Thợ Xăm Quỷ

Chương 6. Làm Trành Cho Hổ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nói đến đây, ông ta không lộ ra vẻ bi thương, hiển nhiên lúc ấy ông ta còn nhỏ quá, vốn dĩ không cảm nhận được sự ra đi của người cha, ảnh hưởng rất nhỏ, giống như là một người qua đường mà thôi.

“Người anh em cậu nói xem, đâu phải là cổ đại gì đâu, một đội người đi săn mỗi người một cây giáo, năm sáu người khỏe mạnh cùng lên núi muốn đánh con gì không được chứ? Nhưng họ chết hết. Trong làng một lần chết nhiều người như thế, ai cũng sợ hãi, nói con cọp kia thành tinh, thế nhưng sau đó lại có càng nhiều chuyện kỳ quái xảy ra hơn.”

Chuyện kỳ lạ hơn á?

Sự tò mò của tôi lập tức nổi lên.

Trương Thiên Bá cũng chẳng để tôi chờ lâu, nằm trên giường há mồm nói tiếp: “Vào đêm thứ hai sau khi cha tôi chết, Trong thôn cũng chẳng dám lên núi, nói trên núi kia là địa bàn của cọp, dù con rồng có vào cũng phải cuộn lại, cọp đó thành tinh rồi, chết rất nhiều người, mọi người cũng sợ nên đổi công thành thủ, có người bắt đầu gác đêm trong thôn, nhưng không hiểu sao đêm đó mẹ tôi lại mất tích, lại là bị cọp ăn.”

Tôi lập tức nghi ngờ, hỏi, nhưng có người gác đêm mà, sao trong thôn lại có người mất tích được? Con cọp kia là thần sao, như vậy mà cũng có thể tập kích người được?

“Chưa vào thôn! Lúc ấy có người trong thôn nói, đã nhìn thấy mẹ tôi một mình lảo đảo ra ngoài vào lúc nửa đêm, tự mình dâng cho con cọp, sau đó anh tôi cũng mất tích vào đêm ngày thứ ba, lúc ấy trong thôn được canh phòng rất kỹ, thế nhưng anh tự mình vượt qua rào chắn, thất tha thất thểu đi ra ngoài, dáng vẻ giống mẹ tôi như đúc, người ta đều nói là trúng tà, mà ngày thứ tư, đến phiên tôi mất tích.”

Cả nhà bốn miệng ăn, mỗi đêm mất tích một người, đều là tự mình ra khỏi thôn cho cọp ăn, dê vào miệng cọp?

Tôi cảm thấy có hơi vi diệu, những câu nói của ông ta rất ngắn, rất gấp gáp, nhưng tôi có thể cảm nhận được bầu không khí lòng người bàng hoàng trong thôn lúc ấy, nhất định là bị dọa sợ, chuyện này cũng có hơi lạ lùng, đội đi săn trên núi đã thật sự chọc giận con cọp kia, chẳng thèm ban đêm trộm dê trâu nữa mà trực tiếp ăn người luôn, cũng có thể là bởi vì ăn được mấy người đàn ông cường tráng trong đội đi săn, đã nếm được vị ngon khi ăn người.

Tôi ở bên giường run kim mực đâm vào bả vai ông ta, hỏi sau đó thế nào.

“Những người khác không biết làm sao tôi rời thôn được, tôi lại biết tôi bị quỷ bắt đi. Dù sao đêm hôm đó cực âm tà, gió lạnh thổi từng cơn, tôi đang trong giấc mơ, người anh cả mất tích của tôi đến tìm tôi, gõ cửa gọi tôi ra ngoài, nói trong núi có hang động có bảo tàng chứa báu vật nhiều đếm không xuể, đủ cho cả nhà chúng ta ăn cả đời, tôi hốt hoảng cứ đi theo anh ra bên ngoài, vô tri vô giác đi ra khỏi thôn, sau đó bị lão hổ tha đi. Những chuyện sau đó không nhớ rõ nửa.”

Trong lòng tôi nghĩ, có khả năng là trành quỷ.

Có một câu nói sao nhỉ? Làm trành cho hổ.

Điển cố này từ đâu tới? Tục ngữ có câu: Hổ dữ không ăn thịt con, mà trành quỷ thì không phải vậy. Trong truyền thuyết, những người bị lão hổ ăn kia biến thành quỷ, chính là trành quỷ, bị lão hổ khống chế, chuyên dụ dỗ người thân của mình đến cho lão hổ ăn.

Đây cũng là một phỏng đoán, con hổ kia thành tinh, bởi vì hạn hán, trên núi thật sự không có đồ ăn, thiếu thức ăn nên đói bụng, đói bụng thì chỉ có thể xuống núi ăn người, biết trong làng đề phòng nghiêm ngặt, không vào được, nó liền bảo những quỷ hồn của người bị ăn đi gọi người thân trong thôn kia ra khỏi làng cho nó ăn.

“Người già trong thôn lúc ấy cũng nói như vậy, nói đó là trành quỷ, là con hổ kia thành tinh, dụ dỗ người trong thôn ra ngoài ăn.” Trương Thiên Bá nói với vẻ nghiêm túc.

Tôi sốt ruột chết mất, đừng mà anh trai à, đừng nói sang chuyện khác được không, anh bị quỷ bắt đi rồi, sao đó thế nào nữa?

Trương Thiên Bá nằm ở trên giường hừ một tiếng: “Cắt, sao đó còn có thể làm sao nữa? Đương nhiên là còn sống, nếu không bây giờ sao cậu có thể nhìn thấy tôi?”

Anh ta nói đến chuyện sau đó.

Nhắc đến cũng kỳ diệu, đúng lúc gặp một vị cao nhân đi ngang qua thôn núi, lúc ấy cũng không ai cho rằng ông ta là cao nhân cả, là họa sĩ, vẽ ra sinh động như thật, rất thật, đặc biệt có thần, lúc ấy người đàn ông trung niên kia cầm bảng vẽ đến thôn tôi, nhờ người trong thôn tìm phong cảnh rừng núi đẹp đẽ trong thôn cho ông, trên có phủ nhiều cây cối, ông muốn vẽ hình ảnh núi sông cây cỏ.

Dù sao vào thập niên tám mươi chín mươi ấy, mọi người đều thường thấy chuyện này, tất cả mọi người đều tưởng rằng đó là thanh niên văn nghệ ở thành thị vào thôn, vì trong thôn vừa xảy ra chuyện nên mọi người muốn để ông ta đi, nhưng sau khi ông ta biết chuyện thì đã một mình mang theo một cây súng cùi đi vào trong núi, nửa ngày sau thì mang theo Trương Thiên Bá đang hôn mê bất tỉnh trở về, nói mọi chuyện đã được giải quyết, chỉ là tới chậm một chút, những người khác đều đã bị cọp ăn, chỉ còn lại một đứa nhỏ này.