Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Đào nhi, đừng để ở trong lòng.”

Sau khi Lâm Thiên Dược đóng cửa lại thật kỹ lại, ôm lấy nàng khuyên nhủ.

Hẳn là đang nói đến thái độ khinh mạt của người phụ nhân kia.

“Ta không tức giận, không đáng giá.” Kỷ Đào thuận miệng nói, một lần nữa cầm sách lên xem.

“Nàng có cảm thấy chỗ nào không khỏe không?” Lâm Thiên Dược cũng xoay người ngồi xuống, lo lắng hỏi.

Kỷ Đào mỉm cười lắc đầu, những lời này ngày nào Lâm Thiên Dược cũng hỏi, trong vòng một canh giờ hắn phải hỏi đến mấy lần.

Nàng ngoại trừ ngày đầu tiên lên thuyền tinh thần có chút uể oải thì những ngày qua vẫn luôn rất tốt.

Những ngày trên thuyền vô cùng buồn tẻ, nàng vẫn có thể đọc vài cuốn sách, Dương ma ma cầm lấy kim chỉ, bắt đầu may áo. Dự thị chăm sóc hài tử, Cù Thiến cùng Ngô thị lại có chút buồn chán, mẹ chồng nàng dâu hai người không tìm được việc gì để làm, lại không thường xuyên đến thăm nhau bởi vì không quen.

Một nhà của phụ nhân kia vẫn giống như trước đây, không hề ra khỏi cửa, mọi việc đều do tùy tùng làm hết.

Cù Thiến cùng Ngô thị cả ngày ra bên ngoài để thăm dò, ngóng trông thuyền dừng lại, lần này phải mất bảy ngày thuyền mới cập bến, tới được Du thành.

Du thành không giống với những địa phương khác, trong lịch sử thậm chí còn có Hoàng đế từng đóng đô ở đây, văn nhân cũng rất nhiều, mỗi lần tham gia kỳ thi thì cử tử thuộc về Du thành nhiều nhất, chỗ này còn có thư viện Hộc Sơn, không phải là trường học của quan lại mà là do dân kiến tạo, chỉ nhận người có thiên phủ tốt nhất, thậm chí Hoàng Thượng còn tự mình viết lưu niệm “Thư viện Hộc Sơn”.

Bên này phồn hoa nhưng phong tục của dân chúng lại vô cùng đơn giản chất phác, thuyền sẽ dừng lại ở đây bảy ngày để chuẩn bị vật tư. Thật lòng mà nói thì đồ ăn ở trên thuyền thật sự chẳng ra gì, mỗi bữa chỉ có hai món, một món rau một món thịt, mà thịt thì chỉ có vài miếng, đại đa số đều là các loại cá, mùi tanh nặng đến cách một khoang thuyền cũng đều có thể ngửi thấy được.

Cũng may Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào mỗi lần tàu dừng ở bến lại đi xuống mua một ít đồ ăn chín để ở trong khoang thuyền, Dương ma ma thỉnh thoảng cũng đến ăn một chút.

Dư thị cũng làm như vậy, ngay đến cả Cù Thiến, bình thường vô cùng tiết kiệm nhưng cũng chịu không nổi đồ ăn ở trên thuyền.

Về phần vị phụ nhân kia, Kỷ Đào cùng một nhà bọn họ không thân thiết nhưng cũng biết rõ có một lần quản sự vô cùng tức giận quở trách bọn họ ở trên thuyền tự mình nhóm lửa, thậm chí còn tuyên bố nếu còn có lần sau sẽ trực tiếp ném bọn họ xuống thuyền.

Cuối cùng cũng tới Du thành, thời điểm thuyền của bọn họ cập bến trời cũng đã tối rồi. Kỷ Đào đứng ở bên ngoài khoang thuyền hướng lên trên bờ nhìn xung quanh, chỉ thấy đèn đuốc sáng trưng, rất xa trên mặt sông thậm chí còn có thuyền lớn di chuyển giống như ban ngày, cái gì ở trên mặt sông cũng đều thấy rõ.

Lâm Thiên Dược mặc thêm áo choàng cho nàng, hai người dựa vào nhau cùng nhìn về một hướng.

Quản sự không biết từ chỗ nào đi ra, nhìn thấy hai người bọn họ như thế liền cũng nhìn thoáng qua, cười vui vẻ nói: “Đó chính là Tuyết Nguyệt lâu nổi danh. So với chiếc thuyền này của chúng ta còn lớn hơn một chút.”

Kỷ Đào đột nhiên cứng họng, Tuyết Nguyệt lâu gì đó, tên tuy rằng nhã nhặn nhưng vừa nghe là có thể biết được ý tứ sâu xa của nó là gì.

“Hoa khôi đứng đầu Tuyết Nguyệt lâu là Vũ cô nương, thơ từ ca phú mọi thứ đều tinh thông, rất nhiều tài tử ái mộ danh tiếng mà đến, chỉ cần có thể trả lời được vấn đề của nàng, liền trở thành khách mời danh dự của nàng ấy.”

Kỷ Đào mở to mắt nhìn nhưng quản sự cũng không để trong lòng chỉ cười nói:

“Người ta thực sự chỉ nói chuyện thơ ca, Vũ cô nương kia đã làm hoa khôi ba năm liên tiếp rồi, đến bây giờ vẫn chưa có ai vượt qua được.”

Quản sự nói xong, nụ cười trên mặt vẫn còn đó, nhìn Kỷ Đào áy náy nói: “Ta là một người thô lỗ, nói chuyện cũng thô tục không văn nhã, nếu có cái gì không đúng vẫn mong phu nhân thứ lỗi cho.”

“Nàng ấy có phải rất xinh đẹp hay không?” Kỷ Đào tò mò.

Quản sự đưa tay ra, cười nói: “Những gì ta nghe được cũng chỉ là tin đồn mà thôi, nghe nói nàng đẹp giống như tiên nữ hạ phàm vậy. Loại người không biết được mấy chữ giống như ta đây, ngay cả thuyền của Tuyết Nguyệt lâu ta cũng không thể lên được.”

“Vậy chúng ta có thể đi đến xem một chút.”

Thanh âm này đột ngột vang lên, mang theo chút đặc trưng của nam tử trung niên, Kỷ Đào xoay người lại liền nhìn thấy nam tử hơn ba mươi tuổi đang đứng ở cửa khoang thuyền, lắng nghe với vẻ thích thú.

“Bội nhi, chúng ta đi.” Trong tay nam tử i cầm một cái quạt giấy, vung ra rồi gấp lại, động tác nho nhã, đi về phía bờ.