Tôi và Đỗ Nhạc bàng hoàng nhìn nhau một cái, rồi vội vàng ngồi thẳng lưng lại, vờ như không có chuyện gì mà lật giở từng trang sách.
Chỉ là hai đôi tai đã âm thầm dựng đứng lên.
“Không cần phải nói khó nghe như thế. Chúng ta đều là đi ngủ cùng đàn ông, chỉ có điều các cậu không lấy tiền, còn tôi thì lấy tiền mà thôi.” Một giọng nữ vang lên, không hề có chút che giấu.
Nghe giọng thì dường như là Thái Văn — người được công nhận là nữ thần trong lớp.
Trước đây Đỗ Nhạc từng nói gia đình Thái Văn trông có vẻ rất có điều kiện, đi học toàn có xe hơi đưa đón.
Cô ấy bị bao nuôi thật sao?!
Tôi và Đỗ Nhạc cứng đờ cả cổ không dám quay đầu lại, mắt liếc xéo, dùng ánh nhìn lướt qua khoảng không để trao đổi sự chấn động sâu sắc trong lòng.
“Ờ...” Cô bạn kia dường như cạn lời, không biết phải nói gì.
Thái Văn phân tích một cách rành mạch đầy lý lẽ: “Cậu bảo xem, cậu làm vậy để chuốc khổ vào thân làm gì? Yêu một gã bạn trai, để người ta ngủ cùng không công, chẳng phải còn hèn mọn hơn cả gái bán hoa sao? Ít ra người ta còn có một cái giá, còn cậu thì chẳng đáng một xu!
Cậu cứ suy nghĩ kỹ đi, nếu nghĩ thông rồi thì có thể tìm tôi. Tôi nhờ bạn trai tôi giới thiệu cho một ông chủ, mỗi tháng khởi điểm 3.000 SGD, chỉ cần thỉnh thoảng đến phục vụ khi ông ấy có nhu cầu là được.”
Cô gái kia không lên tiếng, có lẽ đang suy nghĩ, cũng có thể đang do dự.
Thái Văn lại tiếp tục thêm dầu vào lửa: “Visa của chúng ta vốn dĩ đâu có được đi làm thêm hợp pháp, chỉ là kết bạn trai thôi mà, tiền dâng tận tay, tại sao lại không lấy?”
Có lẽ trong thế giới quan của cô ấy, chuyện này thực sự chẳng đáng để tâm, thế nên khi nói ra, ngữ khí tràn đầy tự tin, chẳng hề kiêng dè chút nào.
Không chỉ tôi và Đỗ Nhạc nghe thấy, mà những người ngồi quanh đó hẳn là đều đã nghe thấy cả rồi.
Ngoại trừ Bạch Chí Cao vẫn đang say sưa với bài diễn thuyết đầy nhiệt huyết của mình.
Mà cũng may là cậu ta không nghe thấy.
Những lời lẽ kinh thiên động địa như thế này, nếu để lọt vào tai Bạch Chí Cao thì chắc chắn giọng cậu ta lại phấn khích đến mức lạc đi mất.
Kim Linh Nhi tò mò hỏi Thái Văn: “Thực sự chỉ là kết bạn trai thôi sao? Không phải là chen chân vào hôn nhân của người khác chứ?”
Kim Linh Nhi là một cô gái cực kỳ ngây thơ, dáng người cao gầy một mét bảy lăm, mày rậm mắt to, sống mũi thanh tú, hoàn toàn không có chút tâm cơ nào.
Gia đình cô ấy cũng ở huyện nhỏ, chưa từng va chạm nhiều với đời, lại rất chịu thương chịu khó, hiện tại cũng vừa đi học vừa đi làm thêm kiếm sống.
Có lẽ cô ấy cảm thấy, cùng là yêu đương, bạn trai sẵn sàng chi tiền cho bạn gái thì đối với phái nữ quả thực là một điều tốt.
