Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tôi nghe xong thì hào hứng lên, hỏi, vậy sau đó thì sao?
“Khi đó tôi mới mấy tuổi chứ? Không nhớ rõ, lúc ấy bị lão hổ bắt đi, thời điểm trở về đã bị dọa đến ba hồn bảy phách chạy biến, cả người ngơ ngơ ngác ngác, người trong thôn đều nói tên nhóc này bị dọa mất hồn, bị trúng tà rồi, nhưng cao nhân lại nói con ác hổ kia ám oán niệm lên người tôi, tính cho tôi một mệnh cách, nói tôi trời sinh mạng đã cứng rắn nên xăm cho tôi một con rồng qua vai, nói dùng con tà long này khắc chế ác hổ, tôi lập tức không sao cả, bây giờ nghĩ lại chỉ sợ người kia là thần trong số những người xăm hình.”
Tôi khẽ gật đầu, thật ra khi ông ta nói đến chỗ tới đây lấy cảnh vẽ tranh tôi đã đoán được đôi phần rồi, đây là một cao nhân trong ngành của chúng tôi!
Học xăm hình, trước khi học thì phải học vẽ, một một sư phụ xăm hình truyền thống đều là một người vẽ rất tốt, nói đơn giản hơn một chút thì hình xăm chính là vẽ lên thân mình, một bộ đồ phải có tác dụng, cần phải xem bản lĩnh của người xăm hình, đây là sự khác biệt của cao thủ và người kém cỏi. Mona Lisa mỉm cười, sao có thể không khác với bức tranh người bình thường vẽ?
Xăm long phượng, quan âm dạ xoa tương đương với thỉnh thần phù hộ mình, quan trọng nhất là có thần vận hay không, cần phải xem bản lĩnh, xăm da khó hơn so với dùng mực nước vẽ tranh lên giấy nhiều, đương nhiên cũng cần có trạng thái, nếu như phát huy tốt vượt xa mức bình thường thì có thể lưu truyền thiên cổ so cùng danh họa, tác dụng cũng rất lớn.
Tôi cười nói: “Vậy ông được hời to rồi, đoán chừng là nhờ bức họa này mới khiến ông sống được đến ngày hôm nay, lên như diều gặp gió, chỉ nhìn từ bản vẽ này đã thấy cao nhân thật sự rất lợi hại, trình độ tương đương với ông nội đã qua đời của tôi, nếu là tôi xăm, trừ phi tiến vào loại trạng thái linh hoạt kỳ ảo, nếu không tôi cũng không thể làm được hiệu quả này, trông cái này đã biết thần vận và khí thế không tầm thường!”
Trương Thiên Bá có hơi đắc ý nói, coi như là nhờ họa được phúc.
Lúc này như nghĩ đến điều gì đó, tôi mở miệng hỏi: “Con hổ kia ăn hết cả nhà ông, vậy sao không ăn ông? Đứa con nít da mịn thịt mềm, hẳn là ngon hơn nhiều.”
Trương Thiên Bá cũng ngẩn người ra.
Ông ta gật gù đắc ý, nói chuyện này cũng là chuyện mà nhiều năm nay ông ta đang nghĩ, nhưng mãi nghĩ không ra: “Lúc ấy vị cao nhân không lộ tên tuổi kia nói con hổ đó sinh ra ba bốn con hổ con, cọp cái xuống núi ăn người là vì tìm đồ ăn cho mấy hổ con sắp chết, năm đó nạn đói, người hay thú đều cần mạng sống.”
“Đội đi săn lúc ấy không phải là không có thu hoạch, cha tôi dùng súng bắn bị thương con ác hổ, còn bắn chết hết ba con hổ con, đoán chừng khi đó đã không thể còn là con cọp mà đã được xem là đứa nhỏ rồi.”
Tôi khẽ gật đầu.
Vấn đề này tà dị nhưng không phải là không thể, con của sói con của cọp thứ này chẳng phải không có, rất nhiều động vật sau khi mất đi con mình đều sẽ xem đứa nhỏ như con mình mà chăm sóc, dù sao lão hổ này có được tình mẹ, có câu nói thế nào nhỉ? Hổ dữ không ăn thịt con.
Vấn đề này xem như đã hoàn toàn hiểu được.
Cũng có chút kỳ quái, con mãnh hổ lớn lên giống như ngựa nói không chừng cũng muốn gặp một lần, lúc ấy toàn bộ mọi người đều đang náo động vì nạn đói, người và động vật đều tranh giành cần mạng sống như nhau, không ai nói được ai sai, đặc biệt là con ác hổ kia còn mang theo đám hổ con.
Tôi bảo: “Nói như vậy, cha ông đánh chết ba con hổ con, ngược lại đã cứu ông được một mạng, cha ông là một thợ săn lão luyện kiến thức rộng rãi, đoán chừng đã sớm nhìn ra điểm ấy, biết sau khi đội đi săn bọn họ chết đi trong thôn sẽ phải chịu cảnh này nên trước khi chết mới làm như vậy, chừa lại cho ông một cơ hội sống.”
“Ai biết đâu.”
Trương Thiên Bá chép chép miệng.
Ông ta cảm thấy cái này cũng có thể là một lời giải thích, nhưng không nói thêm về chuyện này nữa, dù sao chuyện đó quá tà dị, ai cũng không nói rõ được, ông ta còn nhỏ, trước mắt cũng chỉ nói đại khái sơ lược mà thôi.
Tôi cũng không nói gì, thật ra đây cũng chỉ là một sự suy đoán, tăng thêm sự thần bí cho chuyện lúc trước ác hổ đến tập kích người trong thôn.
Ông ta nói mấy tháng trước bị người ta chém một đao, vừa lúc ở ngay trán rồng, sau đó đã để lại sẹo, trên hình xăm dần hiện lên một chữ vương, trên miệng rồng còn có một đôi răng nanh rất dài, ông ta nhìn thấy hình vẽ mà sợ, cho rằng ác hổ đã bị trấn áp lúc trước lại xuất hiện lần nữa, tìm đến ông ta.