Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Vậy thì nàng ta cũng có thể ăn thịt.” Lưu San Hô chính trực phản bác, lớn tiếng nói:

“Trong nhà Cổ đại ca mỗi ngày chỉ ăn một bữa, sắc mặt của thẩm với đại tẩu nhìn không khỏe, hơn nữa Nữu Nữu, một cô nương đã 12 tuổi không khác gì một tiểu cô nương, đã khó khăn đến mức này, nàng ta không lẽ không nên giúp đỡ một chút à?”

Hiện tại mọi người đều cho rằng nam nhân nuôi gia đình là lẽ đương nhiên, tuy rằng lời nói của Lưu San Hô là có ý tốt với Cố gia, lọt vào mắt mọi người, từng câu từng câu lại đang chỉ trích Cố Trường Hà không có khả năng nuôi nổi người nhà.

Hơn nữa, không thể phủ nhận dân trong ngõ tuy không giàu nhưng không có người nghèo đến mức chỉ đủ ăn một bữa.

Những người có thể sống ở đây, dù gia cảnh xấu đến đâu trong nhà cũng có một người tú tài, tuy tốn tiền đọc sách nhưng có danh vọng, tất nhiên là khác nhau.

Cũng giống như Lâm Thiên Dược, chép chép sách, dù cuộc sống hai người có chút khó khăn nhưng tuyệt đối có thể duy trì sinh hoạt cơ bản.

Kỷ Đào nhìn khuôn mặt nháy mắt tối sầm của Cố Trường Hà, thật muốn bật cười.

Nàng từ phía sau Lâm Thiên Dược bước ra, điềm tĩnh nói: “Ta cả đời làm người, chỉ mong không thẹn với lương tâm, về phần chân của Trương đại nương, ta ý thức mình đã hết lòng quan tâm giúp đỡ, hôm nay ta vẫn nói như vậy. Bởi vì chân của Trương đại nương không được chữa trị kịp thời sau khi bị gãy, xương cốt đã cong vẹo, bây giờ không thể đứng lên nổi nữa.”

Mọi người ngừng bàn tán khi thấy Kỷ Đào tiến lên nói chuyện, trong không gian yên tĩnh, ánh mắt Kỷ Đào đảo qua đám người, nói đến chỗ chưa kịp chữa trị, còn đặc biệt liếc nhìn Lưu San Hô.

Lưu San Hô chột dạ cúi đầu.

“Ta nói với họ rằng muốn chữa khỏi thì phải bẻ xương rồi mới nối lại, đau đớn là điều chắc chắn. Ta cũng cho hay dù có tiếp nhận thì sau này Trương đại nương cũng không thể phục hồi tốt, chỉ có thể đi khập khiễng, cầm vật nặng cũng không.”

Kỷ Đào thấy khuôn mặt của Cố Trường Hà lập tức tái nhợt.

Người xung quanh xì xào bàn tán một lúc, thật không ngờ người vẫn khỏe nửa năm trước giờ lại nghiêm trọng như vậy, đứng dậy không nổi, không phải là bị liệt sao?

Chẳng trách cắn lấy Kỷ Đào không thả, một hai bắt nàng phải trị.

Nghĩ đến kẻ cầm đầu, bọn họ đều nhìn về phía Lưu San Hô, ánh mắt lên án.

“Trên đường có rất nhiều y quán, đại phu cũng nhiều, tuổi ta còn nhỏ, việc liên quan đến nối xương khẳng định các đại phu có tay nghề cao hơn. Bọn họ hoàn toàn có thể mời đại phu khác.”

“Làm việc thì đến nơi đến chốn, nếu họ tin ta, ta cam kết đưa phương thuốc cho họ nối xương cũng không lấy một đồng, nhưng vì Lưu cô nương khẩn cầu ta trợ cấp dược liệu cho họ.... Xin lỗi, ta không thể trợ cấp cho người ngoài lại khiến mình đói bụng.”

Lâm Thiên Dược ngừng nói nhảm, kéo Kỷ Đào rồi đóng cửa lại.

Cũng không thúc giục Dư thị rời đi, lúc rối ren này sợ đụng phải nàng. Dứt khoát nhốt Dư thị và Cù Thiến trong sân.

