Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đại Trương thị chậm rãi gật đầu: “Hình như là bị phong hàn, đã mấy ngày rồi, ta bảo nàng đi thăm đại phu, nàng nhất định không chịu đi.”

Kỷ Đào khẽ nhíu mày, nói: “Ta chỉ có thể phối cho nàng ta uống thuốc, sau khi uống nếu tỉnh lại, hẳn là sẽ tốt, nếu không tỉnh lại...”

“Cái gì? Không tỉnh lại được?” Đại Trương thị cả kinh, ánh mắt bối rối, vội vàng tiến lên muốn đẩy Trương thị.

Kỷ Đào cuống quít ngăn lại, nói: “Nàng ta ngã đầu bị đập xuống đất, vết thương trên đầu này là không rõ ràng nhất. Hiện tại không thể tác động mạnh vào nàng ta."

Trên mặt Đại Trương thị một mảnh thê lương, nói: “Vậy phải làm sao bây giờ?”

“Ta không có biện pháp.” Kỷ Đào nói thẳng: “Nếu không, các ngươi lại đi mời đại phu đến xem?”

Kỷ Đào vừa dứt lời, bên ngoài truyền đến giọng nói của Lưu San Hô: “Mọi người mau nhường đường, đại phu tới rồi.”

Kỷ Đào đứng lên, xử lý vạt áo, lui sang một bên.

Vừa vặn nàng không cần phải lo, trên đầu Trương thị mặc dù thoạt nhìn không có gì đáng ngại, kỳ thật bên trong đã chảy máu, cho dù là nàng ta vốn đã có bệnh, nhiều người ầm ĩ như vậy, nàng ta cũng sẽ không thể tỉnh lại. Ở Càn quốc này, gặp phải tình huống như vậy, đại khái là lành ít dữ nhiều, ai xem bệnh cũng như nhau.

Lại nói tiếp, Kỷ Đào còn sợ người nhà này đang lừa nàng đâu.

Đại phu là một lão đầu râu ria hoa râm, tiến lên bắt mạch, lại cẩn thận kiểm tra trán Trương thị bị thương, đưa tay sờ sờ, nói: “Uống thuốc, tỉnh lại rồi nói sau, nếu không tỉnh lại, chỉ có thể cứ như vậy.”

Lưu San Hô mặt đầy kinh ngạc: “Làm sao có thể? Không phải chỉ là ngã một cái thôi sao, sao lại nghiêm trọng như vậy?”

Đại phu đại khái đã lớn tuổi, nói chuyện chậm rãi, thở dài nói: “Ngã bị đập đầu, nếu không ngất xỉu thì không có gì đáng ngại, chỉ cần choáng váng một chút, thì không đơn giản như vậy, cho dù có tỉnh lại, choáng váng đến hóa điên cũng có thể. Hơn nữa, nàng đã phát sốt cao, cũng không biết là ngay từ đầu đã sốt cao hay là sau khi ngã mới phát sốt, nếu là trường hợp thứ hai, thì nhanh chuẩn bị hậu sự đi!”

Lưu San Hô lúc này nhìn về phía Kỷ Đào đứng ở một bên, vội vàng nói: “Kỷ đại phu, vừa rồi ngài có xem qua không?”

“Ta có xem, chỉ có thể uống thuốc, cái khác, ta cũng bất lực.” Kỷ Đào thản nhiên nói, nhìn lão đại phu, lại nói: “Ta tuổi còn trẻ, các ngươi vẫn nghe theo lời lão đại phu là tốt nhất, ông ấy hành y nhiều năm, xem ông ấy nói thế nào?”

Ông ta đã nói gì? Mới vừa rồi tất cả mọi người đều nghe được, ông ta cũng không có biện pháp.

Lão đại phu nghe được lời của Kỷ Đào, gật gật đầu nói: “Đúng, chúng ta không thể làm gì được, chỉ có thể dựa vào chính nàng. Cô nương, cô cũng biết y thuật?”

Ông ta nheo mắt nhìn Kỷ Đào một lúc lâu, cười nói: “Gần đây ta nghe nói trong quan học có một phu nhân tú tài biết y thuật, tiền thuốc còn rất rẻ, chính là ngươi y đúng chứ?”

Kỷ Đào hơi khom người: “Lão tiên sinh, người ngài nói, đại khái chính là ta.”

