Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Đợi hắn năm tuổi, ta sẽ cho hắn vỡ lòng*, đừng giống như ta, vỡ lòng quá muộn, đọc chữ cũng tốn sức.” Lâm Thiên Dược lải nhải, phỏng chừng kích động quá nên hắn cũng không biết nói cái gì.
*cho trẻ con bắt đầu học chữ
Kỷ Đào bật cười: “Hẳn còn nhỏ, đọc sách cái gì?”
Lâm Thiên Dược rất vui, lời của Kỷ Đào không hề làm giảm hứng thú của hắn, lại nói thêm: “Phải đặt cho hắn một cái tên thật dễ nghe.”
Hai người cười đùa một hồi lâu, Lâm Thiên Dược đột nhiên đi về phía Kỷ Đào, ngồi xổm xuống: “Đào nhi, hôm nay là yến tiệc của tri huyện, ta...”
Kỷ Đào cười nhẹ: “Chàng đi đi.”
“Ta không nỡ.” Lâm Thiên Dược tràn đầy tiếc nuối: “Ta muốn ở cùng hai người.”
Kỷ Đào không nhịn được cười: “Đi mau đi, ai cũng đi cả, chàng không đi thì không tốt lắm."
Lâm Thiên Dược lề mề nửa ngày, cuối cùng xém chút nữa không kịp, vẫn là Kỷ Duy gọi Ngưu thúc đưa hắn lên trấn.
Khi Lâm Thiên Dược rời đi, Kỷ Đào định quay lại nghỉ ngơi, mấy ngày nay nàng thường xuyên mệt rã rời, còn tưởng mình lười biếng, thật không ngờ lại có con, tính toán thời gian thì chắc là buổi tối mà Lâm Thiên Dược sắp đi thi hương.
Nàng đứng dậy đi vào nhà, đặc biệt chú ý dưới chân mình, đột nhiên có tiếng gõ cửa, Kỷ Đào đi ra mở thì thấy Điền thị đang đứng ở cửa, bưng một khay đồ ăn nhẹ.
Đuôi lông mày vui mừng, thấy là Kỷ Đào mở cửa, bà nhìn lướt qua bụng của nàng, đưa đĩa thức ăn, khẽ cười: “Đào nhi, nghe Thiên Dược nói con có thai, điểm tâm này cho con ăn.”
Mặt mày của bà mang theo mong đợi, đại khái bên trong mâm điểm tâm này, còn là lời xin lỗi những xảy ra trước đó.
Kỷ Đào dừng một chút, đưa tay nhận lấy: “Nương, nương có vào không?”
Điền thị lập tức cự tuyệt, cười nói: “Không, con chú ý thân thể. Ta về đây, canh gà đang hầm trong nồi, lát nữa mang đến cho con.”
Kỷ Đào gật đầu, nhìn cánh cửa đối diện rồi đóng cửa lại, Liễu thị ló đầu ra, nhìn thấy điểm tâm trong tay Kỷ Đào: “Nương của Thiên Dược đưa cho?”
Kỷ Đào gật đầu, bưng điểm tâm vào bếp, nàng chưa bao giờ thích ăn món này.
“Đào nhi, nương của Thiên Dược...” Liễu thị nhìn món điểm tâm, lắc lắc đầu nói: “Có lẽ là ta nghĩ nhiều thôi.”
“Thế nào?” Kỷ Đào nhíu mày.
Hiện tại Điền thị chỉ để tâm đến chuyện của cha Lâm Thiên Dược, chuyện còn lại thì cứ để tự nhiên đi.
“Có chút kỳ lạ, ta cũng nói không rõ.” Liễu thị trầm ngầm chốc lát mới nói: “Mẹ chồng không phải thưởng giục con dâu sớm sinh con sao? Thế nhưng bà ấy chưa bao giờ đề cập đến chuyện này, nhưng còn ta lại rất nhọc lòng chuyện này.”
Kỷ Đào suy nghĩ rất lâu nhưng không nghĩ ra, liền nói: “Mặc kệ bà ấy, con sinh con cho chính mình chứ không phải cho bà ấy. Bà ấy không nóng lòng thì càng tốt.”
“Có lẽ là ta suy nghĩ thái quá, con xem, sau khi bà ấy biết được con có thai, không phải nhanh chóng đưa điểm tâm cho con sao, thế này là được rồi.” Liễu thị mừng rỡ nói.
“Bà ấy còn nói nấy canh gà.” Kỷ Đào lại nói.
Liễu thị mỉm cười gật đầu: “Ta đã biết, ngày mai ta sẽ hầm cho con.”
Kỷ Đào muốn thở dài: “Nương, không cần phải cẩn thận như vậy, con cảm thấy khá tốt, không cần bồi bổ quá.”
“Ta vui là được rồi.” Liễu thị đẩy nàng: “Trở về nghỉ ngơi đi, còn tưởng con tham ngủ vì mệt nhọc, ai nghĩ tới là có đâu chứ.”
Kỷ Đào bị đẩy ra khỏi bếp, đi về phòng ngủ tiếp.
Khi nàng tỉnh dậy thì trời đã xế chiều, vừa mở cửa đã thấy Liễu thị và Điền thị đang ngồi dưới tán cây lớn, hai người vừa nói vừa cười, lại hòa thuận như cũ.
“Đào nhị, mau tới uống đi, nương con đặc biệt hầm cho đấy.” Liễu thị chạy nhanh đỡ lấy nàng.
Kỷ Đào hiểu rõ, bước tới cười nói: “Cám ơn nương”
Kỷ Đào uống canh, Điền thị cười nhìn xem, tựa hồ rất sung sướng.
“Khi còn bé, sức khỏe của Thiên Dược không được tốt lắm, nhiều lần không được chữa khỏi, sau lại cha hắn đi, sức khỏe của Thiên Dược càng tệ hơn, không ngờ tới hôm nay sẽ có một đứa con..”
Nói đến cuối, bà gần như nghẹn ngào.
Liễu thị nhanh chóng khuyên nhủ: “Hiện tại không phải đang tốt lắm sao, khóc làm gì chứ?”
“Ta xứng với cha của hắn.” Khóe mắt Điền thị rưng rưng, cười nói.
Kỷ Đào và Liễu thị nhìn nhau, trong lòng thông suốt, lúc trước bà ấy dễ dàng đồng ý nhận con trai lớn của mình làm con nuôi, một mặt là vì không có tiền cho Lâm Thiên Dược tiếp tục học, mặt khác, có lẽ bà ấy chưa bao giờ nghĩ tới người từ nhỏ bệnh tật liên miên như Lâm Thiên Dược sẽ sinh con đẻ cái.
Có khả năng hơn là cha của Lâm Thiên Dược không để bà ấy nhắc nhở con trai phải sinh con, con đàn cháu đống gì đó, đối với Lâm Thiên Dược khi còn nhỏ, quả là một hy vọng xa vời, có thể trưởng thành đều là nhờ tổ tiên tích đức.
Nhưng tất cả chỉ là suy đoán của Kỷ Đào, còn sự thật thế nào nàng cũng không muốn tìm tòi nghiên cứu, Điền thị không nóng lòng chuyện con nối dõi, ngược lại là điều tốt đối với nàng.