”
“Hả?” Mộng Tiêu nghi ngờ nhìn người đại diện của mình.
“Vừa rồi người đại diện của Mộc Lăng Phi tự mình gọi điện thoại đến, muốn mời em tham dự MV ca nhạc mới của anh ta!” Kỳ Kỳ gần như muốn nhảy lên: “Là Mộc Lăng Phi đấy! Mộc Lăng Phi biến một nửa bầu trời thành màu đỏ rực đấy!”
“Mộc…… Lăng Phi?” Trong đầu cô bỗng hiện ra khuôn mặt kiêu căng ngạo mạn kia, lông mày không nhịn được nhếch lên, sao tên kia lại mời cô tham gia MV ca nhạc của anh ta chứ?
“Tiêu Tiêu, làm sao vậy, em không vui à? Sao lại bày ra vẻ mặt đau khổ thế? Cơ hội tốt như vậy, không phải em định từ chối đấy chứ?”
“Từ chối?” Mộng Tiêu tự lẩm bẩm một câu, nói ra thì có vẻ như Mộc Lăng Phi rất hứng thú với thân phận nghệ sĩ của cô, nếu không thì sẽ không có album chân dung của cô.
Nếu anh ta chấp nhận bắc cầu lót đường cho cô thì cô cần gì phải từ chối cơ hội tốt như vậy?
Quay!
Đương nhiên là phải quay MV này rồi!
Buổi chiều ánh mặt trời vô cùng chói chang, MV này của Mộc Lăng Phi lấy cảnh trong rừng cây ở ngoại ô thành phố, mà lúc này đây, Mộc Lăng Phi lại đến địa điểm quay trước thời gian để chờ.
“Người tới chưa?” Mộc Lăng Phi nằm trên ghế, nhẹ nhàng phe phẩy lá cây trong tay.
“Đến rồi, đang trong buồng thay quần áo.” Người đại diện Mỹ Nữ kính cẩn lễ phép trả lời: “Nhưng mà, Lăng Phi à, sao đột nhiên em lại đổi người vậy, chọn một nghệ sĩ nhỏ không hề có chút nổi tiếng gì có vẻ không thích hợp đấy?”
Phải biết rằng, người đột ngột bị đổi, chính là nữ ngôi sao hạng nhất Lâm Vũ Vi đấy nhé!
“Không có gì là không thích hợp, em cảm thấy được là được rồi.” Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười, thứ anh muốn sao có thể tùy tiện buông tay được chứ?
Cho dù đối thủ là chú hai anh thì sao chứ……
“Người đến rồi.” Người đại diện Mỹ Nữ nhìn về phía rừng cây.
Tầm mắt Mộc Lăng Phi cũng nhìn theo……
Một cô gái chậm rãi đi từ rừng cây ra. Cô mặc một chiếc váy lụa màu trắng, gió nhẹ quét qua, lụa trắng bay lên, giống hệt như một yêu tinh mới bước chân vào chốn hồng trần.
“Xin chào…… Tiêu Tiêu, không ngờ chúng ta lại gặp mặt nhanh như vậy.” Mộc Lăng Phi mỉm cười đi qua, ánh mắt đánh giá cô một phen.
Ánh mắt bình tĩnh nhìn người đi tới, Mộng Tiêu hít sâu một hơi, ngay sau đó nở nụ cười ngọt ngào: “Đúng vậy, tôi cũng không ngờ anh Mộc sẽ mời tôi tham dự vào MV của anh, tôi rất vinh hạnh.” Lục Mộng Tiêu ơi là Lục Mộng Tiêu, đừng nghĩ đến chuyện tối hôm đó nữa! Cười, mày nhất định phải mỉm cười!
“Anh tin tưởng rằng có em tham dự vào MV này, sẽ làm nó không kém phần rực rỡ……” Nói, ngón tay anh nhẹ nhàng vén vén sợi tóc gần tai cô.
Đôi mắt Mộng Tiêu hơi nghiêng, cô thực sự muốn gỡ tóc giả ra, đeo kính vào mà tỏ thái độ buồn nôn với anh ta.
“Đúng rồi, tôi vẫn chưa rõ nội dung của MV, tôi đi nói chuyện với đạo diễn một lát.” Cố gắng cười, nói xong liền xoay người định đi về phía đạo diễn.