Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sắc mặt lạnh lẽo.
Điền thị ngây ngốc.
Điền Du An và Điền Du Bình nhìn nhau, nghĩ rằng nghe nhầm, nhìn Kỷ Đào.
“Đi ra ngoài, đây là nhà của ta, không phải nhà muội muội các người.” Giọng nói hơi cao, lần nữa nghiêm nghị nói.
Điền Du An nhìn Điền thị, đứng lên chế nhạo: “Đi thì đi, sau này ta sẽ không tới cửa nhà ngươi.”
Kỷ Duy nghi ngờ liếc nhìn Kỷ Đào, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Đào nhi, họ là thân thích của con."
“Đừng, dạng thân thích như vậy, Điền gia chúng ta với không tới nổi.” Điền Du An giơ tay ngăn cản lời nói của Kỷ Duy.
Lại quay lại nhìn Điền thị càng thêm rối rắm: “Xuân Lan, con dâu của ngươi coi thường chúng ta, sau này... Vẫn đừng qua lại nữa.”
Ngay khi những lời này thốt ra, Điền thị trở nên lo lắng, bà nhìn trái phải, nhìn Kỷ Đào đang đứng đó rồi nói: “Đào nhi, coi như ta cầu con, nói xin lỗi với cữu cữu của con đi.”
Cầu nàng?
Chuyện xảy ra ngày hôm nay, rõ ràng cũng là do Điền thị, bà muốn nhận huynh đệ mình, thì tự mình nhận đi, Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào không quan tâm đến bà.
Nhưng bà nghìn lần đừng có đưa người đến Kỷ gia, cho dù có nhận thì sau này nếu cùng Kỷ gia làm họ hàng, mọi người chỉ cần có sắc mặt tốt là được rồi, hoàn toàn không cần đưa người tới cửa.
Còn có, cầu nàng nói xin lỗi?
Kỷ Đào phớt lờ, chỉ nói: “Nói ta có thể, nhưng không được nói cha ta. Nếu muốn ta để vào mắt, thì đừng có làm chuyện khiến ta chướng mắt.”
Chỉ cần nghĩ đến giọng điệu khó nghe của Điền Du An là không thể nhịn được, Kỷ Đào hiện giờ nhớ lại còn cảm thấy khó thở.
“Ta chỉ đang nói mấy câu tán gẫu.....” Thanh âm của Điền Du An giương cao, xem như giải thích.
Có lẽ thấy giải thích cũng phiền phức, khoát tay một cái: “Đúng vậy, tính nết của người quá lớn, cũng không biết ngày thường Thiên Dược chịu bao nhiêu bất bình.
Du Bình, chúng ta về thôi, đừng có ở chỗ này chọc người khó chịu.”
Sau đó, cả hai cùng đi về phía cửa.
Điền thị gấp đến độ bật khóc, nhìn Kỷ Đào, quở trách: “Đứa nhỏ này, con vốn là vãn bối, có thể phân biệt rạch ròi như vậy sao?”
Ý là muốn kêu Kỷ Đào xin lỗi một cách bừa bãi để giải quyết ổn thỏa chuyện này.
Lâm Thiên Dược đột nhiên xuất hiện ở cửa, nhìn những người bên trong, thản nhiên nói: “Vốn chỉ là người ngoài, nương, đừng quá xem trọng bọn họ.”
Khuôn mặt của Điền thị đỏ bừng, thực sự không ngờ rằng Lâm Thiên Dược sẽ làm mất mặt mũi của bà.
Hai người Điền Du An vốn dĩ nở nụ cười sau khi nhìn thấy Lâm Thiên Dược, nghe vậy liếc nhau, Điền Du An nói: “Thê tử của ngươi quá mức vô lễ, không có đặt trưởng bối vào mắt, chúng ta thì cũng thôi đi, nhiều năm không liên lạc là lỗi của chúng ta, thế nhưng nàng cũng không nghe lời nương ngươi nói, hỗn láo như thế, miệng lưỡi lắm lời, đuổi nàng cũng không đủ."
Lâm Thiên Dược cười như không: “Ta khó khăn lắm mới thành thân, nếu là bỏ, về sau phải làm sao?”
Điền Viên An không thèm để ý chút nào, tự cho là đúng: “Ngươi bây giờ đã là cử nhân, ở huyện Đại Viễn có nhiều khuê nữ như vậy, nhà ai người cũng xứng, nếu còn không được, trong nhà tiểu cữu cữu của ngươi có biểu muội Như Duyệt, vừa lúc mười sáu, tính tình dịu dàng ôn nhu hiền lành.”
“Đúng rồi, ngươi thành thân cũng được gần hai năm rồi phải không? Thế mà không có tin tức tốt lành gì cả, nương ngươi cũng thế, còn cho phép ngươi ầm ĩ, dạng nữ tử này sớm nên bỏ, quan trọng là phải nhanh chóng thành thân sinh hạ con nối dõi tông đường mới đúng.”
Kỷ Đào không muốn quan tâm, nàng cảm thấy có thứ gì đó đang mắc kẹt trong lồng ngực, cảm thấy hơi khó chịu, vì vậy quay người ngồi đối diện với Kỷ Duy.
Lâm Thiên Dược nhìn thoáng qua Kỷ Đào, sau đó thu hồi ánh mắt hỏi ngược lại:
“Tính tình ôn nhu dịu dàng? Giống như nương ta sao?”
Điền Du An gật gật đầu: “Nữ tử phải nên nhu mì yếu đuối như nương của ngươi, cưới một đứa miệng lưỡi bén nhọn vào cửa, trong nhà không yên.”
Kỷ Đào nhấp một ngụm trà, không phải chuyện của nàng.
Rõ ràng là huynh đệ Điền gia ở không đi gây sự, thấy Điền thị để tâm bọn họ, liền thật sự coi mình là thân thích chân chính.
Coi như bọn học vẫn luôn chiếu cố Lâm gia, nếu không thích tính khí của Kỷ Đào, nàng nghĩ mình cũng sẽ không thay đổi.
“Nếu đã như vậy, Lâm gia chúng ta không có số hưởng nổi.” Lâm Thiên Dược nhẹ giọng nói.
Điền thị sắc mặt tái nhợt, thân thể lui lại một bước
“Kỷ gia có ân đối với ta, ta không làm được loại chuyện qua cầu rút ván thất đức như vậy, vẫn là mời các người trở về thôi.”
Sau khi Lâm Thiên Dược nói xong, phớt lờ sắc mặt của hai người kia, đến chỗ Kỷ Đào.
“Ta là cữu cữu của ngươi, cho dù ta có sai, huyết thống cũng sẽ không bị xóa sạch, trên người người có một nửa dòng máu nhà họ Điền.” Điền Du An quát chói tai.