Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cô nương vừa quay đầu lại, nhìn thấy Kỷ Đào, nhìn cả hai người đánh giá qua một lượt, bổ nhào vào bên cạnh Kỷ Đào, vốn là định lao vào cạnh Kỷ Đào lại bị Lâm Thiên Dược kéo nàng lui về phía sau một bước để tránh đi, lạnh nhạt nói: “Cô nương đi đường thì nên nhìn đường cho cẩn thận, đừng ngã vào người của người khác.”
Trong tay của Dương ma ma xách theo rất nhiều đồ vật, tiến lên hai bước ngăn ở trước mặt Kỷ Đào.
Cô nương kia sửng sốt, vừa rồi cuộc đối thoại của nàng với quản sự rõ ràng người này đã nghe thấy lại vẫn tỏ ra lạnh nhạt như vậy, nàng không khỏi lui về phía sau một bước, sắc mặt cũng tái nhợt đi một chút, trong ánh mắt lộ ra một tia xin lỗi, ngập ngừng nói: “Phu nhân, xin lỗi, vừa rồi ta có chút sốt ruột. Ngài có thể giúp chúng ta nói vài lời để cho chúng ta được lên thuyền hay không?”
Kỷ Đào hơi hơi nhướng mày, nhìn qua người nam nhân sắc mặt tái nhợt đang dựa vào thuyền phía sau nàng ta, cười nói: “Cô nương suy nghĩ nhiều rồi, chúng ta cũng chỉ là khách ở trên thuyền mà thôi, cũng không dám nói lung tung, vạn nhất quản sự đại ca tức giận đem chúng ta ném xuống thuyền vậy thì phiền phức lắm. Hơn nữa nếu thật sự nói thì hắn cũng chưa chắc nghe lời của chúng ta!”
Cô nương này nghe thấy vậy liền cảm thấy vô cùng suy sụp.
“Bất quá quản sự là một người tốt, ngươi cứ cẩn thận nói chuyện với hắn xem.”
Lời này vừa nói ra, ánh mắt của cô nương này liền sáng lên, trong mắt còn hiện lên sự cảm kích.
Lâm Thiên Dược đã mang theo Kỷ Đào lên thuyền, trở về phòng, Dương ma ma cười nói: “Phu nhân thật là lương thiện.”
Kỷ Đào mỉm cười: “Người nọ đúng thật chỉ là bị phong hàn.”
Cái này là điều đương nhiên, sau khi ở chung một thời gian, Dương ma ma cũng biết Kỷ Đào không phải là người chỉ biết biểu hiện ra ngoài là người tốt để lấy lòng tất cả mọi người, nếu người nọ thật sự bị bệnh nặng hoặc bệnh dễ lây truyền thì Kỷ Đào cũng sẽ hông gợi ý cho cô nương kia đi cầu quản sự.
Bất quá mới chỉ một canh giờ ngắn ngủn, trên thuyền liền có thêm một đôi huynh muội, chỉ là bọn họ được hẳn hai phòng ở, không biết vị cô nương kia nói chuyện như thế nào vậy mà lại có thể làm cho quản sự đồng ý cho ở hai căn phòng mà chỉ thu tiền của một phòng, bất quá phòng mà họ ở là căn phòng nhỏ nhất cùng tối nhất.
Ngày thứ hai khi Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược lại ra ngoài một lần nữa thì nhìn thấy cô nuong kia cũng chuẩn bị đi ra ngoài, sau khi nhìn thấy Kỷ Đào liền tươi cười tiến lên, trong giọng nói tràn đầy cảm kích: “Đa tạ phu nhân. Hôm qua ta cầu quản sự đại ca nửa ngày, cuối cùng liền mời một đại phu đến bắt mạch trước mặt quản sự, hắn liền đồng ý cho chúng ta lên thuyền, quản sự quả nhiên là người tốt. Phu nhân cũng là người tốt.”
“Không cần cảm ơn.” Kỷ Đào bình thản nói.
Trên mặt của vị cô nương tràn đầy cảm kích nhìn bọn họ đi về phía cửa.
Còn chưa đi được hai bước, cửa phòng ở bên cạnh lại mở ra, một nữ tử đang tuổi thanh xuân mặc y phục màu hồng phấn đi ra, dáng người xinh đẹp, trên mặt còn trang điểm một chút, mặt mày quyến rũ, khóe miệng hơi hơi cong lên mang theo vài phần tươi cười, sau khi nhìn thấy ba người Kỷ Đào liền lui về sau một bước, thể hiện ý tứ né tránh vô cùng rõ ràng.
Sau khi xuống thuyền, Kỷ Đào đột nhiên nhớ tới cô nương kia, hiếu kỳ nói: “Chẳng lẽ hôm qua còn có người khác tới đây sao?”
Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Hiện giờ khoang thuyền kia có lẽ cũng đã đầy người rồi.”
Cũng đúng.
Hai phu thê phú quý kia ở trong một phòng, những nha hoàn cùng tùy tùng, bà tử mà họ mang theo ở ba phòng nữa. Nhóm người của Kỷ Đào khi ở Phụng thành thì ở bốn phòng, hôm qua hai huynh muội kia đến liền ở trong hai gian phòng nhỏ nhất, nữ tử xinh đẹp vừa rồi gặp ở một phòng, tính toán cẩn thận lại thì hiện giờ chỉ còn có một gian phòng trống.
Nếu là muốn nói đến căn phòng đẹp và sáng sủa nhất thì là mấy gian phòng mà nhóm người của Kỷ Đào chọn khi ở Phụng thành, căn phòng của phu thê nhà phú quý kia cũng không tồi, còn lại đều không tốt lắm.
Ba người lại đi dạo nửa ngày, Kỷ Đào cảm thấy có chút mệt liền trở lại thuyền, khi đang đi trên bến thuyền tới gần thuyền thì thấy được hai huynh muội ngày hôm qua đang làm thuốc ở bên đường, sau khi nhìn thấy Kỷ Đào bọn họ liền cười cười coi như thay lời chào hỏi.
Sau khi lên thuyền liền thấy được cửa phòng của nữ tử xinh đẹp kia đã đóng chặt lại, nha hoàn tên Oanh nhi tựa hồ đã làm sai chuyện gì đó, còn có người tùy tùng tên là Bội nhi kia, hai người đang quỳ gối trên con đường nhỏ.
Hà Nhiên cùng Cù Thiến định đi ra ngoài, nhìn thấy bọn họ trở về liền cười nói:
“Lâm huynh cùng tẩu tử dậy thật sớm.”