Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Liễu thị lập tức tức giận nói: “Con nói rõ một chút đi, đã có thai rồi còn muốn đi kinh thành là muốn làm gì?”
“Từ từ nói chuyện.” Kỷ Duy liếc mắt nhìn Liễu thị một cái.
Lâm Thiên Dược đứng lên, hướng Kỷ Duy hành lễ nói: “Cha, lần này đi thi hội, con muốn đưa cả Đào nhi đi cùng.”
Kỷ Duy kinh ngạc, ngay sau đó lộ ra vẻ trầm ngâm.
Sắc mặt của Lâm Thiên Dược ôn hòa, giọng điệu bình tĩnh nói tiếp: “Chúng con sẽ ngồi xe ngựa đi Phụng thành, từ nơi đó ngồi thuyền đi về phía Bắc, mãi cho đến Vận thành, lúc đó cũng cách kinh thành không còn xa nữa. Một đường này đi chính là đường lớn, bằng phẳng và an toàn, về phần thuyền bè, chúng con chắc chắn sẽ tìm một cái thuyền lớn, không cần đi nhanh chỉ cần vững chãi cùng ổn định.”
Thanh âm của Lâm Thiên Dược không nhanh không chậm, sắc mặt giận dữ của Liễu thị cũng dịu đi mấy phần, hoài nghi nhìn hai người, hỏi: “Thật sự đơn giản như vậy sao?”
Lâm Thiên Dược mỉm cười gật đầu: “Chính là đơn giản như vậy. Đương nhiên, nếu là đi đường bộ, sẽ tiết kiệm được một ít bạc nhưng đường xá xa xôi cũng sẽ gian khổ hơn một chút.”
Kỷ Duy nhìn gương mặt tươi cười của Lâm Thiên Dược, lại nhìn về phía nữ nhi không dám đối diện với họ, hỏi: “Đã quyết định rồi sao?”
Kỷ Đào ngẩng đầu, nghiêm túc nói: “Cha, nương, hai người yên tâm, con chắc chắn sẽ chăm sóc bản thân mình thật tốt.”
Kỷ Duy cúi đầu trầm tư, một lát sau, ông nhìn về phía hai người, nói: “Nếu muốn, các con có thể đi!”
“Cha của Đào nhi.” Liễu thị muốn cắt ngang lời của ông.
Kỷ Duy liếc mắt nhìn bà một cái, Liễu thị lại ngồi xuống một lần nữa.
Trong lòng Kỷ Đào cảm thấy vô cùng vui vẻ.
“Chỉ có một chuyện, để cho Dương ma ma đi theo hai con đi!” Kỷ Duy nhìn về phía gian phòng của Dương ma ma, nghiêm nghị nói.
“Bà ấy xuất thân từ phủ thượng thư, nhất định sẽ chăm sóc cho con thật tốt, kiến thức cũng vô cùng uyên bác bất phàm, hai con đưa bà ấy đi cùng không chỉ có thể chăm sóc cho Đào nhi thật tốt mà còn có thể tránh được một chút rắc rối không cần thiết.”
Nghe vậy, Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào liếc nhìn nhau, Kỷ Đào nhìn về phía đối diện nói: “Nhưng mà ở chỗ của nương, bà ấy...”
“Từ trước đến giờ bà ấy có thể sống một mình, bây giờ bà ấy đương nhiên cũng có thể.” Lâm Thiên Dược lãnh đạm nói.
Nhìn về phía Kỷ Duy nói: “Chỉ là sau này, làm phiền cha mẹ giúp ta chăm sóc cho bà ấy.”
Kỷ Duy gật gật đầu: “Đó là đương nhiên.”
Thật sự không nghĩ tới Kỷ Duy lại dễ nói chuyện như vậy, Kỷ Đào vô cùng vui vẻ rót trà cho hai người, lại nghe được lời dặn dò của ông: “Vậy con phải về nói chuyện với nương của mình thật cẩn thận đó!”
“Nương của con chắc chắn sẽ không phản đối.” Lâm Thiên Dược nhẹ giọng nói.
Liễu thị vẫn cảm thấy không vui nói: “Nghe nói có người sẽ bị say tàu, nếu Đào nhi bị say tàu thì phải làm thế nào bây giờ?”
Đây thực sự là một vấn đề khó.
Kỷ Đào suy nghĩ một chút rồi nói: “Con có lẽ sẽ không bị say tàu đâu, nhưng con cũng sẽ mang theo thuốc phòng thân.”
Thuốc là thứ có thể uống bừa hay sao?
Liễu thị còn muốn nói thêm gì đó nhưng đã bị Kỷ Duy ngăn lại: “Bọn họ đã là người lớn, cũng đã hiểu chuyện rồi, chúng ta không cần can thiệp quá nhiều.”
Thời điểm Lâm Thiên Dược nói với Điền thị rằng hai người sẽ khởi hành đi đến kinh thành, ban đầu Điền thị cảm thấy vô cùng kinh ngạc, nhìn xuống bụng của Kỷ Đào, ôn nhu nói: “Vô luận như thế nào Đào nhi cũng không thể xảy ra chuyện gì được.”
Kỷ Đào cảm thấy có chút cảm động, Điền thị là người lạnh nhạt ít nói hôm nay lại có thể nói ra lời này đúng là hiếm có.
Ngay sau đó liền nghe được bà tiếp tục nói: “Đứa nhỏ này họ Kỷ, ngay từ đầu cũng đã có thỏa thuận rồi, ta cũng không phải không nói đạo lý, các con đi đến kinh thành, chờ sau khi con thi hội khảo xong, bụng của Đào nhi đã lớn, trên đường đi vô cùng nguy hiểm, đứa nhỏ có lẽ vẫn sẽ được sinh ra ở kinh thành. Các con ngàn vạn lần phải cẩn thận đó.”
Lâm Thiên Dược có chút kinh ngạc, thật sự không nghĩ tới Điền thị sẽ dặn dò nhiều như vậy, Kỷ Duy cùng Liễu thị cũng chưa từng nói tới chuyện này.
“Có một thì sẽ có hai, Thiên Dược, hiện tại con chăm sóc thân thể của Đào nhi thật tốt, ngày sau nắm chặt cơ hội sinh hạ đứa trẻ thứ hai mới quan trọng.”
Kỷ Đào chết lặng tại chỗ.
Từ trước đến nay Điền thị vẫn luôn không thúc giục là bởi vì trong lòng bà biết rõ đứa bé đầu tiên là thuộc về nhà họ Kỷ. Bà vẫn luôn không nóng nảy bởi vì nhà họ Kỷ cũng chưa có.
Hiện giờ đứa bé đầu tiên này có vẻ rất có hy vọng, cho nên bắt đầu hỏi về đứa con tiếp theo hay sao?
“Nương, con hiểu rõ.” Lâm Thiên Dược đáp lại.