Hai chúng tôi kéo va li bước ra ngoài, trong ánh mắt dõi theo đầy nghiêm trang của mọi người, rời khỏi hiện trường “chết về mặt xã hội” quy mô lớn đầy ngượng ngùng này.
Lúc trước Tiểu Bao Tử nhìn tôi thèm thuồng bao nhiêu thì lúc này cô ấy lại hả hê cười trên nỗi đau của người khác bấy nhiêu.
Haiz, đúng là phong thủy luân chuyển mà!
Ba mươi năm sông Đông, ba mươi năm sông Tây!
Bước ra khỏi sảnh chờ, tôi và Tiểu Bao Tử bắt đầu tán gẫu câu được câu chăng.
Cô ấy bảo mình sang Singapore làm việc, trước đó đã phỏng vấn đỗ rồi, làm nhân viên phục vụ trong một quán cà phê.
Gương mặt cô ấy tràn đầy vẻ khao khát, mơ mộng: Mình sẽ làm việc trong một quán cà phê cao cấp sạch sẽ đến mức soi gương được, ngồi hưởng máy lạnh mát rượi, nghe những điệu nhạc du dương, được bao quanh bởi hương cà phê ngào ngạt, phục vụ cho những dân văn phòng hay giới tinh anh lịch thiệp, biết đâu chừng lại còn tình cờ gặp được chàng bạch mã hoàng tử của đời mình...
Đời người luôn cần phải có ước mơ chứ, lỡ đâu nó thành hiện thực thì sao?
Tôi cũng đang tràn đầy mong đợi về chuyến du học của mình, không biết sẽ gặp được những con người thế nào, chiêm ngưỡng những cảnh sắc ra sao...
Tương lai quả thật tươi đẹp biết bao.
Sắp đến giờ lên máy bay, tôi và Tiểu Bao Tử bắt đầu quay trở lại.
Tại cửa lên máy bay, tôi nhìn thấy một người phụ nữ vô cùng thanh nhã.
Đó là kiểu phụ nữ mà chỉ cần đứng lẫn trong đám đông, người ta sẽ rất dễ dàng nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Dáng người chuẩn như người mẫu, dáng cao ráo, mảnh khảnh, nước da trắng ngần, đôi chân thẳng tắp.
Toát lên một khí chất cao ngạo lạnh lùng dường như là bẩm sinh.
Mái tóc xoăn lượn sóng ngang lưng, lớp trang điểm tinh tế hoàn mỹ.
Tôi chú ý đến cô ấy không chỉ vì cô ấy xinh đẹp, mà là vì cô ấy dẫn theo hai đứa trẻ.
Một đứa tầm bốn, năm tuổi, chiều cao còn chưa bằng chiếc va li. Cậu bé mặc bộ vest nhỏ thẳng thớm, chỉn chu từng li từng tí, trông hệt như một cậu ấm nhỏ.
Đứa còn lại thì nhỏ hơn, vẫn còn đang được bế bồng trên tay. Người phụ nữ vừa lau miệng cho con, vừa tranh thủ dọn dẹp bình sữa để chuẩn bị lên máy bay.
Tôi từng gặp rất nhiều bà mẹ bỉm sữa, đầu tóc bù xù bay loạn xạ, trông chẳng khác nào vừa mới đánh nhau một trận tơi bời rồi thua cuộc, mặt mũi bơ phờ xám xịt.
Tôi thực sự rất tò mò, không hiểu người phụ nữ này làm thế nào mà có thể một nách hai con, tay xách nách mang đủ loại túi lớn túi nhỏ, vừa đẩy va li mà vẫn giữ được nét tao nhã, chỉnh chu đến nhường này.
Tiểu Bao Tử cũng nhận ra tôi đang ngẩn ngơ, liền thuận theo ánh mắt của tôi mà nhìn qua đó.
Sau đó, cô ấy bĩu môi một cái, có lẽ thầm nghĩ tôi quá thô thiển tầm thường, vừa nhìn thấy gái đẹp là đã nhìn đến mất cả hồn.
Tôi cũng chẳng buồn giải thích, tiếp tục chăm chú dõi theo.
Vẻ đẹp của cô ấy rất cao quý, phảng phất như mang theo một luồng hào quang thần thánh, chỉ cần tĩnh lặng đứng đó thôi, phong thái uy nghiêm ấy cũng đủ khiến cho vạn vật chúng sinh phải cúi đầu nể phục.
Tôi vốn có ý định bước lên giúp một tay, nhưng lại sợ bản thân vụng về sẽ làm vấy bẩn nét đẹp thuần khiết khó tả bằng lời ấy.
Sau khi thu dọn xong đồ đạc cho đứa bé, cô ấy đặt chiếc túi xách lên trên va li, một tay ôm lấy đứa nhỏ, tay kia kéo chiếc va li đi.
Cậu bé lớn rất thông minh lập tức bước nhanh lên trước, bám lấy thân va li, ngoan ngoãn đi theo bước chân của mẹ hướng về phía cửa soát vé.
Suốt cả quá trình cô ấy không hề hé răng nói một lời, đẹp đẽ tựa như một bức tranh cuộn đầy huyền bí.
Tiểu Bao Tử lấy cùi chỏ huých nhẹ vào người tôi: “Cậu có đi nữa không đấy?”
Tâm trí tôi lúc này mới từ bức tranh cuộn tràn ngập tiên khí kia dứt ra, quay trở về với chốn hồng trần trần tục.
Tôi cười trừ với cô ấy một tiếng, rồi bắt đầu làm thủ tục lên máy bay.
Tuy hai chúng tôi đi cùng một chuyến bay nhưng vị trí ghế ngồi lại cách nhau khá xa, vả lại sau khi xuống máy bay sẽ có người của các công ty môi giới khác nhau đến đón, e rằng cho tới lúc rời sân bay cũng chẳng gặp lại nhau được nữa, thế nên tôi và Tiểu Bao Tử đã chủ động trao đổi cách thức liên lạc.
Sau khi tới Singapore, chúng tôi đều phải đổi sang số điện thoại địa phương, vậy nên cả hai đã kết bạn qua QQ.
Tôi đặt tên ghi chú cho cô ấy: “Tiểu Bao Tử quán cà phê Singapore sân bay Thượng Hải”.
Để sau này khỏi bị nhầm lẫn không biết ai với ai.
Chiếc máy bay lao đi trên đường băng, càng lúc càng nhanh, kèm theo một tiếng vút mạnh mẽ, nó rời khỏi mặt đất rồi từ từ bay vút lên bầu trời cao.