Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Ta không đi đâu, muộn lắm rồi, hai nữ tử như chúng ta, gặp nguy hiểm thì làm sao bây giờ?” Kỷ Đào lập tức quả quyết từ chối.
Cù Thiến dậm chân một cái, cô nương thường ngày ôn nhu nay có vẻ đặc biệt cáu kỉnh, lễ nghi quy củ gì cũng không để ý.
“Tẩu tử, nếu chúng ta đi thì có thể ngăn cản một hai người. Đêm nay nếu không đi, bọn họ thật không trở lại, chúng ta có hối hận cũng đã muộn.”
Hối hận?
Kỷ Đào cảm thấy, nếu Lâm Thiên Dược không trở lại, có lẽ nàng sẽ thực sự hối hận.
“Ta không đi.” Kỷ Đào trở nên bướng bỉnh.
Nếu nàng cần phải đi để cho Lâm Thiên Dược trở về, nàng tình nguyện không muốn, nghĩ điều này, đáy lòng ẩn ẩn đau nhói.
Nàng duỗi tay nhẹ nhàng đặt ở trên ngực, không lẽ hai năm qua nàng không thể buông bỏ được Lâm Thiên Dược sao?
“Ta không đi, ta tin tưởng hắn.” Kỷ Đào nói khẽ.
Hồi ức của hai năm qua từng li từng tí hiện lên trong đầu, nàng càng chắc chắn rằng Lâm Thiên Dược không phải loại người như vậy, hắn sẽ không có không trở về.
Cù Thiển gấp đến hốc mắt cũng đỏ lên: “Nhưng nếu a Nhiên không quay lại, ta phải làm sao bây giờ?”
Thấy nàng sắp khóc, Kỷ Đào an ủi: “Ngày thường hắn đối xử với người thế nào không lẽ người không biết, người nghĩ hắn sẽ không trở lại sao?”
“Ta biết chứ, nhưng a Nhiên không thông minh, dù là thi đậu cũng là được đại ca ta chỉ bảo, ngày ngày đốc thúc, ngày nào cũng phải làm bài tập, vậy nên mới miễn cưỡng thi đỗ, tỷ nói nếu hắn bị mỹ nhân đầy phòng mê hoặc, ta ... Ta sắp chết vì điên mất.” Mắt Cù Thiến càng đỏ hơn.
Kỷ Đào hít một hơi thật sâu rồi hồi lâu mới nói: “Ngươi cũng nói là hắn sợ ca ca của ngươi. Dù ca ca của ngươi không quay lại cũng không cho Hà Nhiên trở về. Hai chúng ta đi ra ngoài không tốt, ngươi nhìn xem bên ngoài trời đã tối rồi, lỡ như có chuyện gì..... Người đã quên chuyện của Vu Khải Minh lúc trước sao.”
Nghe vậy, bàn tay dưới ống tay áo của Cù Thiến khẽ run lên: “Tẩu tử, tỷ nói đúng, ta không thể xảy ra chuyện gì. Nếu xảy ra chuyện, a Nhiên lại càng có lý do.”
Thấy nàng như vậy, Kỷ Đào rất hối hận vì đã nhắc đến chuyện đó, lúc đầu Vu Khải Minh chỉ cứu nàng, liền làm trái tim của Cù Thiến đặt lên người hắn, xem ra Cù Thiến thật sự sợ hãi.
“Thiến nhi, ta xin lỗi, ta không cố ý nhắc đến.” Kỷ Đào nắm chặt tay nàng, kéo nàng đến bàn, rót một tách trà rồi đưa cho nàng.
Cù Thiến bưng trà, ánh mắt vô hồn, một lúc sau mới nói: “Tùy hắn đi, nếu hắn thật sự không trở lại, ta liền...”
Nửa ngày cũng không thể nói ra muốn làm cái gì.
Kỷ Đào khẽ cau mày, Cù Thiến bây giờ không giống trước đây, từ khi lành mặt, nàng chưa bao giờ nôn nóng như vậy, nhịn không khỏi hỏi: “Thiên nhi, làm sao người biết Y Lan đi Oái Tụy lâu?”
“Viên tú tài nói với ta.” Nàng thản nhiên đáp.
Kỷ Đào nhíu mày: “Làm sao hắn biết được?”
Cù Thiến mờ mịt: “Hắn không phải tú tài sao? Hẳn là đã biết chuyện này từ sớm, chỉ có chúng ta không biết mà thôi.”