Hắn muốn đóng cửa nhưng những người bên ngoài không chịu. Vừa rồi sắc mặt của hắn thật sự rất xấu, rơi vào trong mắt mọi người, rõ ràng là tức giận Kỷ Đào vừa nói nàng muốn chữa trị đôi chân cho Trương đại nương.

Một khi cánh cửa này đóng lại, nó sẽ không mở ra cho tất cả mọi người nữa. Khám bệnh thuốc men mắc như vậy, có Kỷ Đào ở đây thì tiết kiệm được một khoảng còn có thể hỏi trước bao nhiêu bạc, hay đi thử ở chỗ khác xem sao? Không có y quán nào nói trước cho ngươi biết tốn bao nhiêu bạc, họ lấy bao nhiêu cũng phải ngoan ngoãn đưa bấy nhiêu.

Thế là một người nào đó ngay lập tức ngăn Lâm Thiên Dược lại, cười cười làm lành với hắn và Kỷ Đào, Trần thị đang đứng trong đám người lúc này tiến lên: “Kỷ đại phu có ơn với chúng ta, mọi người sờ lương tâm mà tự hỏi mình một chút, y quán chỗ nào sẽ miễn phí thuốc cho chúng ta?”

Bà ta nhìn Lưu San Hô, trong mắt tràn đầy vui sướng: “Lưu cô nương, chân của Trương đại nương bị thương thế nào, chúng ta đều biết rõ, ngươi tự hỏi mình có cảm thấy tội lỗi không?”

Lưu San Hô nghe vậy, ánh mắt nhất thời hoảng hốt : “Không liên quan đến ta, là bọn hắn không nói lý lẽ.”

Trần thị cười tự đắc, khinh thường liếc nàng một cái: “Đừng có nói nhảm, chuyện Trương đại nương vì ngươi mới bị thương là sự thật. Đã hơn nửa năm rồi, bà ấy đại phu còn chưa mời một lần, sao ngươi không giúp đỡ mà mời đi? Vậy đó, ngươi còn không biết xấu hổ kêu Kỷ đại phu người ta tới hỗ trợ?”

Lưu San Hô lùi lại một bước nhỏ.

Lưu Quyền tiến lên, kéo nàng ta ra phía sau, nhìn về phía Trần thị, nghiêm nghị nói:

“Vu phu nhân, đừng bức người quá đáng.”

Trần thị chỉ vào mũi mình, nói giận dữ: “Ta bức người, muội muội ngươi đã khiến tất cả chúng ta không mời nổi đại phu, còn không cho ta nói nàng vài câu? Sau này ta không có bạc mời đại phu, vậy ta đến tìm nàng ta nhé.? “

“Ngược lại nàng ta nghĩ biết y thuật, sau đó sẽ tùy tùy tiện tiện đưa thuốc cho người khác, còn không thu bạc. Hừ, không có năng lực đó, muốn đưa còn đưa không được.” Lời nói Trần thị tràn đầy khinh thường.

Nhìn thấy Lâm Thiên Dược khăng khăng phải đóng cửa, đám người kia cũng gấp gáp, cùng nhau chỉ trích Lưu San Hô, thậm chí còn nói rằng nàng ta đến chỗ Kỷ Đào là vì muốn tiết kiệm bạc thay cho Cố gia. Còn có mấy lời thâm ý, nói đến mức mặt của Cố Trường Hà sầm xuống.

Lưu San Hô hốc mắt đỏ bừng tức giận, lần này nàng tự hỏi bản thân mình thực sự không có lòng riêng gì, nhìn thấy Trương thị đi vay tiền từng nhà, nàng mới biết Kỷ Đào chỉ đưa phương thuốc mà không bốc thuốc.

“Thiên Dược, có chuyện gì vậy?” Hà Nhiên từ xa chạy tới, thở hồng hộc.

Sau khi hít thở nhanh vài cái, mới nhìn đám người nói:

“Các người làm gì vậy, Kỷ đại phu cứu người còn sai sao?”

Có Hà Nhiên ở đây, Lâm Thiên Dược thuận lợi đóng cửa lại, mặc kệ Lưu Quyền và Cố Trường Hà muốn giải thích.