Thái Văn giải thích cặn kẽ: “Cái đó còn tùy vào việc cậu muốn tìm một người như thế nào. Có người chưa kết hôn, cũng có người vợ chồng đang ly thân chưa hoàn tất ly hôn, lại có cả những người góa vợ đang độc thân.”
Khi hội con gái bàn luận về chủ đề nhạy cảm này, hai thằng đàn ông to xác như tôi và Đỗ Nhạc dù có nghe thấy cũng chẳng dám chen miệng vào.
Chỉ đành ngẩng đơ cổ, ngồi bất động giả làm tượng binh mã dũng.
May mà chẳng bao lâu sau thì đến giờ vào học, hai chúng tôi mới thở phào nhẹ nhõm, thả lỏng người ra được.
Sau khi tan học, Kim Linh Nhi lại tìm Thái Văn để hỏi tiếp về chuyện tìm bạn trai.
Bạch Chí Cao không rõ đầu đuôi câu chuyện, vừa nghe Kim Linh Nhi nhắc đến chuyện tìm bạn trai liền kích động xen ngang: “Cái đồ ngốc này, cậu có biết yêu đương tốn kém bao nhiêu tiền không hả?
Tình yêu là thứ xa xỉ phẩm, chúng ta đến cơm còn sắp không có mà ăn rồi, yêu với đương cái gì?”
Tôi và Đỗ Nhạc vừa nghe thấy thì tim thắt lại, tôi vội vàng tìm cớ đánh trống lảng: “Này Chí Cao, vừa nãy Đỗ Nhạc bảo tiết trước thầy giảng phần kiến thức kia cậu ấy chưa hiểu, bọn mình cùng tìm chỗ nào ngồi thảo luận chút đi?”
“Đúng rồi đúng rồi!” Đỗ Nhạc cái tên ngốc này, hiếm hoi lắm mới thông minh đột xuất được một lần.
Nhân lúc Thái Văn và Kim Linh Nhi còn chưa kịp phản ứng, chúng tôi vội vàng đẩy Bạch Chí Cao rời đi.
Đỗ Nhạc vừa bước ra ngoài vừa lưu luyến ngoái đầu nhìn lại.
Ánh mắt tiếc nuối như sắp tràn cả ra ngoài.
Thực ra, dù không có Bạch Chí Cao thì tôi và Đỗ Nhạc cũng buộc phải rời đi thôi.
Đã tan học rồi, những người khác đều lục tục đứng dậy ra về, hai chúng tôi nếu cứ ngồi đực ra đó thì chẳng khác nào lạy ông tôi ở bụi này.
Tôi khoác vai Đỗ Nhạc, khuyên nhủ: “Sau này có cơ hội thì hỏi lại Kim Linh Nhi sau.”
“Hỏi cái gì? Chuyện cô ấy tìm bạn trai á?” Bạch Chí Cao ngơ ngác hỏi.
“Đúng đúng đúng, khuyên cô ấy đừng phân tâm chuyện yêu đương. Chỉ có chăm chỉ học hành, ngày ngày tiến bộ thì mới không phụ sự kỳ vọng của tổ quốc và nhân dân dành cho chúng ta.” Tôi nói bừa cho qua chuyện.
“Thế mới đúng chứ, giác ngộ hôm nay của cậu xem ra khá cao đấy.” Bạch Chí Cao gật đầu tán thưởng.
“À ừm... Tôi chợt nhớ ra là mình còn phải đưa Lý Huyên về nhà, hai cậu cứ thảo luận đi nhé, tôi đi trước đây.” Tôi kiếm cớ chuồn êm.
“Ái chà, tôi cũng nhớ ra là mình sắp đến giờ đi làm rồi. Hẹn hôm khác nói chuyện tiếp nhé.” Đỗ Nhạc cũng kiếm cớ lỉnh mất.
Mãi đến khi đi được một đoạn khá xa, tôi quay đầu lại vẫn thấy Bạch Chí Cao đứng đơ ra tại chỗ, chưa kịp hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.