Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đại Trương thị hiển nhiên rất khẩn trương, tay dưới tay áo đều run rẩy, bà ta nhìn Cố Trường Hà một cái, rồi lại nhìn Trương Hổ: “Vi Nương tính tình nàng có chút nóng nảy, ta cũng không chú ý bọn nó nói cái gì, hai đứa nó không vui, Vi Nương liền lôi kéo Nữu Nữu vào phòng.”
Trên mặt Trương Hổ là một mảnh thất vọng.
Hốc mắt đều đỏ lên: “Cô cô, cha nương ta thấy bà đã thích Vi nhi từ khi muội ấy còn nhỏ nên mới đem muội ấy hứa cho nhà bà, nhiều năm như vậy tân tân khổ khổ cũng thôi đi, bà cũng không có lương tâm sao? Hiện giờ muội ấy bị chết oan, bà thế mà...”
Nước mắt Đại Trương thị chậm rãi chảy xuống, khuôn mặt có chút vặn vẹo, gằn từng chữ nói: “Vi nương đi rồi, ta cũng rất đau lòng, nàng rõ ràng chính là chết ngoài ý muốn, nhưng còn có Nữu Nữu ở đây, Nữu Nữu sau này cũng chỉ có thể dựa vào Trương Hà. Nó đọc sách nhiều năm, thi đỗ tú tài cũng không dễ dàng gì."
Trương Hổ càng nghe càng giận, lạnh lùng nói: “Nữu Nữu sau này không cần dựa vào hắn, còn có cữu cữu như ta ở đây, chỉ cần ta có một miếng ăn, tuyệt đối sẽ không để Nữu Nữu bị đói.”
Lý Viên nhìn một lúc lâu, gõ kinh đường mộc, nói: “Dưới sự điều tra của bản quan, kết hợp với lời khai của mọi người, cái chết của Cố Trương thị chỉ là ngoài ý muốn.”
Trương Hổ thất vọng.
“Tú tài Cố Trường Hà nhân phẩm không hoàn thiện, sủng thiếp diệt thê, hà khắc với con cái nguyên phối, bản quan sẽ xem xét thành thật báo cáo, chờ triều đình phán quyết.”
Lưu San Hô trên mặt gấp gáp, dập đầu nói: “Đại nhân, không liên quan đến phu quân.”
“Thiếp thất Lưu thị, thân là thiếp thất, lại không hầu hạ chủ mẫu, ngược lại còn châm ngòi ly gián, ỷ được sủng ái mà kiêu, đánh mười đại bản, lấy làm răn đe.”
Cù Thiến cơ hồ là hơn phân nửa cơ thể đều treo trên người Kỷ Đào, tay chân đều ru lên.
Kỷ Đào liếc mắt một cái liền nhìn thấy Lâm Thiên Dược đứng ở cửa phủ nha, ánh mặt trời mùa đông chiếu lên người hắn, chiếu ra một mảnh vầng sáng mờ nhạt, tựa hồ cả người hắn đều ấm áp, nụ cười trên mặt hắn cũng tựa hồ càng nhu hòa hơn một chút.
“Đào nhi, ta chờ nàng về nhà.” Hắn khẽ cười nói.
Kỷ Đào muốn tiến lên vài bước, lại không ném được Cù Thiến đang bám trên người nàng ra, chỉ cười cười nói: “Thiên Dược, trưa nay và cả buổi tối đều không có cơm ăn.”
Hà Nhiên chạy tới, nhìn thấy bộ dáng của Cù Thiến, đau lòng đến không chịu nổi, muốn tiến lên, nhưng lại cố kỵ, người đến người đi trên đường cái.
Hơn nữa hôm nay phủ nha thẩm tra vụ án Trương thị, chuyện liên quan đến Cố Trường Hà trong Quan học, không nói người khác, mọi người trong Quan học đương nhiên cũng âm thầm chú ý.
Cù Thiến nhìn thấy bộ dáng Hà Nhiên, nhịn không được cười cười, nụ cười này, nàng tựa hồ cảm thấy tốt hơn rất nhiều, áy náy nói: “Làm phiền tẩu tử rồi.”
Nàng đứng thẳng người dậy.
Kỷ Đào không thèm để ý, cười nói: “Nếu không phải ngươi và ta cùng nhau đi mua thức ăn, chuyện hôm nay cũng không liên lụy đến ngươi.”
