Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tỉnh dậy, Quý Giác không nhìn thấy trần nhà xa lạ mà là khuôn mặt lem nhem nước mũi của cậu út nhà họ Lục.

Cậu bé cười toe toét, quay đầu lại hét lớn: "Mẹ ơi, anh hai tỉnh rồi, tỉnh rồi!"

Không khí tràn ngập mùi thuốc sát trùng quen thuộc, hành lang huyên náo.

Quý Giác ngơ ngác nhìn quanh, nhận ra đây là phòng bệnh.

Trên tủ đầu giường bên cạnh, cậu ba vẫn đang rưng rưng nước mắt làm bài tập, chẳng còn hơi sức mà khóc.

Rồi anh mới thấy gương mặt lo lắng của mẹ Lục, như thể bà ấy đã thức trắng cả đêm, chẳng hề chợp mắt.

Quý Giác cố gắng nhớ lại xem mình đã được đưa vào đây bằng cách nào, nhưng đầu anh đau như búa bổ, không chỉ vì linh chất cạn kiệt mà còn vì rượu.

Anh cũng chẳng biết mình đã uống bao nhiêu tối qua.

Hồi tưởng lại đêm cuồng loạn đó, mọi thứ mơ hồ như một giấc mộng. Anh chỉ nhớ mang máng lúc mình nôn ói, có người vỗ vai, cười ngặt nghẽo:

"Quý Quý đúng là gà mờ!"

"Nào, cạn ly, chị đây dạy em đăng DUA lang* nhé"

*đăng DUA lang: tiếng Phúc Kiến, nghĩa là trở thành người lớn

"Vẫn còn thở được là được rồi, chưa chết thì vẫn uống được, nào, làm một hơi!"

Quý Giác hoàn hồn, sững sờ.

Bọn tội phạm không giết được mình, không ngờ người của Cục An ninh lại đưa mình vào viện?

Công lý ở đâu? Vương pháp ở đâu?!

"Quý Giác, nói thật với mẹ."

Mẹ Lục cau mày, kéo tai anh, lạnh lùng hỏi: "Tối qua con đi đâu? Mẹ bảo này, trước khi nói thì nghĩ cho kỹ, chó con đã khai hết rồi đấy."

"Hả?!"

Quý Giác chết sững, nhìn Lục Phong mặt mũi bầm dập đang được bôi thuốc sát trùng sau lưng mẹ Lục, cố gắng chối: "Ờ thì... hình như là uống hơi nhiều, sau đó con không nhớ... ối, mẹ ơi con sai rồi, con sai rồi, nhẹ thôi, nhẹ thôi!"

"Còn dám nói dối!!!"

Mẹ Lục gầm lên như sư tử, tiếng quát vang dội, bà ấy cho anh một cái bạt vào gáy: "Cảnh sát Văn đã nói với mẹ rồi! Thằng chó con chết tiệt kia rủ con đi uống rượu rồi còn đánh nhau! Nếu không phải coi như là hành động nghĩa hiệp thì hôm nay mẹ đã phải đến đồn cảnh sát lạy người ta viết giấy xin giảm án rồi! Con còn bao che cho nó!"

"Hả? À à! Hình như là vậy!"

Quý Giác nhìn Lục Phong đang nháy mắt với mình, lau mồ hôi lạnh: Mình còn tưởng mẹ biết chuyện anh Phong tối qua một mình đại náo quán bar, tiêu diệt cả tổ chức tội phạm chứ.

"Đúng đúng, đều tại anh Phong!"

Anh sụt sịt, bắt đầu đổ tội: "Con vô tội mà mẹ ơi, không thể trách con được!"

Người là do Lục Phong giết, thủ cấp cũng do tên khốn Lục Phong này lấy, anh cùng lắm chỉ là giúp xóa đoạn ghi hình camera, tiện thể đạp ga cho xe tải, ngoài ra, con trăn chết hình như cũng không phải động vật quý hiếm.

Suy ra, chẳng liên quan gì đến anh cả!

Mẹ Lục vốn mềm lòng, nhất là với "đứa con ngoan" Quý Giác. Cây cán bột, cây lau nhà, chổi quét nhà mà bà ấy thường dùng để trị "chó con" đều không dùng được với anh.

Ngay cả hai cái bạt vào gáy kia, phần lớn cũng đánh vào cổ, chẳng có chút lực nào. Chẳng thấy chút nào cái uy lực tay không bóp nát cả bánh xe.

Thấy Quý Giác biết lỗi, hứa sẽ không tái phạm, thái độ bà ấy cũng mềm mỏng hơn. Sau một hồi mắng nhiếc, bà ấy mới dịu giọng nói: "Bác sĩ bảo tình trạng của con cần phải nằm viện theo dõi thêm vài ngày, mấy ngày nay con ngoan ngoãn ở đây, không được đi đâu hết, biết chưa?"

"Hả?" Quý Giác ngớ người: "Con khỏe rồi mà, mẹ xem, con chạy nhảy được rồi nè, khoan đã, mẹ ơi, khoan đã."

