Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nói thật, Cù Thiến rất ít khi tức giận, cho dù nàng thường ở trước mặt Kỷ Đào oán giận Ngô thị, cũng đều là mang theo tươi cười.

Từ sau hi vết sẹo ở trên mặt cô nương này lành lại, vẫn luôn thấy nụ cười tươi như nắng mai của nàng.

Mắt thấy Cù Thiến vì kích động mà tiến lên hai bước tới gần Ngô thị, Hà Nhiên lôi kéo Ngô thị lùi ra phía sau một bước, thuận tay liền đẩy Cù Thiến một phen.

Cù Thiến bị trượt chân liền ngã về phía sau.

Trong lòng Kỷ Đào cả kinh liền tiến lên phía trước nhung Cù Thiến đã nhanh hơn tiến lên đỡ lấy Cù Thiến.

Kỷ Đào lúc này đã là lần thứ hai bước vào trong phòng, thấy Cù Thiến đã ổn định được cơ thể, trong lòng mới buông lỏng.

Đảo mắt nhìn về phía Hà Nhiên, hắn tựa hồ không nghĩ tới bản thân chỉ thuận tay đẩy một cái đã hiến cho Cù Thiến thiếu chút nữa thì té ngã. Có chút bất lực mà tiến lên.

Ánh mắt của Kỷ Đào lại nhìn đến Ngô thị trong ánh mắt hiện lên vẻ hoảng loạn, bà mở miệng to tiếng nói: “Ta liền biết người một nhà các ngươi không phải người có tâm địa tốt gì, đối tốt với A Nhiên của ta chính là vì muốn sau này bức ép hắn.”

Lời này vừa nói ra, trong phòng liền yên tĩnh đi.

Cù Thiến sửng sốt, sắc mặt vốn vì rét lạnh mà tái nhợt lại càng thêm trắng đi vài phần.

Cù Vĩ biến sắc, ngay cả Dư thị cũng bỗng nhiên ngẩng đầu lên.

Dư thị là một nữ nhân mạnh mẽ, sau khi phản ứng lại liền ngay lập tức đem đứa nhỏ chưa mặc y phục ở trong chăn ra, y phục trên người nàng đã được thay xong, hình như là y phục của Cù Thiến, lúc này nàng ôm chặt đứa nhỏ, lại vẫn cảm thấy không đủ. Duỗi tay lấy đống y phục ẩm ướt ở bên cạnh định bọc cho đứa nhỏ, nước mắt cứ thế rơi xuống.

Cù Thiến lúc này cũng đã phản ứng lại, chạy nhanh tiến lên, kéo một cái tay nải qua, lấy ra một cái áo choàng màu đen, khi muốn đưa cho Du thị lại tựa hồ nhớ tới cái gì đó liền ném một cái xuống mặt đất.

Nhìn cũng không thèm nhìn áo choàng trên mặt đất, nàng lại chạy nhanh cúi đầu đi tìm cái khác.

Hà Nhiên đã ổn định được cơ thể của Ngô thị, vốn dĩ muốn tiến lên ngăn lại, một cái áo choàng liền cứ như vậy rơi xuống bên chân của hắn, hắn nhìn áo choàng trên mặt đất thì vô cùng sửng sốt.

Lâm Thiên Dược lại đột nhiên xuất hiện, cởi áo choàng ở trên người xuống đưa cho Dư thị.

Dư thị nhìn thấy là hắn liền duỗi tay tiếp nhận, thấp giọng nói cảm tạ, bao bọc đứa nhỏ lại, bởi vì áo choàng quá lớn, sau khi bao bọc thật kỹ lưỡng trong lòng ngực của nàng cơ hồ chính là ôm một đồng áo choàng.

Hà Nhiên cũng đã sớm phản ứng lại, tiến lên ngăn lại động tác của Dư thị, vội la lên:

“Tẩu tử, không cần phải làm như thế.”

Dư thị ôm đứa nhỏ, tránh đi động tác của hắn, ánh mắt lạnh băng, cười nhạo một tiếng nói: “Coi như là cho chó ăn vậy.”

Hà Nhiên ngăn không được nàng, hắn cũng không dùng sức đi bắt lấy Dư thị, lại muốn đi bắt Cù Vĩ.

Cù Vĩ che chở Dư thị, căn bản là không quan tâm đến hắn.

Cù Thiến đi theo sát phía sau với cái tay nải, Hà Nhiên bắt được tay nàng, vừa ngước mắt lên liền nhìn thấy ánh mắt lạnh băng của nàng đang nhìn hắn.

Ánh mắt như vậy, so với không khí trong phòng lúc này còn lạnh hơn rất nhiều.

Hà Nhiên chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt đó ở trên mặt của nàng, ánh mắt kia tựa hồ giống như đang nhìn một người xa lạ, trong lòng hắn hoảng hốt, giọng điệu càng ngày càng trở nên khẩn truong, nói: “Thiến Nhi, nương của ta không cổ ý đâu.”

Đại khái hẳn muốn giải thích lời nói gây thương tổn đến người khác của Ngô thị không phải là cố ý.

Cù Thiến vừa nghe thấy, trên mặt càng tức giận, cười lạnh một tiếng, nhìn cũng không thèm nhìn Ngô thị, chỉ nói: “Nhưng ta chính là cố ý, đối tốt với ngươi chính là vì có ý đồ xấu với ngươi.”

Nói xong, cũng không quay đầu lại mà đuổi theo đám người Cù Vĩ, Hà Nhiên cũng chạy theo.

Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược liếc nhìn nhau, cũng tiến lên theo bọn họ.

Dư thị trở lại căn phòng tràn đầy vệt nước, đem đứa nhỏ đặt vào trong lòng ngực của Cù Vĩ, liền bắt đầu quét tước nước ở trên mặt đất, Cù Thiến cũng tiến lên hỗ trợ.

Kỷ Đào đi vào nhìn một lượt, cũng bắt đầu giúp đỡ thu dọn nước ở trên bàn.

Hà Nhiên nhìn trái nhìn phải, cũng bắt đầu hỗ trợ, Dư thị nhìn thoáng qua, lạnh lùng nói: “Ngươi vẫn là nên trở về đi, nơi này của chúng ta không cần ngươi.”

Hà Nhiên vùi đầu làm việc, không để ý tới.

Cù Thiến tức giận nói: “Ngươi mặc kệ nương của ngươi sao? Phòng của bà ấy còn chưa được thu dọn đâu.”

Động tác của Hà Nhiên dừng lại.

Cù Thiến đương nhiên là thấy được, trên mặt càng giận, đẩy hắn ra cửa: “Ngươi đi đi, trở về thu dọn cho nương của ngươi đi.”

Trên mặt đất tràn đầy nước, vô cùng trơn trượt, vừa rồi Cù Thiến chính vì lý do này mà bị trượt chân, bằng không chỉ với cái đẩy kia của Hà Nhiên cũng sẽ không làm nàng té ngã.