Hà Hương tiếp tục giải thích cho tôi.
Bản thân chữ “lên” (thượng) đã mang ý nghĩa là đi, ví dụ như “lên lớp” (thượng học - đi học).
Thế nên “lên nhà vệ sinh” chính là cách diễn đạt bình thường, không mang sắc thái biểu cảm.
Bản thân chữ “xuống” (hạ) cũng mang ý nghĩa là đi, ví dụ như “xuống đồng làm việc”, thường chỉ việc làm những công việc vất vả.
Thời cổ đại, có câu nói “quân tử xa nhà bếp”.
Trong nhà bếp là những người lao động ở tầng lớp thấp, khá vất vả, thế nên người ta dùng từ “xuống bếp”.
Hà Hương nói xong, ngẩng đầu nhìn về phía tôi.
Đôi mắt nhỏ híp lại, cái miệng nhỏ nhoẻn cười, hàm răng nhỏ trắng muốt, núm đồng tiền ngọt ngào......
Không biết vì sao, thần thái của cô ấy lúc bấy giờ, vẫn luôn giống như một bức ảnh, in sâu vào trong tâm trí tôi, rực rỡ và sắc nét.
Mãi cho đến rất nhiều năm sau này, tôi mới biết, đó lại chính là lần gặp gỡ cuối cùng của tôi và cô ấy!
Biết bao nhiêu thầy trò, bạn bè xót xa than thở, trời ghen tị với bậc anh tài, nhưng tôi biết rõ, ngọn nguồn của bi kịch này, là nằm ở sự thiếu hiểu biết về phong thủy.
Sự thiếu hiểu biết này, là chí mạng.
Ngoài sự sống và cái chết, chẳng còn chuyện gì là to tát nữa.
Con người rồi cũng sẽ có lúc phải chết, sớm muộn gì chúng ta cũng phải đối mặt với một câu hỏi mang tính tối hậu: Con người, rốt cuộc thì sống vì cái gì? Giá trị tồn tại của con người là gì?
Ăn cơm là để sống, nhưng sống, không thể chỉ là để ăn cơm.
Con người sống trên đời, dù sao cũng phải làm được chút gì đó cho thế giới này. Phải để lại cho thế giới này, một vài dấu ấn.
Tôi kỳ vọng, sẽ có càng nhiều người có thể hiểu thấu đáo đạo lý của âm dương ngũ hành, để tránh những tổn thương không đáng có sinh ra từ sự thiếu hiểu biết.
Xuất phát từ tâm nguyện này, thế nên mới có cuốn sách này.
Tất nhiên, những điều này là chuyện của sau này.
Lúc đó, điện thoại của tôi đột nhiên vang lên, trong ống nghe truyền ra giọng nói đầy kích động của mẹ tôi: “Tam Hợp, sao con còn chưa về đến nhà vậy, mau về đây nhanh lên!”
Bà cụ sức khỏe rất tốt, tinh thần cũng rất dồi dào. Nhưng nghe cái giọng điệu ngày hôm nay, hình như là gặp phải chuyện gì vui mừng lắm.
Tôi chào tạm biệt Hà Hương xong, rảo bước vội vã đi về phía nhà.
Về đến nhà nhìn xem, quả nhiên là có khách đến chơi.
Mẹ tôi niềm nở giới thiệu, nói đây là chú Phùng ở làng bên cạnh.
Cái chú Phùng này, mắt to, lỗ mũi to, khuôn mặt to bè. Cao to vạm vỡ.
Tôi lịch sự lên tiếng chào hỏi.
Mẹ tôi mặt mày rạng rỡ hớn hở giới thiệu.
“Nhà chú Phùng có một cô chị gái, cực kỳ giỏi giang, tốt nghiệp xong lại đi Singapore du học. Bây giờ vừa làm thêm vừa học thạc sĩ, mỗi tháng còn có thể gửi tiền về nhà nữa đấy.
Nghe nói còn tìm được một anh bạn trai là phú nhị đại, giàu có lắm, sắp sửa kết hôn rồi!”
“Chị gái cháu cũng không tính là giỏi giang cho lắm.” Chú Phùng khiêm tốn khoe khoang, “Chẳng qua là chị ấy tâm tính tốt, bản thân mình ở bên đó sống sung sướng rồi, lại vẫn còn lo nghĩ đến những người trong nước chúng ta. Bà con xóm giềng láng giềng, ai muốn đi Singapore học thạc sĩ, chị ấy đều có thể làm thủ tục xin giúp...”
Cái chú Phùng này, không biết hôm nay chui từ đâu ra, tôi trước đây chưa từng gặp mặt.
