Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào biết những việc này, cũng không muốn đi quản. Còn dặn dò Liễu thị và Dương ma ma đừng nhìn nữa, nếu không cẩn thận bị Điền thị nhìn thấy, trong long khẳng định không vui vì bọn họ không giúp đỡ.
Lâm gia đối diện.
Điền thị đã khóc đủ rồi nhìn vào trong sân, không còn ai cả, trong sân vắng lặng chỉ có đống bừa bộn trên đất và đống bát đũa chưa kịp rửa sạch, cái bàn vẫn là bộ dáng lúc khách khứa ra về, cũng không có người dọn dẹp.
Hô hai tiếng cũng không thấy Dương ma ma, Điền thị bước ra khỏi nhà liền nhìn thấy Lâm Thiên Dược đang đứng dưới mái hiên, chắp tay sau lưng, dáng người mảnh khảnh hiu quạnh, nhịn không được khẽ gọi: “Thiên Dược.”
Lâm Thiên Dược quay người lại, sắc mặt tuấn tú không chút cảm xúc: “Nương.”
Vẻ mặt nhàn nhạt, lông mày lạnh lùng, ánh mắt nhìn bà xa cách, trước kia Lâm Thiên Dược đối với bà luôn như vậy, nhưng hôm nay dường như càng xa lánh hơn.
Điền thị có chút bất an, nhẹ giọng hỏi: “Con giận ta phải hay không?”
Lâm Thiên Dược dò xét bà từ trên xuống dưới, sam y làm từ lụa Khương mới, không có ở trấn Cổ Kỳ, chỉ ở quận Phong An mới có. Lụa Khương và lụa Lưu Vân được mọi người ưa chuộng hiện nay là một loại, vải vóc mềm mại mượt mà, màu của lụa Lưu Vân tươi sáng, còn lụa Khương vì màu hơi xỉn nên giá thấp hơn một nửa, dù vậy cũng không hề rẻ. Vừa rồi trên người Liễu thị cũng là loại lụa này, nhưng so với Điền thị thì đậm hơn một chút, không cần nghĩ cũng biết Kỷ Đào mua mang về.
Thành thật mà nói, có lẽ là do Điền thị không quan tâm nhiều đến Lâm Thiên Dược từ khi còn nhỏ. Lâm Thiên Dược sau khi lớn lên cũng không biết quan tâm bà thế nào, chỉ quan tâm đến lương thực và y phục mùa đông, không cần quá đói hay quá lạnh là được, còn chuyện trên người nữ tử là loại vải vóc gì, Lâm Thiên Dược không có chú ý lắm.
Nhưng lúc này không biết sao hắn lại chú ý tới. Nghĩ đến những bộ y phục cũ nhưng sạch sẽ trên người Điền thị lúc trước hắn về nhà, dường như đã không còn thấy nhiều nữa kể từ khi hẳn thành thân.
“Nương, bọn họ đều đi rồi.” Lâm Thiên Dược nhìn sân mà nói khẽ.
Điền thị ừ một tiếng, nhìn vào sân: “Vậy làm sao bây giờ?”
Vậy làm sao bây giờ? Lời này là hỏi hắn sao?
Lâm Thiên Dược muốn cười nhưng không cười nổi, phất tay áo một cái, xoay người vào nhà, nhanh chóng thay quần áo cũ chỉnh tề, bắt đầu thu dọn bàn ghế.
Lâm Thiên Dược đều đang làm việc, Điền thị tất nhiên cũng không đứng nhìn. Cũng bước tới giúp đỡ, không khỏi hỏi: “Thiên Dược, Dương ma ma đâu rồi?”
“Dương ma ma hồi Kỷ gia rồi.” Lâm Thiên Dược dọn từng bàn một ra cổng sân và chất thành đống, thuận miệng đáp.
“A!” Điền thị kêu lên, như thể không nghe rõ.
Khi bà có phản ứng, cau mày hỏi: “Tại sao?”
Lâm Thiên Dược không dừng lại việc đang làm, nói: “Đào nhi không trở về, Dương ma ma vốn là chăm sóc nàng, ta liền để bà ấy quay về.”
Điền thị sững sờ: “Đào nhi không trở lại?”
Lâm Thiên Dược vừa bước đến trước mặt bà, nhìn bà nghiêm túc nói: “Nương, người dẫn hai người đó đến Kỷ gia làm ầm ĩ, phụ mẫu không cho Đào nhi trở lại không phải chuyện bình thường sao? Còn nữa, Đào nhi cũng không muốn trở về.”
Điền thị lập tức phản bác lại: “Ta không có ầm ĩ mà! Ta....”
Lâm Thiên Dược đã đi rồi, dời cái bàn sau lưng bà rồi đi ra cửa.
Điền thị đi theo sau lưng hắn, còn đỡ cái bàn trên lưng Lâm Thiên Dược, giải thích:
“Thiên Dược, ta không phải nghĩ, mọi người đều là thân thích, sớm muộn gì cũng phải biết nhau, dù sao gia đình chúng ta cũng thân thiết như vậy, cữu cữu của con tới đây, không đến chào hỏi thì không phải có chút thất lễ sao?”
Lâm Thiên Dược ném cái bàn xuống, dọa cho Điền thị sợ hãi lùi lại một bước.
“Nương, có lần đầu tiên nào đi thăm người thân còn không đưa phong bao? Hơn nữa, tới cửa chỉ trích nhà người khác không giáo dưỡng nữ nhi, đây không phải là tới cửa chào hỏi, đây là tới cửa kết thù.”
Lâm Thiên Dược trong mắt lóe lên vẻ lạnh lùng.
Điền thị cứng họng, lương tâm cắn rứt lại lùi thêm một bước: “Nhưng mà ta không biết họ sẽ làm thế này. Nếu mà nói, thật ra ban đầu cữu cữu con không sai, Đào nhi quả thực nuôi đến có chút kiêu, nếu không phải gả đến nhà chúng ta, đến nhà khác, nhà ai cũng sẽ không...”
Lâm Thiên Dược quay lại phất tay ngắt lời bà, hơi mất kiên nhẫn: “Nương, người có thể đã quên là phụ mẫu Đào nhi là muốn kiếm ở rể, căn bản không có ý định đem Đào nhi gả đi. Nếu không phải con.... Đào nhi cũng sẽ không đến nhà chúng ta, lụa Khương trên người nương, người có biết bao nhiêu bạc một thước không?”
“Dương ma ma đã chăm sóc người lâu như vậy rồi, sợ là người đã quên những ngày mình sống cách đây hai năm rồi đúng không? Khi cơm còn không thể ăn, khi con sắp chết vì bệnh tật...”