Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào đương nhiên biết, nếu Lâm Thiên Dược dám có tâm tư này, nàng sẽ không bao giờ quay đầu lại.
Liễu thị không phản bác, nhíu mày nói: “Nương của hắn, mấy năm nay chúng ta đối xử với bà ấy như thế nào chứ?”
“Nương, sau này không cần lo cho bà ấy, cho dù ngài có đối xử tốt với bà như thế nào đi chăng nữa thì vẫn không bằng huynh đệ ruột thịt.” Kỷ Đào dặn dò, nghĩ nghĩ lại nói: “Con cảm thấy hiện giờ bà ấy hẳn chưa có ý định để cô nương đó gả cho Thiên Dược, nhưng nếu nhà bọn họ cứ quấy rầy như thế, không thể nói chắc được.”
Kỷ Duy trầm ngâm: “Thiên Dược sẽ không chấp nhận.”
“Hắn dám!” Kỷ Đào nổi giận nói.
Nhìn thấy Kỷ Đào như vậy, Liễu thị không khỏi cười “phì phì”: “Con có lòng tin với hắn như vậy?”
Kỷ Đào không trả lời, khóe miệng lại ngoắc một cái.
Tiếng đập cửa lại chớ hề vang lên, Kỷ Đào nhìn cánh cửa không có động tĩnh, hừ lạnh.
Định thu hồi ánh mắt, khóe mắt bất ngờ nhìn thấy một người trèo lên bức tường ở chỗ cửa lớn, đang cố lật người qua.
Trèo tường?
Kỷ Duy và Liễu thị dĩ nhiên cũng thấy, liếc nhau rồi cả hai đứng dậy đi vào nhà, vừa đi tới cửa, Liễu thị đột nhiên nói: “Ma ma, giúp ta đưa mâm điểm tâm qua đối diện.
Nói Đào nhi không được khỏe, không tiện tiếp đãi khách tới.”
Dương ma ma mỉm cười gật gật đầu.
Lâm Thiên Dược nhảy xuống khỏi tường, phủi phủi bụi trên người, đi đến ngồi xuống đối diện Kỷ Đào, nói: “Nàng trốn thực mau lẹ, cũng không nói cho ta vào cùng.”
Kỷ Đào hừ lạnh: “Chàng tới làm gì, không nhìn nhau sao? Cô nương đối diện ôn nhu như nước, nhất định sẽ hiền huệ quán xuyến việc nhà như nương của chàng, kính trọng phu quân, phụng dưỡng mẹ chồng.”
Lúc nói đến phụng dưỡng mẹ chồng, giọng điệu của Kỷ Đào tràn đầy châm chọc.
Hơn một năm nay, mặc dù nàng không ở cạnh Điền thị nhưng lại để Dương ma ma một mực ở tại Lâm gia chiếu cố bà ấy.
Dương ma ma là ma ma xuất thân từ trong đại gia tộc, đầu óc tinh tường, tay chân lại chịu thương chịu khó, ngay cả khi Kỷ Đào ở nhà tự mình làm thì có lẽ cũng không thoải mái bằng Dương ma ma.
“Nếu là một cô nương hiền huệ giống nương của ta, e là không thể chịu nổi.” Giọng điệu của Lâm Thiên Dược cũng không kém Kỷ Đào bao nhiêu.
Cái này cũng hơi quá, dù sao cũng là mẫu thân.
Kỷ Đào giật nảy liếc mắt nhìn hắn.
Lâm Thiên Dược cười khổ: “Đào nhi, hai ngày trước ta đã phá vỡ hết thảy nói cho bà ấy nghe, nhìn bộ dáng lúc đó bà cũng đã tin, ai biết hôm nay bọn họ vừa đến, liền quên mất.”
Kỷ Đào không muốn quan tâm những chuyện này, cũng không muốn nghe, chỉ nói:
“Ta có thể nói cho chàng, nếu chàng thật sự có tâm tư đó, sớm một chút nói cho ta.
Hai năm trôi qua giữa chúng ta cũng coi như là vui sướng, mọi người gặp nhau thì cũng có lúc chia tay.”
"A!"
Tay đang cầm cốc của Kỷ Đào đột nhiên bị Lâm Thiên Dược giữ chặt, lực mạnh đến nỗi một ít nước trà bị trào ra ngoài.
“Đã gặp nhau cũng có lúc chia tay?” Lâm Thiên Dược hỏi ngược lại, vẻ mặt có chút lạnh lùng, không có nhìn về phía tách trà, chỉ nhìn chằm chằm Kỷ Đào: “Nàng nghĩ như thế à?”
Kỷ Đào mới không sợ hẳn, cùng hắn đấu mắt, lạnh nhạt nói: “Từ xưa đến nay đều là thuận theo mệnh lệnh phụ mẫu, nương của chàng đã tìm được nhà tiếp theo cho chàng rồi, chàng lôi kéo ta là có ý gì? Muốn nạp thiếp? Hừ, mơ thật là đẹp!”
Bỏ qua sắc mặt ngày càng khó coi của Lâm Thiên Dược, Kỷ Đào không chút sợ hãi, nói tiếp: “Ta đã sớm nói, nạp thiếp ta không chấp nhận được. Thư hưu ta cũng không lấy, ta tự nhận mình làm tròn bổn phận của thê tử, hòa ly...”
“Đừng nói nữa.” Lâm Thiên Dược khom lưng che môi Kỷ Đào, ánh mắt bị thương, giọng nói tràn đầy đau đớn.
Thấy hắn như thế, đặc biệt là sâu trong ánh mắt, dường như đau đớn đến cực điểm mà chuyển thành tơ máu, Kỷ Đào không khỏi ngẫm lại có phải mình đã đi quá xa hay không, hồi tưởng lại từ đầu, cảm thấy mình không có chỗ nào sai.
Nàng trừng mắt nhìn Lâm Thiên Dược, khẳng khái hùng hồn: “Chàng về đi, nếu muốn hòa ly thì nói sớm với ta, chọn ngày lành tháng tốt chúng ta cùng nhau đến huyện nha.”
Bàn tay Lâm Thiên Dược đang cầm tay Kỷ Đào đột nhiên nới lỏng, đồng thời trái tim Kỷ Đào cũng chùng xuống.
Hắn suy sụp ngồi trên ghế, vai hơi chùng xuống, tấm lưng vốn dĩ thẳng tắp hơi cong lại, ngay cả sợi tóc tựa hồ cũng nhuốm một chút ảm đạm, bầu không khí một trận trầm mặc.
Qua một lúc lâu, trà trước mặt Kỷ Đào đã nguội lạnh, nàng không nhìn Lâm Thiên Dược, chỉ quan sát lá trà trong cốc chìm chìm nổi nổi trước mặt.
Lâm Thiên Dược nói thật nhỏ: “Đào nhi, mặc dù nương ta cho bọn họ vào, nhưng trong lòng chúng ta đều biết bà ấy chỉ coi bọn họ là người thân. Cũng hoàn toàn rõ ràng ta không muốn Như Duyệt kia, hai năm cảm tình của chúng ta, nay nàng tùy thời mà nói ra chuyện hòa ly..."