“Các ngươi tới đây để chữa bệnh cơ mà! Một chút cũng thèm không lo lắng cho thân thể bệnh nhân, các ngươi làm đại phu kiểu gì vậy?” Lưu San Hô giận dữ nói.

Kỷ Đào nhìn gương mặt tức giận đùng đùng của nàng ta, như có điều suy nghĩ.

Lão đại phu đại khái là trình độ y thuật cũng không tệ, làm sao chịu được mấy lời này, đứng lên nói: “Bệnh này ta không có biện pháp, các ngươi, mời cao nhân khác đi.”

Nói xong, tự mình xách rương thuốc, chậm rãi ra cửa.

Lưu San Hô sửng sốt.

Kỷ Đào cũng cảm thấy lão đại phu khá nóng tính, Cù Thiến tiến vào, thấp giọng nói:

“Tẩu tử, chúng ta cũng đi thôi.”

Kỷ Đào gật gật đầu.

Lưu San Hô phục hồi tinh thần lại, lớn tiếng nói: “Kỷ đại phu, ngài không thể đi, ngươi còn chưa để lại dược liệu đâu.”

Kỷ Đào bất đắc dĩ, đưa giỏ cho Lưu San Hô, bên trong chỉ có hai củ cải, một nắm rau xanh, còn có hai miếng sườn, nói: “Ta phối kiểu gì?”

Kỷ Đào thấy Lưu San Hô lại sửng sốt, chỉ nói: “Ta ra ngoài mua đồ ăn, nếu ngươi tin tưởng ta, giờ theo ta đến nhà ta lấy thuốc cũng được. Đương nhiên, ta không cam đoan sẽ có tác dụng, có thời gian, ngươi tốt nhất vẫn nên chạy một chuyến đi mời đại phu khác, xem có cứu được hay không.”

Kỷ Đào ra khỏi cửa, Lưu San Hô đuổi theo, tức giận mắng: “Đồ lang băm.”

Kỷ Đào vừa vặn đi tới vị trí Trương thị nằm dưới mái hiên, nhìn thấy vết nước trên mặt đất, quay đầu lại nhìn Lưu San Hô, nói: “Chớ nói bậy, không phải ai cũng sẽ dễ dàng tha thứ cho ngươi. Lang băm gì đó, đại phu không phải thần tiên, nếu ta là ngươi, nhanh chóng đi tìm đại phu mới là quan trọng. Ngươi tự cho là mình không có tư tâm khác, ngươi tự hỏi mình một chút xem, thật sự có hay không?”

Kỷ Đào cười lạnh một tiếng, xoay người cùng Cù Thiến rời đi.

Đi ra khỏi viện Cố gia, Cù Thiến phẫn nộ bất bình: “Nàng ta rõ ràng không tin tưởng tẩu, còn đi mời đại phu khác. Nếu không tin, còn tìm tẩu làm gì, trực tiếp ra đường y quán không phải tốt hơn sao?”

Kỷ Đào hồn nhiên không thèm để ý, muốn nàng nói, dạng người như Lưu San Hô, không tin nàng mới tốt. Nếu thật sự tin tưởng nàng, chỉ sợ ngày sau cuộc sống của nàng cũng sẽ không bình yên nổi.

“Mới vừa rồi nàng ta nhìn thấy chúng ta chỉ là thuận đường, nếu hôm nay không gặp được ta, nàng ta chắc là sẽ không đến nhà ta tìm ta.”

Cù Thiến ngẫm lại cũng đúng.

Nàng đột nhiên có chút suy sụp, dừng bước, thấp giọng hỏi: “Tẩu tử, đại tẩu kia, thật sự không cứu được sao?”

Kỷ Đào trầm mặc, một lúc lâu sau nói: “Ta không thích nàng ta, nếu có thể cứu, ta cũng sẽ cứu. Bây giờ, để xem nàng ta có thể tỉnh dậy không. Lão đại phu cũng nói, nàng ta đang sốt cao, nếu là sốt từ trước, đại khái còn có thể cứu, nếu là sau khi ngã xuống mới sốt, vậy thì liền...”

Hai người đều trầm mặc, rất nhanh đã đến cửa viện của Kỷ Đào: “Vào đây nghỉ ngơi một lát đi. ’