Phản đối cũng vô ích. Trên đời này có một loại bệnh gọi là mẹ thấy con bị bệnh, mẹ Lục cũng là mẹ, bà ấy cố chấp còn đáng sợ hơn cả mẹ ruột. Tiền viện phí và khám bệnh bà ấy không để Quý Giác trả một đồng.

Không những thế, bà ấy còn định về nhà làm thịt gà tẩm bổ cho anh. Còn "chó con" đang thèm thuồng bên cạnh... Đồ nghịch tử chỉ được ăn xương gà!

"Khá nhộn nhịp đấy."

Một bóng người cao ráo dựa vào cửa, gõ nhẹ vào cánh cửa phòng bệnh, nhìn vào với vẻ mặt mỉm cười, chiếc áo khoác da và bộ đồ bảo hộ quen thuộc làm Quý Giác lại nổi da gà.

Văn Văn!

"Xin lỗi, làm phiền một chút." Cô mỉm cười nói: "Tôi đến bổ sung lời khai, sẽ nhanh thôi."

Mẹ Lục nắm tay cô cảm ơn rối rít, đợi mọi người ra ngoài hết, cô mới thong thả kéo ghế ngồi xuống, vắt chéo chân, rồi như làm ảo thuật, cô lấy ra một lon bia đưa cho anh:

"Giải rượu chút không?"

Thấy Quý Giác mặt mày tái mét như sắp nôn, cô bất đắc dĩ lắc đầu, tự mình mở lon bia uống cạn nửa lon, ợ một cái rồi cảm thán: "Bạn học Quý à, tửu lượng kém quá, phải luyện thêm đấy."

Phải luyện thêm chứ, không thì ai so được với cái bình rượu di động như cô chứ!

Quý Giác thầm nghĩ, quan sát sắc mặt cô, dè dặt gọi: "Trưởng phòng... Viên?"

"Khách sáo thế làm gì, chức vụ trong Cục An ninh không tiện công khai bên ngoài, gọi chị Văn là được rồi, không cần câu nệ."

Văn Văn dựa vào ghế, phất tay thờ ơ: "Yên tâm, chị biết mấy cậu thanh niên lo lắng điều gì. Báo cáo hiện trường và điều tra đã có rồi, không liên quan gì đến hai người. Bên Cục An ninh đã xử lý xong rồi, hai anh em cứ coi như không có chuyện gì, sống yên ổn là được."

"Ôi, vậy thì cảm ơn chị nhiều ạ!"

Quý Giác nghe vậy mừng rỡ, chỉ kém chút nữa là quỳ xuống dập đầu tạ ơn. Chị gái độ lượng, chắc chắn sẽ không để bụng chút lời oán thầm vừa rồi của mình.

Chỉ là...

Anh ấp úng một hồi, vẫn không nhịn được hỏi: "Cái đó... chính là... mấy người đó... rốt cuộc là sao? Chẳng lẽ là ma cà rồng hay là..."

"Chứng khát máu, trong bệnh viện, ừm, trong danh sách của một bệnh viện nào đó, mức độ nguy hiểm cho xã hội xếp hạng 109. Ừm, bây giờ nói với em về Thượng Thiện Cửu Nghiệt thì em chắc chắn sẽ mơ hồ, cứ coi nó là một loại bệnh truyền nhiễm kiểu zombie ma cà rồng đi."

Văn Văn thản nhiên nói: "Có người lén phát tán loại virus này ở Nhai Thành gây rối, hầu như những người tấn công em đều là người nhiễm virus.

Trong đó, một bộ phận lớn người bệnh sẽ đi khám bác sĩ, một bộ phận sẽ sợ hãi trốn tránh, còn có người... sẽ cảm thấy đây là món quà mà trời ban, thậm chí còn muốn lợi dụng nó để làm gì đó. Kết quả thì em cũng thấy rồi đấy. Biến thành cầm thú, xấu xí mà không tự biết, khi sống là con rối của người khác, khi chết thì không toàn thây, còn biến thành vật tế."

Quý Giác nuốt nước bọt, nổi da gà.

Chưa bàn đến tại sao thứ quỷ quái này chỉ xếp hạng 109, phía trước có phải còn 108 thứ kinh dị hơn hay không, chỉ riêng việc chứng khát máu do con người phát tán ở Nhai Thành thôi cũng đủ làm anh nóng mông muốn xúi mẹ Lục dọn nhà chạy trốn ngay lập tức.

"Yên tâm, em cứ an tâm chờ xuất viện, đến trường đi học bình thường, đến công ty thì đi làm, cứ sống bình thường."

Văn Văn cười toe toét: "Tuy tiến độ điều tra không thể công khai, nhưng lũ chó săn của Long Tế Hội không trốn được bao lâu đâu. Mấy ngày nữa thôi, đợi chị nghiền nát tên khốn đó thành tro bụi là xong."

Nói đến đây, nụ cười của cô trở nên đầy ẩn ý: "Tất nhiên, nếu em không yên tâm, muốn đích thân tham gia thì chị cũng không ngại."