Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đây là trước mặt Cù Vĩ còn tưởng mình là chủ nhân đây mà.
Cù Vĩ cười nhạt một tiếng, trong mắt lóe lên tia lạnh lùng, lắc đầu nói: “Thẩm, ta chỉ muốn hỏi, Cẩu nhi người vừa nói....”
“Úi, là cử nhân lão gia đó.” Phụ nhân vẻ mặt thể hiện điều này mà ngươi cũng không biết, cười nói: “Hắn nha, nhũ danh là Cẩu nhi, là con ta cũng như cha của hắn đặt cho đấy.”
Vẻ mặt của Cù Vĩ thay đổi, nghiêm nghị nói: “E là ngươi không biết, nếu xúc phạm đến cử nhân sẽ bị bắt lại. Triều đại có luật lệ, đánh mười gậy.”
Thật sự là biểu tình của Cù Vĩ quá nghiêm túc, phụ nhân lùi lại một bước, thân thể có rúm: “Không... Không đến mức thể chứ.”
Trong lòng dường như có manh mối, bà ta thờ ơ xua tay nói: “Không đến mức, ta từ nhỏ đến lớn đều gọi hắn như thế, năm trước hắn trúng tú tài ta vẫn gọi vậy mà.”
“Tình hình bây giờ đã khác.” Cù Vĩ không nhanh không chậm.
Những người xung quanh đều bị động tĩnh này thu hút, lúc này cũng chỉ có vài người nhỏ giọng nói chuyện, một mảnh yên tĩnh, Cù Vĩ giương mắt nhìn về đám người: “Bây giờ Hà Nhiên chính là Hà cử nhân của huyện Đại Viễn quận Phong An, và đã được trong triều ghi chép lại. Nếu có người tiến cử, trực tiếp sẽ lên làm quan viên, không phải là người có thể bị xúc phạm một cách tùy tiện.”
Hắn quay sang phu nhân, phụ nhân kia đã sớm lui rồi lui gần như thu mình vào trong đám đông, hôm qua bà ta còn ăn trộm hơn nửa nồi thịt của Hà Nhiên đem về nhà.
“Các ngươi cùng a Nhiên quan hệ tốt cũng không có vấn đề gì, nhưng không thể cố ý xúc phạm hắn, Cẩu nhi cái gì, đối với quan viên mà nói, quá không trang trọng, không thể gọi tiếp.” Cù Vĩ ánh mắt nghiêm túc, sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, cực kỳ uy nghiêm.
Phụ nhân có chút chột dạ, ngồi lại vào bàn không dám nói nữa. Vốn dĩ bà ta muốn nhắc tới chuyện này thực ra là muốn Hà Nhiên vĩnh viễn nhớ rõ lúc đó họ nghèo khổ thế nào, nhớ rõ những lần bố thí ngày xưa, thật sự không nghĩ tới nghiêm trọng như vậy, phạm luật lệ hay gì đó, đối với bà ta quá xa vời cũng quá kinh hãi.
Sau chuyện này, mặc dù mọi người vẫn cười đùa nhưng họ không còn tùy tiện với Hà Nhiên nữa.
Qua một ngày sôi nổi náo nhiệt, Hà Nhiên và Cù Thiến lại đưa bọn họ trở về, ngày đại tiệc của Lâm Thiên Dược đến, hắn tự mình đi mời lão sự của mình và Hà Nhiên lúc trước, từ lâu đã là cử tử*.
*như sĩ tử
Một ngày, sân nhà Kỷ gia và Lâm gia đặc biệt náo nhiệt, Kỷ Duy nói nói được làm được, bàn tiệc đãi vô cùng hào phóng, dù là trước mặt mọi người ở huyện Đại Viễn, cũng sẽ không thất lễ.
Trưởng trấn trấn Cổ Kỳ đích thân đến cửa chúc mừng, rất nhiều người ở trấn trên và trong huyện đều không mời mà tới, Cù Vĩ và Viên Tử Uyên cũng tới.
Thân phận của Cù Vĩ khác biệt, đây chính là giải nguyên, là người duy nhất trong toàn bộ quận Phong An, tất cả mọi người âm thầm nhìn lại nhìn.
Cù Thiến, Kỷ Đào và Du thị cùng nhau chào hỏi khách khứa, trong sân bày hơn mười bàn, ăn uống vui vẻ.
