Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nếu nói không mong chờ kết quả lần này thì là nói dối. Kỷ Đào cũng hơi khẩn trương khi danh sách gần công bố, nghe lời nói bất an của Lâm Thiên Dược, vội nói:

“Không thất vọng, dù sao chàng cũng đã là tú tài rồi, cuộc sống chúng ta cũng khá ổn, qua năm sau chàng cũng mới 23, chúng ta không nóng nảy.”

Nàng vươn tay ôm eo hắn, cười nói: “Ta tin tưởng chàng, trước khi 40 tuổi, nhất định sẽ thành công.”

Nghe vậy, Lâm Thiên Dược muốn cười một tiếng, không nhịn được hỏi: “Nếu ta 40 tuổi còn chưa thi đỗ thì sao?”

Kỷ Đào nghe xong liền nghiêm túc suy nghĩ một lát: “Như thế à, vậy chúng ta sẽ về thôn, chàng có thể lập một trường học, nhận giảng dạy cho vài học sinh, sẽ được người ta kính trọng, cũng đủ nuôi sống gia đình.”

“Được.” Lâm Thiên Dược trầm giọng nói.

Hai người lải nhải đến nửa đêm, không biết ngủ say từ lúc nào.

Bọn họ bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa mạnh mẽ bên ngoài, Kỷ Đào vừa mở mắt ra đã thấy trời đã sáng, nàng thường ngủ đến tận giờ này, cũng cảm thấy không có gì, vừa định đứng dậy lại phát hiện trên eo có cánh tay, lúc này mới nhớ Lâm Thiên Dược cũng ở đây, lập tức nhớ đến thông báo danh sách hôm nay.

Kỷ Đào trở mình nhìn Lâm Thiên Dược, thấy đôi mắt hắn lóe lóe sáng, mang theo chút ý cười, hiển nhiên hắn cũng mới phản ứng lại.

“Đào nhi, dậy thôi.”

Kỷ Đào gật đầu, tiếng gõ cửa không ngừng vang lên ở ngoài, hai người nhanh chóng mặc quần áo đứng dậy, Kỷ Đào vào bếp chuẩn bị rửa mặt, Lâm Thiên Dược đi ra mở cửa.

Kỷ Đào thăm dò nhìn nhử, phát hiện Hà Nhiên, Cù Vĩ và Viên Tử Uyên đang đứng ở cửa, Lâm Thiên Dược cùng bọn họ nói vài câu.

Kỷ Đào rửa mặt xong, nhìn Lâm Thiên Dược vào cửa: “Họ làm gì vậy, sớm như vậy?”

Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Hỏi ta cùng bọn họ đi tửu lâu chờ lấy danh sách.”

Kỷ Đào nghe vậy: “Chàng không đi à?”

Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Dù sao cũng phải đưa tin trúng tuyển trước rồi mới dán thông báo.”

Hắn nhướng mắt nhìn Kỷ Đào, ánh mắt nghiêm túc: “Nếu ta trúng tuyển, ta muốn cùng nàng nhận tin vui.”

Nếu đi ra tửu lâu, hôm nay nhiều người, Kỷ Đào đi theo không tốt.

Kỷ Đào nghe thế, trong lòng ngọt ngào, cũng không thúc giục hắn đi, nghĩ ngợi:

“Bọn họ đều đi, nếu chàng không đi sẽ không tốt lắm?”

Lâm Thiên Dược cười lắc đầu: “Ta đã nói muốn cùng nàng đợi, bọn họ cảm thấy có lý, cho nên đều về nhà hết cả.”

Kỷ Đào nghe vậy thì không khỏi mỉm cười, nói thật, ở Càn quốc, thực sự không có nhiều nam nhân có ý thức tốt như Lâm Thiên Dược. Đại đa số đều cho rằng thê tử phải nên trả giá, nếu có một chút không đúng, chính là không có đức.

Kỷ Đào đứng dậy đi nấu cơm, vừa ăn vừa nghĩ ngợi rồi nói: “À mà, chúng ta vẫn chưa chuẩn bị tiền mừng.”

Lâm Thiên Dược không thể nhịn được cười: “Nếu chuẩn bị, lại không thể dùng tới, chẳng phải là mong chờ vô ích sao.”

“Nếu không chuẩn bị, người báo tin vui đến, chẳng phải là thất vọng sao?” Kỷ Đào cười phản bác.

