Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào kinh ngạc nhưng rất nhanh đã thu liễm lại biểu tình của bản thân.
Nàng cùng Lâm Thiên Dược đứng ở chỗ này bất quá mới chỉ mười lăm phút, người này đã nhìn ra rồi sao?
Lâm Thiên Dược thản nhiên nhìn hắn.
Người nọ cười, mặt mày nhu hòa đi nhiều, còn có chút thành thật, lộ ra một hàm răng trắng, nói: “Tiểu nhân tên là Hi Lai, phụng lệnh của chủ tử đến Vận thành mua vài thứ trở lại kinh thành, muốn mang theo vài người. Các ngươi nếu muốn đi kinh thành, ta cũng không thu nhiều bạc của các ngươi, chỉ cần hai lượng, đủ để trở về uống chén trà mà thôi.”
Hai lượng bạc uống trà, sợ là uống một năm cũng uống không hết.
Trong lòng của Kỷ Đào âm thầm chửi hắn.
Cái này không phải quan trọng, quan trọng chính là người này có đáng giá để tín nhiệm hay không.
Thấy Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược đều không nói lời nào, Hi Lai lại nở nụ cười, nhìn lướt qua Kỷ Đào, cười nói: “Xe ngựa của ta ở bên kia, thật sự không dám giấu giếm, là xe ngựa mà phủ chúng ta mua để tiện sử dụng nhưng tuyệt đối không tệ.
Có đôi khi xe ngựa trong phủ của chúng ta dùng không tiện, mấy tiểu thư trong phủ khi ra ngoài cũng dùng xe ngựa này. Ta tới Vận thành cũng không phải mới một hai lần, tình trạng xe ngựa ở bên kia ta cũng biết một chút, đặc biệt là mấy người không quen mặt giống như các ngươi, hơn nữa vừa nhìn đã biết chính là thư sinh, định sẵn là dê béo rơi vào miệng cọp rồi.”
“Thân thể của vị phu nhân này, tìm được xe ngựa như ý cũng không dễ dàng gì, không bằng các ngươi đi nhìn qua một chút rồi lại nói tiếp.”
Bụng của Kỷ Đào hiện giờ, chỉ cần là người cẩn thận một chút liền có thể nhìn ra là đang có thai.
Hai người liếc nhìn nhau, Lâm Thiên Dược gật đầu nói: “Chúng ta đi xem một chút.”
Hi Lai mang họ đi đến một cái ngõ nhỏ, nói: “Ta tuy rằng muốn làm chút việc riêng nhưng cũng không phải người nào ta cũng nguyện ý chở, hai vị vừa nhìn chính là người sạch sẽ, sẽ không làm dơ xe ngựa. Hơn nữa vị công tử này vừa nhìn đã biết là người đọc sách, văn nhã, cũng trọng lời hứa.”
Kỷ Đào cảm thấy người này chính là người giỏi ăn nói, chỉ có mấy câu đã làm cho người nghe cảm thấy thoải mái. Vừa có thể ám chỉ bọn họ không thể đem xe ngựa làm dơ còn làm cho người nghe không thể tức giận.
Đi đến trước một chiếc xe ngựa vẫn còn mới, Hi Lai duỗi tay vén rèm lên, bên trong được quét tước vô cùng sạch sẽ, lớp lót trên đệm ghế vẫn còn mới khoảng tám phần, được cố định chắc chắn sẽ không dễ dàng rơi ra khi gặp đường xóc.
Lâm Thiên Dược nhìn qua xe ngựa, lại nhìn Hi Lai, tựa hồ như đang trầm tư, Hi Lai lại nói: “Kỳ thật hai vị không cần suy xét đến an nguy, theo ý kiến của ta, ngồi cùng ta so với bọn họ an toàn hơn rất nhiều, những người đó hôm nay ở chỗ này nhưng ngày mai sẽ đi chỗ khác. Trước kia bị xa phu đánh cướp cũng không phải chưa từng có. Cho dù có đi báo quan cũng không tìm được bọn họ.”
Kỷ Đào đương nhiên nghĩ tới vấn đề này, bọn họ là người bên ngoài, vốn không quen thuộc đường, nếu bị đưa tới nơi rừng núi xa lạ chặn cướp, còn không phải là tự mình tìm xui xẻo hay sao.
Nàng nghĩ một lát rồi nói: “Chúng ta còn có vài người bạn, ngươi nếu có thể tìm được cho chúng ta hai cái xe nữa giống như vậy, chúng ta trả giá bằng nhau. Hơn nữa chúng ta muốn một đường đồng hành cùng nhau, xe ngựa phải đi cạnh nhau, chọn một khoảng cách thích hợp là được, ngươi nếu có thể làm được, chúng ta liền ngồi xe của ngươi.”
Lâm Thiên Dược bổ sung nói: “Ngày sau bất luận là phát sinh chuyện gì, đều không có quan hệ đến chúng ta.”
Hi Lai nhìn Kỷ Đào, cười nói: “Phu nhân đã quá cẩn thận rồi.”
Lại nhìn về phía Lâm Thiên Dược nói: “Công tử không cần lo lắng, chút việc riêng này của ta, trong lòng chủ tử biết rõ ràng, vốn chính là cố ý ban ân cho chúng ta.”
Hai người ước hẹn ngày mai tập hợp tại đây. Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược trở về quán trọ, tìm Cù Vĩ nói chuyện này.
Lâm Thiên Dược ở trong mắt của Cù Vĩ, vẫn là vô cùng đáng tin, biết hắn tìm được xe ngựa tốt liền vô cùng vui vẻ, liên tục nói lời cảm tạ.
Lâm Thiên Dược tới tìm Hà Nhiên, Kỷ Đào muốn có thêm hai cái xe ngựa nữa, đương nhiên có một cái là cho Hà Nhiên, vô luận như thế nào, bọn họ cùng nhau từ huyện Đại Viễn đi ra, đã ước định một đường đồng hành, dù thế nào cũng không thể ném hắn xuống giữa đường được.
Đặc biệt hiện giờ trên người Hà Nhiên còn có thương tích, Ngô thị lại lớn tuổi, như vậy càng không thể ném hắn xuống.
Đương nhiên, hai lượng bạc một cái xe ngựa, nếu hắn không ngồi, Kỷ Đào cũng sẽ không vì hắn mà tìm cái xe ngựa khác.
Hiện giờ đã là đầu tháng chạp, bên ngoài vô cùng rét lạnh, tết cũng sắp tới, nhanh chóng ổn định được cuộc sống mới là tốt nhất.