Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nàng đang ăn cơm ở trong bếp, ngoài cửa đột nhiên có bóng người, ngẩng đầu nhìn lên, Lâm Thiên Dược dựa vào cửa, mỉm cười nhìn xem nàng.
“Chàng ăn chưa?” Kỷ Đào thuận miệng hỏi.
Lâm Thiên Dược gật đầu: “Đã ăn, chỉ là tối hôm qua ngủ một mình không ngon.”
Kỷ Đào giương mắt nhìn quầng thâm xanh sẫm của Lâm Thiên Dược, khóe miệng hơi câu lên, nhận ra hắn thật sự ngủ không ngon, liền nói: “Chắc là nghĩ tới Như Duyệt đi?”
“Phu nhân oan uổng quá, ta tuyệt không hai lòng, ta xin thề.” Lâm Thiên Dược duỗi ra ba ngón tay.
Kỷ Đào không để ý.
Thề cái gì, người khác sẽ tin, còn nàng mới không tin.
Lâm Thiên Dược đến gần, vươn tay lau khóe miệng Kỷ Đào, cười nói: “Phu nhân, hôm nay có thể về nhà được không?”
“Ta không muốn.” Kỷ Đào ngay lập tức từ chối.
Nàng ở Kỷ gia có thể không có gánh nặng mà ngủ đến giờ, không ai gọi nàng, việc như thế này là bình thường. Nếu là ở Lâm gia, nàng cũng sẽ xấu hổ cho dù Điền thị không hỏi.
Lâm Thiên Dược thở dài: “Vậy ta cũng không trở về.”
Kỷ Đào cúi đầu tiếp tục ăn, tùy ý nói: “Cha mẹ ta sẽ không cho chàng ở đây.”
Lâm Thiên Dược ngồi đối diện với nàng, nghiêm túc nói: “Nếu nàng không về, chắc đêm nay một mình ta vẫn ngủ không ngon... Một mình nàng, không thấy nhớ ta sao?”
“Ta cảm thấy rất tốt.” Kỷ Đào nói hàm hồ.
Lâm Thiên Dược không nói nên lời, nhìn thấy Kỷ Đào hoạt bát như vậy, rõ rang không có chuyện ngủ không ngon. Nhìn nàng đã ăn được hai bát rồi, khẩu vị còn tốt hơn khi hai người ở quận Phong An trước đây, cũng không có chuyện ăn không vô.
Xác thực rất tốt.
Điều mà Lâm Thiên Dược có thể chắc chắn là Kỷ Đào thực sự không giận hắn, bằng không có thể ăn được ngủ được, rốt cuộc là tim lớn bao nhiêu?
Kỷ Đào chỉ nói một lời, dù sao không quay về, Lâm Thiên Dược cũng không có cách nào, Kỷ Duy và Liễu thị dù không có cho hắn nhìn sắc mặt, thái độ hoàn toàn như trước đây, nhưng cũng không thuyết phục Kỷ Đào quay trở lại.
Lâm Thiên Dược ở Kỷ gia cọ một ngày, buổi tối một mình trở về.
Điền thị cả ngày thò đầu ra thăm dò, nhìn nhiều lần cũng không thấy Kỷ Đào, cũng không thấy nàng đi ra ngoài, nhìn thấy Lâm Thiên Dược một thân một mình trở về, sốt sắng hỏi: “Đào nhi đâu?”
“Nàng không chịu về.” Lâm Thiên Dược nhẹ nói.
Điền thị gấp đến độ xoay mòng mòng: “Sao lại nghiêm trọng như vậy?”
Đợi bà quay đầu lại, Lâm Thiên Dược đã đi vào nhà.
Kỷ Đào ở Kỷ gia thêm một ngày, vẫn ngủ đến giữa trưa, càng cảm thấy ở Kỷ gia thật tốt, không cần Lâm Thiên Dược làm ấm giường vẫn có thể ngủ ngon, càng nghĩ không muốn về.
Cho nên, lúc nàng đang ăn cơm trưa kì thực là bữa sáng, Lâm Thiên Dược lại một lần nữa canh giữ ở phòng bếp xin nàng về nhà, Kỷ Đào quả quyết từ chối lần nữa.
“Phu nhân, nhìn vào mắt ta này, nàng nhẫn tâm vậy sao?” Lâm Thiên Dược nắm lấy tay Kỷ Đào, ôn nhu nói.
Kỷ Đào nhìn thoáng qua, quầng thâm dưới mắt Lâm Thiên Dược càng đen hơn.
Nàng hừ lạnh một tiếng, rút tay về, tiếp tục ăn cơm: “Không nghiêm trọng như vậy.”
Dù sao nàng cũng không cho rằng có gì khác biệt, tại sao Lâm Thiên Dược nghiêm trọng như thế? Không biết nguyên do vì sao mất ngủ, sợ là lý do trên người nàng mà thôi.
Lâm Thiên Dược nhìn cái bát trong tay Kỷ Đào, mí mắt nhảy lên, nếu hắn nhớ không lầm thì đây là bát cơm thứ ba đúng không?
Thấy biểu cảm của Kỷ Đào không thay đổi cúi đầu ăn cơm, Lâm Thiên Dược đề nghị: “Phu nhân, chúng ta cùng nhau đi dạo chơi trong trấn có được hay không?
Nàng có muốn ăn gì không?”
Kỷ Đào nghiêm túc nghĩ nghĩ.
Thấy Kỷ Đào thả lỏng, Lâm Thiên Dược tiếp tục cố gắng: “Nhìn xem, chúng ta đã lâu không đi lên trấn nhìn thử, nàng không muốn đi sao, có muốn ăn đồ ăn ở Kỳ Nguyên lâu không nào?”
Kỷ Đào gật gật đầu, định quay vào phòng thay quần áo, Lâm Thiên Dược nhanh chóng cười theo sát, đi tới cửa, bị Kỷ Đào đóng lại một tiếng “rầm” nhốt ngoài cửa.
Lâm Thiên Dược nhìn cánh cửa đang đóng chặt trong gang tấc, cau cau mày, suýt chút nữa đã đập vào mũi hắn, thật đấy.
Dù sao hai người cũng không có việc gì, cứ như vậy chậm rãi đi về phía trấn trên, coi như tiêu cơm sau bữa ăn, Lâm Thiên Dược nhìn Kỷ Đào hồi lâu, hỏi dò: “Đào nhi, nàng thật không có giận chứ?”
“Không có.” Kỷ Đào trả lời, còn đạp lại vô cùng nhanh chóng.
Lâm Thiên Dược cẩn thận quan sát biểu cảm của nàng: “Vậy thì sao nàng không về nhà?”
Kỷ Đào ăn ngay nói thật: “Ta ở Kỳ gia rất tốt, không muốn trở về.”
Lâm Thiên Dược trầm tư nửa ngày, cũng không nghĩ ra, liền nhớ tới Kỷ Đào vừa ăn cơm, trước đây nàng thường chỉ ăn một bát, nhiều nhất là hai bát...
“Đào nhi, nàng có chỗ nào thấy khó chịu không?” Lâm Thiên Dược lại hỏi, đang nói chuyện còn tiến lên giữ tay Kỷ Đào.
“Không có.” Kỷ Đào nhìn hắn nghi hoặc, hình như không hiểu ý hắn muốn hỏi cái gì.