Nói là nói như vậy, sau khi hai người ăn xong vẫn cười đùa, lấy ra túi bạc bắt đầu bỏ vào tờ giấy đỏ.

Chuyện này rất nhanh, sau khi thu dọn xong liền cảm thấy không có việc gì, Kỷ Đào nhìn Lâm Thiên Dược hỏi: “Dù sao cũng gì làm, nếu không hai chúng ta đi xem thử một chút?”

Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Sắp đến giờ rồi, chúng ta không có chỗ tốt để đi, nhiều người như vậy, ta sợ giẫm phải nàng.”

“Không muốn, chúng ta đi xem thử đi.” Kỷ Đào đứng dậy, lôi kéo Lâm Thiên Dược đi.

Không cần biết trúng hay trượt, vẫn nên mau chân đi xem náo nhiệt, chờ đợi mấy canh giờ này cũng quá đau khổ đi.

Lâm Thiên Dược nhìn nàng, trên mặt tràn đầy ý cười cưng chiều, theo lực nào của nàng bước ra ngoài, vừa bước vào sân đã nghe thấy tiếng nhạc vui mừng truyền đến từ xa, bàn tay đang mở cửa của Kỷ Đào liền dừng lại, không biết có nên tin hay không mà nhìn Lâm Thiên Dược.

Lâm Thiên Dược cũng bắt đầu khẩn trương, đột nhiên nghe thấy tiếng pháo nổ từ xa xa bên ngoài, đôi vai căng cứng của Kỷ Đào buông lỏng, Lâm Thiên Dược hít thở sâu vài hơi, đi về phía Kỷ Đào.

Pháo kia sẽ không được đốt lung tung mà chỉ có thể nổ để báo tin vui, xem ra có người trong ngõ này trúng rồi, hẳn là trước lúc đó đã có vài tên, vì báo tin vui đều bắt đầu từ trên xuống. Càng về phía trước càng sớm, nhìn đến canh giờ hiện tại này e rằng còn chưa qua thứ mười, nghe phương hướng thanh âm chắc là Cù

“Hắn hẳn là ổn, lúc chúng ta cùng đi thăm hỏi lão sư, từng lão sư đối với hắn đều tán thưởng không thôi.” Lâm Thiên Dược trầm giọng.

Kỷ Đào hiểu rõ gật đầu, lại nói: “Chúng ta đi chúc mừng bọn họ nhé?”

Động tác trên tay không chậm, tiếp tục mở cửa, Lâm Thiên Dược cũng đi theo nàng ra ngoài, hai người vừa mới đứng vững ở cửa, chưa kịp khóa liền nhìn thấy trong ngõ có một đám người đang cười phấn khởi, người cầm đầu ngồi trên lưng ngựa, một thân y phục đỏ thẫm, trên mặt tươi cười, phía sau còn có hai người thổi kèn xô na đi theo, không khí vui mừng.

Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đứng ở cửa, nhìn họ càng lúc càng gần, nhạc mừng càng lúc càng lớn. Không biết sao, Kỷ Đào có linh cảm mãnh liệt trong lòng rằng những người này đi đến nhà nàng.

Nhìn thấy họ tiến lại càng gần, trái tim Kỷ Đào thật ra dần bình tĩnh lại.

Quả nhiên, bọn họ đến gần liền dừng lại, nhìn hai người Kỷ Đào, người cầm đầu vẻ mặt tươi cười, tung người xuống ngựa.

Vừa chắp tay vừa cao giọng: “Tin thi hương trúng tuyển! Xin chúc mừng quận Phong An huyện Đại Viễn Lâm lão gia Lâm Thiên Dược cao nhị đỗ á nguyên.”

Giọng nói lớn đến nỗi khoảng chục hộ dân gần đó đều có thể nghe rõ.

Nhạc mừng lại tấu.

Lâm Thiên Dược chỉnh lý vạt áo, nghiêm nghị đón lấy.

Kỷ Đào miễn cưỡng kìm nén vui sướng, đưa ra hồng bao mà hai người vừa mới gói, Lâm Thiên Dược cầm lấy đưa cho người cầm đầu: “Chư vị vất vả rồi, đây là chút tâm ý, uống chén rượu nhạt.”

Thanh âm không nhanh không chậm, phi thường ổn trọng.