“Tẩu tử cũng là gặp tai bay vạ gió.” Cù Thiến cười nói.
Lâm Thiên Dược đã tiến lên lôi kéo Kỷ Đào đi về phía tiểu viện: “Hôm nay nha sai tới mang Cố Trường Hà đi, ta liền đoán được nàng có thể cũng sẽ bị triệu tập.”
“Ta chưa từng nghĩ việc này sẽ liên lụy đến ta.” Kỷ Đào thản nhiên nói.
Lâm Thiên Dược cười cười: “Lý Viên làm quan nhiều năm, cực kỳ cẩn thận, cho dù là liếc mắt một cái cũng có thể nhìn thấu, hắn cũng sẽ điều tra rõ nguyên nhân.”
Kỷ Đào gật gật đầu, nói: “Lưu San Hô bị hắn đánh mười bản.”
Lâm Thiên Dược từ chối cho ý kiến.
“Bịt miệng nàng ta lại rồi mới đánh, nếu không Lưu San Hô chắc chắn lại muốn giảng đạo lý.” Kỷ Đào lại nói.
“Người đáng thương nhất vẫn chính là Nữu Nữu.” Lại thở dài.
Lưu San Hô kia, thích nhất là giảng đạo lý cho người ta nghe, tự giác cũng hiểu được ít nhiều.
“Không nói về nàng ta nữa, chúng ta đi ăn cơm.” Lâm Thiên Dược khẽ cười nói.
Kỷ Đào kinh ngạc: “Buổi chiều chàng không cần nghe giảng sao?”
Lâm Thiên Dược mỉm cười lắc đầu, nói: “Hôm nay triều đình phát công văn, tháng tám năm sau, khôi phục thi hương.”
Kỷ Đào sắc mặt vui vẻ: “Nhận được tin tức xác thực rồi sao?”
Lâm Thiên Dược mỉm cười gật đầu: “Trong quan học mọi người đều rất vui vẻ, không riêng gì học sinh, ngay cả lão sư cũng rất cao hứng. Vì vậy, chiều nay được nghỉ nửa ngày.”
Trên mặt Kỷ Đào nở nụ cười: “Ta cảm thấy chàng vẫn là đừng chép sách nữa, tập trung đọc sách. Chậm trễ cũng không tốt lắm, ta ngày thường chữa bệnh cho người ta, kiếm được chút bạc cũng đủ để chúng ta tiêu xài.”
Lâm Thiên Dược vuốt tóc nàng, cũng không từ chối: “Vất vả cho nàng rồi.”
Kỷ Đào hơi kinh ngạc, trước kia Lâm Thiên Dược đối với nàng luôn có chút khách khí, lúc mới bắt đầu chuyển đến quận Phong An, còn thường xuyên nói cảm ơn nàng, hiện giờ đã có thể thản nhiên nhận bạc của Kỷ Đào.
Nhìn thấy bộ dáng này của Kỷ Đào, Lâm Thiên Dược dĩ nhiên biết được suy nghĩ của nàng, cười nói: “Trước kia là ta suy nghĩ sai, luôn muốn kiếm bạc nuôi gia đình.
Hiện tại ta đã nghĩ thông suốt, chúng ta là phu thê, muốn cùng nhau sống cả đời người. Sau này ta sẽ đối xử tốt với nàng.”
Giọng nói hắn trầm thấp, mang theo ý cười, lại nghiêm tức một cách bất thường.
Mặt Kỷ Đào có chút nóng, cười nói: “Ta cũng sẽ đối xử tốt với chàng.”
Bốn người đến tửu lâu nơi lần trước Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược ăn cơm, trực tiếp lên lầu.
Hai người Cù Thiến và Hà Nhiên nhỏ giọng nói cái gì đó, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng cười. Nghe được thanh âm như vậy, liền biết hai người bọn họ có chút vui vẻ.
Mấy người ngồi xuống, Cù Thiến thở dài nói: “Hy vọng cữu cữu của Nữu Nữu thật sự có thể mang con bé đi vậy mới tốt.”
Kỷ Đào khẽ lắc đầu: “Sợ là có chút khó khăn, con bé còn có phụ thân và nãi nãi, Cố Trường Hà cũng sẽ không để cho hắn mang Nữu Nữu đi.”