Kỷ Đào trầm tư nửa ngày, nhưng không nghĩ ra được gì, chỉ nói: “Chúng ta không thể đi, đừng nói là có nguy hiểm hay không, nếu chúng ta đi, Hà Nhiến bọn hắn sẽ
mất mặt, ngươi cũng không muốn bọn họ mất mặt đúng hay không?”
Cù Thiến gật đầu: “Tẩu tử, ta muốn đợi ở đây. Nương ta đã sang nhà đại ca ngủ rồi.
Đại tẩu cũng nóng lòng, nhưng là tỷ ấy không thể ra ngoài vì còn con nhỏ, nếu không thì chúng ta đã đi tìm rồi.”
Kỷ Đào tùy nàng, hai người ngồi nhìn nhau không nói gì, Kỷ Đào dứt khoát vào nhà lấy vải ra bắt đầu may quần áo.
Bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh, tiếng côn trùng kêu chợt gần chợt xa, trong phòng im lặng đến nỗi chỉ có tiếng sột soạt của sợi chỉ và vải vóc cọ xát.
Trong lòng Kỷ Đào dần dần bình tĩnh lại, không còn nghĩ tới chuyện gì sẽ xảy ra nếu như Lâm Thiên Dược không quay về với mình, lúc này trong lòng nàng rõ ràng, người khác nàng không biết, nhưng Lâm
Thiên Dược nhất định sẽ trở về.
Cù Thiến nằm trên bàn và dần thiếp đi, Kỷ Đào đứng dậy đắp thảm cho nàng.
Không biết qua bao lâu, nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa, nàng nhất thời cảm thấy nhẹ nhõm, đứng dậy mở cửa chạy ra cổng chính, còn nhớ tới gọi một câu:
“Thiên Dược?”
Nghe Lâm Thiên Dược trả lời, Kỷ Đào nhanh chóng mở cửa, nhào tới.
Cửa vừa mở ra, Lâm Thiên Dược còn chưa nhìn rõ, chỉ cảm thấy có một người đang lao về phía mình, nhìn thân ảnh nhận ra là Kỷ Đào, vội đưa tay tiếp được, bởi vì lực đạo quá lớn còn lùi lại một bước mới ổn định cơ thể: “Đào nhi, sao vậy?”
Trên mặt Kỷ Đào tràn ra tươi cười, ôm eo Lâm Thiên Dược: “Ta biết chàng nhất định sẽ quay lại mà.”
Lâm Thiên Dược dắt nàng đi vào, quay người đóng cửa lại, cười nói: “Nếu không trở về thì ta ở chỗ nào?”
Nghe vậy nụ cười của Kỷ Đào càng tươi hơn, lại nghĩ đến Cù Thiến ở trong phòng, không khỏi hỏi: “Hà Nhiên trở về rồi sao?”
Lâm Thiên Dược hơi khó hiểu vì sao Kỷ Đào hỏi tới Hà Nhiên, gật đầu: “Trở về, bọn ta trở về cùng nhau.”
Kỷ Đào trong lòng nhẹ nhõm, mỉm cười: “Thiến nhi đang ở trong phòng. Vừa nãy còn nhất quyết muốn ta đi cùng nàng đón bọn ngươi trở về, ta phải khuyên nhủ rất lâu.”
Lâm Thiên Dược sững sờ một lúc, sau đó nắm chặt tay Kỷ Đào, trong bóng tối đôi mắt hắn sáng ngời, giọng điệu nghiêm túc: “Đào nhi, ta không biết những người khác, nhưng ta nhất định sẽ quay lại.”
Kỷ Đào gật đầu: “Ta biết.”
Ngắn ngủi hai chữ, thành công làm ý cười trong mắt Lâm Thiên Dược càng thêm sâu.
“Ta đi kêu Hà huynh đến đón nàng ấy.” Lâm Thiên Dược hôn Kỷ Đào, thấy Kỷ Đào cau mày vì mùi rượu của mình, hắn cười ha ha đi ra khỏi cửa.
Trong phòng, Cù Thiến đã tỉnh, đang đứng cửa nhìn Kỷ Đào, nàng chỉ thấy Lâm Thiên Dược đi vào lại đi ra, thấp giọng hỏi: “Tẩu tử, a Nhiên đã về rồi sao?”
Kỷ Đào tươi cười bước tới, thuận tay vuốt lại mái tóc nàng, cười nói: “Về rồi, Thiên Dược đi gọi hắn, lát nữa liền đến đón ngươi.”