Thiên Nhãn Phong Thủy Sư

Chương 20. Bạn Bè Quốc Tế Không Tìm Được Đồng Đội

Hai chúng tôi ngoảnh đầu lại nhìn, hóa ra là một nam sinh có làn da màu nâu sô-cô-la đậm, đôi lông mày rậm cùng cặp mắt to tròn đang cất lời chào hỏi.

Hàng mi của cậu ta dài thật là dài, trông hệt như một con búp bê Tây cỡ lớn.

Bạch Chí Cao lúc này vừa thấy có người dùng tiếng Anh chào hỏi mình thì y như được cắm điện.

Cậu ta kích động đến mức giọng nói run rẩy, hỏi: “Oát do nêm?”

Tôi không hiểu nổi tại sao cậu ta lại kích động đến mức độ này, mãi rất lâu sau đó tôi mới biết Bạch Chí Cao sinh ra ở một vùng nông thôn còn hẻo lánh hơn cả quê tôi. Ngoài những giờ học tiếng Anh trên lớp ra, cậu ta căn bản chưa từng mở miệng nói tiếng Anh bao giờ.

Đây chính là màn ra mắt kỹ năng nói tiếng Anh đầu đời của cậu ta...

Búp bê Tây da nâu chớp chớp hàng mi dài, ngơ ngác nhìn tôi với ánh mắt đầy mờ mịt, hy vọng tôi có thể dịch hộ xem Bạch Chí Cao vừa nói cái gì.

Tôi cũng bối rối không kém, chẳng hiểu cậu ta đang lên cơn gì nữa.

Tôi nhìn Bạch Chí Cao với vẻ vô cùng hoang mang rồi hỏi: “Vừa rồi cậu nói... tiếng Anh đấy à?”

“Đúng thế, tiếng Anh đơn giản như thế mà cậu nghe không hiểu à?” Cậu ta liếc mắt khinh bỉ hỏi ngược lại tôi.

Vì quá đỗi kích động nên dây thanh quản căng cứng lại, khiến giọng nói của cậu ta lúc này nghe the the chói tai.

Không đợi tôi kịp lên tiếng, cậu ta đã lặp lại một lần nữa: “Oát do nêm! Tôi đang hỏi cậu ấy tên là gì đấy!”

Tôi nhìn cậu ta với vẻ không thể tin nổi để xác nhận lại: “Ý cậu vừa rồi là nói What's your name?”

“Đúng rồi, đúng rồi!” Giọng Bạch Chí Cao phấn khích đến vỡ cả tiếng, “Hóa ra cậu cũng biết câu này cơ đấy!”

Tôi thật sự không thể nào hiểu nổi niềm vui sướng tột cùng của cậu ta lúc này.

May sao con búp bê Tây đã nghe hiểu câu tiếng Anh chuẩn đó, cậu ta khẽ mỉm cười nói: “My name is Najajeputeladisa.”

Tôi và Bạch Chí Cao đưa mắt nhìn nhau, mặt ngơ ngác như hai kẻ mất hồn.

Búp bê Tây rất thông minh, lập tức hiểu ngay là chúng tôi không tài nào nhớ nổi cái tên dài ngoằng kia, cậu ta liền ân cần giải thích: “You can call me Naja.” (Các cậu có thể gọi tôi là Naja.)

Tôi đoán người nước ngoài nhớ tên tiếng Trung cũng chẳng dễ dàng gì, bèn giới thiệu với cậu ta: “Tôi tên là Hợp.”

Sợ cái phát âm tiếng Anh dở tệ của Bạch Chí Cao lại làm người ta hoảng, tôi liền tiện miệng giới thiệu giùm luôn: “Cậu ấy tên là Cao.”

“Tôi còn biết nói câu này nữa này: Ooe a diu phờ-rom!” Bạch Chí Cao nghển cổ, the thé giọng không thể chờ đợi thêm để khoe mẽ.

Trán tôi lập tức nổi ba vạch đen, rốt cuộc đây là thứ ngữ điệu của vùng nào vậy trời!

Naja lại đưa đôi mắt to tròn ươn ướt hướng về phía tôi cầu cứu.

“Cậu nói tiếng Trung đi!” Tôi bất lực liếc xéo Bạch Chí Cao một cái rồi bảo.

Ai ngờ Bạch Chí Cao còn không bằng lòng, cậu ta cười khẩy một tiếng rồi nói: “Ooe a diu phờ-rom mà cậu cũng không hiểu à?”

Cậu ta đảo mắt, dùng cái giọng như thể đang bề trên chỉ giáo cho kẻ dưới mà bảo tôi: “Tôi là đang hỏi cậu ấy đến từ đâu đấy!”

Tôi cạn lời chẳng buồn đôi co với cậu ta nữa, quay sang trò chuyện trực tiếp với Naja.

Hóa ra cậu ấy là người Sri Lanka.

Cả lớp chúng tôi chỉ có duy nhất một mình cậu ấy đến từ quốc gia này.

Cậu ấy sang Singapore là vì anh trai của mình.

“Anh trai tôi cũng có chứng chỉ ACCA, hiện đang làm quản lý cấp cao ở một công ty niêm yết.” Nhắc đến anh trai, gương mặt Naja tràn đầy sự ngưỡng mộ, đôi mắt to long lanh như có những vì sao lấp lánh, cậu ấy hào hứng kể với chúng tôi, “Anh trai tôi hy vọng tôi cũng có thể lấy được chứng chỉ này để đứng vững chân tại Singapore.”

Nhìn vẻ mặt sùng bái mù quáng của Naja, tôi càng nhận thức sâu sắc hơn về giá trị thực tế của tấm chứng chỉ ACCA.

Tôi vừa trò chuyện với Naja, vừa làm phiên dịch hai chiều cho cậu ấy và Bạch Chí Cao. Ba đứa chúng tôi rất nhanh chóng đã trở thành bạn tốt của nhau.

Bạch Chí Cao vì kết giao được một người bạn nước ngoài để luyện nói tiếng Anh nên tỏ ra vô cùng phấn khích.

Người Sri Lanka ở Singapore rất ít, đây là người bạn duy nhất đến từ Sri Lanka mà tôi quen biết.

Mãi về sau, vì một lý do khó nói thành lời mà tôi buộc lòng phải từ bỏ người bạn duy nhất này, nhưng đó là chuyện của tương lai.

Ngay trong ngày đầu tiên khai giảng, chúng tôi đã kết bạn được với nhau, đối với ba đứa chúng tôi mà nói thì đây quả thực là một điều hết sức may mắn.

Thế nhưng đồng thời, đây cũng lại là một chuyện vô cùng bất hạnh.

Cả ba chúng tôi đều thuộc tuýp người hướng nội, không giỏi ăn nói, nhất là khi phải đối diện với người khác giới.

Từ ngày đầu tiên nhập học, chúng tôi đã tìm thấy đồng loại của mình rồi cứ dính chặt lấy nhau như sam. Tình trạng này kéo dài mãi cho đến tận khi chúng tôi rời khỏi ngôi trường này.

Còn đám đông yêu tinh rực rỡ đông nghịt ngoài kia, từ đầu đến cuối chúng tôi chẳng có lấy một cơ hội nào để tiến lại bắt chuyện hay tán tỉnh.

Cảm giác như chúng tôi đã bỏ lỡ cả thế giới vậy.