Trong không khí huyên náo, một nhóm người từ xa đi đến, vui mừng hớn hở đánh trống khua chiêng.
Cù Thiên là người đầu tiên phát hiện, tưởng là thân thích, nàng vội vàng đẩy nhẹ Kỷ
Đào một cái.
Dư thị bận rộn dỗ dành đứa trẻ trong ngực, thỉnh thoảng nhìn thoáng qua.
Kỷ Đào tự nhiên nhìn thấy đoàn người tới đây, cả Kỷ gia và Lâm gia đều chuyển đến đây mấy chục năm trước, căn bản chẳng có người cùng dòng tộc nào cả, thoạt nhìn những người này không phải là họ hàng bình thường.
Phải là loại thân cận nhất.
Kỷ Đào biết, lần này Lâm Thiên Dược thi đỗ, chẳng biết tại sao Kỷ Duy cũng không báo cho Kỷ Quân, bọn họ chắc chắn chắn sẽ không đến, dù biết thì cũng đã quá muộn, đến đây cũng không làm như thế.
Liễu gia bên kia hoàn toàn không đến, Kỷ Đào cảm thấy, với tác phong của Tiền thị, hẳn là rất thích vịn cửa làm thân mới đúng. Đến bây giờ còn chưa đến, ắt là ý tứ của đại Hà thị.
Dư quang của Kỷ Đào quét qua hốc mắt kích động đỏ au của Điền thị, tay khẽ run run, không kìm được mà đưa tay ra che miệng, Kỷ Đào nhanh chóng hiểu ra, có lẽ đây là nhà mẹ đẻ của Điền thị.
Nhìn đám đông càng lúc càng gần, tất cả mọi người có mặt đều nghe thấy động tĩnh, có vẻ như không giống người từ trấn trên hay trong huyện, mà là một loại họ hàng nào đó.
Trong lúc nhất thời mọi người nhỏ giọng thì thầm.
Người ngoài không biết nhưng đám người thôn Đào Nguyên ai cũng biết, ngần ấy năm qua, Điền thị đã một mình nuôi đứa trẻ ốm đau bệnh tật là Lâm Thiên Dược, mấy năm gần đây còn cho hắn đi học, gian khổ thế nào suy nghĩ liền biết, nhưng từ
đầu đến cuối cũng không nhìn thấy nhà mẹ đẻ của Điền thị xuất hiện để giúp đỡ mẹ con bọn họ.
Vì vậy, cho dù mọi người cảm thấy kỳ quái, cũng sẽ không nghĩ là nhà mẹ đẻ của Điền thị. Chắc chỉ là đồng học thân thiết của Lâm Thiên Dược mà thôi.
Lâm Thiên Dược đi về phía Kỷ Đào, Kỷ Đào cau mày nhìn đoàn người đang tiến lại gần, duỗi tay nhéo tay hắn, ánh mắt đưa về phía Điền thị, Lâm Thiên Dược hiểu ý, quay sang Điền thị: “Nương, bọn họ là ai?”
Nước mắt Điền thị gần như rơi xuống, nhưng trên mặt lại mang theo ý cười: “Đó là cữu cữu của con.”
Kỷ Đào không biết được trong lòng mình là tư vị gì, nhìn đoàn người đang tiến lên, người đứng đầu trông đã ngoài 50 tuổi, mỉm cười nói: “Xuân Lan, chuyện vui lớn như vậy, ngươi làm sao cũng không tới nói cho chúng ta một tiếng, cũng làm cho cha hăn cao hứng một chút.”
Điền thị mở to miệng, nhưng không phát ra âm thanh, hiển nhiên là rất kích động.
“Tỷ tỷ, chúc mừng ngươi.” Một nam tử khác khoảng ba mươi tuổi bên cạnh bước tới, vui vẻ nói.
Điền thị chỉ lo gật đầu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Bà đột nhiên nắm lấy Lâm Thiên Dược, nghẹn ngào: “Thiên Dược, đây là đại cữu cữu và tiểu cữu cữu của con, mau gọi đi.”
Thân thể Lâm Thiên Dược càng thêm quạnh quẽ, nhìn hai nam tử trung niên trước mặt, theo sau là một đám người, hẳn là được đặc biệt mời tới thổi nhạc mừng.