Nhưng những lời này, tôi lại để lọt tai.
Nghĩ đến bản thân mình, đường đường là nam nhi bảy thước, vừa mới tốt nghiệp với chút tiền lương ít ỏi ỏi này, trừ đi chi phí sinh hoạt hàng ngày mỗi tháng, đến những dịp lễ tết muốn mua chút quà cáp cho gia đình cũng eo hẹp túng thiếu.
Người ta thân là con gái, vậy mà mỗi tháng có thể gửi tiền về nhà. Bản thân mình lăn lộn đến mức này, cũng quá là không thể mang ra khoe khoang với ai được. Trong lòng càng nghĩ càng thấy hổ thẹn, không nhịn được bèn hỏi: “Chú Phùng, cháu có thể đăng ký xin đi Singapore được không? Cần những điều kiện gì ạ?”
“Nghe nói cháu tốt nghiệp đại học trọng điểm, với điều kiện này của cháu, chắc chắn có thể xin vào Đại học Quốc gia.
Qua bên đó rồi, để chị cháu tìm cho cháu một công việc làm thêm, nhẹ nhàng tháng cũng kiếm được hơn 10 nghìn tệ. Bản thân tiêu không hết lại có thể gửi về một ít cho bố mẹ.
Hai năm sau lại nhân tiện lấy luôn cái bằng thạc sĩ của trường Quốc gia......” Chú Phùng xả ra một tràng như súng liên thanh.
“Việc làm thêm hơn 10 nghìn, có dễ tìm không ạ?” Tôi vẫn còn sót lại chút lý trí cuối cùng.
“Không thành vấn đề, cứ giao hết cho chị cháu. Chị ấy sang đó đã lâu, quen biết với rất nhiều ông chủ.” Chú Phùng cho tôi uống một liều thuốc an thần.
Những lời chú ấy nói, giống như chiếc dùi trống vậy, cứ liên tục gõ nhịp đập vào trái tim tôi, khiến tôi chìm đắm trong sự huyễn hoặc về tương lai.
Đại học Quốc gia, bảng xếp hạng trên thế giới, còn xếp trước cả Thanh Hoa Bắc Kinh.
Kiếm tiền cũng nhiều hơn hiện tại, bỗng chốc nhân lên gấp mấy lần tiền lương của tôi!
Lại còn có thể tiện tay cầm luôn cái bằng tốt nghiệp thạc sĩ của trường Đại học Quốc gia.
Thừa dịp bố mẹ còn trẻ, sức khỏe tốt, đúng lúc đi ra ngoài mở mang tầm mắt.
Đều là hàng xóm láng giềng cả, cũng chẳng sợ bị lừa......
Bàn tính nhỏ trong lòng tôi đang gõ lách cách lạch cạch, không hề thắc mắc chút nào về việc, tại sao hôm nay mình lại tình cờ gặp được hai người chưa từng quen biết nhưng lại ăn nói hoạt bát lưu loát như thế.
Buổi tối chú Phùng vừa đi khỏi, tôi mang theo nhiệt huyết tràn trề trong lòng, nóng lòng bàn bạc với bố mẹ về chuyện đi Singapore.
Bố mẹ có tư tưởng cổ hủ, mặc dù thấy con gái nhà người ta kiếm được nhiều tiền, nhưng hễ cứ nghĩ đến việc tôi phải từ bỏ công việc giáo viên, thì vẫn cứ do dự lưu luyến mãi.
Nhưng chí làm trai đặt ở bốn phương, sao tôi có thể vì cái tên của một nghề nghiệp, mà tự giam cầm khả năng vô hạn trong tương lai của chính mình chứ?
Trải qua kiểu vẽ bánh tẩy não này, chúng tôi rất nhanh đã đạt được tiếng nói chung: Đi Singapore!
Tôi tranh thủ từng giây từng phút làm hộ chiếu, xin visa, xin nghỉ việc, chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ để chắp cánh cho ước mơ của mình bay cao.
Khi cầm trên tay tấm visa và vé máy bay, tôi mới đột nhiên ý thức được rằng, Singapore nằm trên đường xích đạo, vị trí địa lý vừa khéo nằm ở phía Nam nước ta. Đây chính là “Nam trên” của cái câu “Nam trên Bắc dưới” đó sao?
Thật sự thần kỳ đến thế sao? Số phận thật sự có thể tính toán được sao?
Tôi bất giác nghĩ đến Lão đạo sĩ, không biết bây giờ ông ấy đang ở đâu? Liệu có thể gặp lại ông ấy nữa không.