Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lâm Thiên Dược duỗi tay ôm nàng: “Đào nhi, đừng giận ta. Ta chỉ là cảm thấy, nếu thím biết nàng có thai sẽ xuống nước với nàng.”
Kỷ Đào nhìn dáng vẻ của hắn, hoàn toàn không giống như cảm thấy bản thân sai.
Kỳ thật lại nói tiếp, cho tới bây giờ, tuy rằng Cù Thiến vẫn luôn không để ý tới Hà Nhiên nhưng là tất cả mọi người cùng Lâm Thiên Dược đều có suy nghĩ giống như nhau, hai người sớm muộn gì cũng sẽ hòa hảo
Kỷ Đào ở một bên nhìn, Dư thị cùng Cù Vĩ tuy không có nói rõ, đều cũng sẽ có ý nghĩ giống như vậy.
Bằng không Ngô thị cùng Hà Nhiên lần lượt đến làm phiền Cù Thiến, cũng không thấy bọn họ ngăn trở, nhiều nhất cũng chỉ nói hai câu khó nghe mà thôi.
Thấy Kỷ Đào cúi đầu trầm tư, Lâm Thiên Dược ôm nàng, cười nói: “Nàng đi nghỉ ngơi trước đi, đã nhiều ngày mệt muốn chết rồi phải không? Chờ chúng ta thuê được phòng thì mọi thứ sẽ sắp xếp ổn thỏa.”
Kỷ Đào gật gật đầu.
Lúc tiểu nhị lại đưa nước đi lên, Lâm Thiên Dược cười hỏi: “Tiểu ca có thể tìm được nha bà đúng không? Chúng ta muốn thuê một sân viện.”
Tiểu nhị cũng không cảm thấy kỳ quái, cười nói: “Có thể tìm được, dì của ta có, trong tay của nàng có rất nhiều phòng ở, bảo đảm ngươi sẽ hài lòng.”
Lâm Thiên Dược đưa cho hắn một góc bạc vụn, nói: “Có thể nhanh một chút được hay không?”
Tiểu nhị thuận thế thu tay lại, trên mặt tươi cười lớn hơn nữa mà nói: “Sáng sớm ngày mai ta sẽ làm cho bà ấy đến, đúng rồi, tất cả các ngươi đều phải thuê nhà sao?”
Lâm Thiên Dược trầm ngâm: “Nếu có nhà thích hợp có lẽ sẽ thuê.”
Tiểu nhị cũng không hỏi nhiều, cười rồi đi rồi.
Kỷ Đào từ phòng trong ra tới, rót một chén trà chậm rãi uống.
Lâm Thiên Dược quay lại phòng, cầm y phục ở bên cạnh Kỷ Đào, nói: “Phòng ở trong kinh thành giá cả chắc chắn không giống nhau, Đảo nhi, đến lúc đó nói không chừng bọn họ không thể ở cùng với chúng ta.”
Kỷ Đào gật gật đầu.
Nàng lại không phải là người không hiểu chuyện, kỳ thật chính bọn họ cũng rõ ràng, hiện giờ đã không còn sớm nữa, rất nhiều cử tử sớm đã tới đây rồi, phòng ở trong kinh thành không chỉ đắt đỏ mà có khả năng còn khan hiếm. Đương nhiên là phải lo cho bản thân mình trước. Đương nhiên Cù Vĩ cùng Dư thị vẫn có thể tự mình sống tốt.
Cho dù là Hà Nhiên cùng Cù Thiến, có Cù Vĩ ở đây thì những ngày trôi qua cũng không khó khăn.
Hai người sớm đã nghỉ ngơi, đã đi nhiều ngày ở trên đường, eo của Kỷ Đào có chút đau mỏi, tuy rằng không có động thai khí nhưng cần phải nghỉ ngơi thật tốt.
Nếu không sắp xếp ổn thỏa, tóm lại sẽ luôn cảm thấy không an tâm. Sáng sớm Kỷ Đào đã tỉnh, cùng với Lâm Thiên Dược xuống lầu ăn cơm sáng, khách điểm đưa đồ ăn tới chính là bánh bao cùng cháo, kỳ thật cũng không tồi.
Ba người vừa mới ăn xong thì tiểu nhị liền mang theo một người phụ nhân khoảng chừng bốn mươi tuổi tiến lại đây.
“Chính là vài vị đây muốn thuê sân viện sao?” Thân hình của phụ nhân đẫy đà mượt mà, ngay cả trên mặt cũng là mượt mà, cười tủm tỉm đứng ở trước bàn.
Lâm Thiên Dược nhìn bà một cái, gật gật đầu.
Sắc mặt của phụ nhân không biến đổi, cười tủm tỉm hỏi: “Hai vị muốn giá cả và vị trí như thế nào, nói đại hái một chút cũng để cho tiểu phụ nhân như ta tìm kiếm cho các vị một cách tốt nhất.”
Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược liếc nhìn nhau, hai người bọn họ hôm qua mới đến nơi này, cửa cũng chưa bước ra, nào biết nơi nào thích hợp được chứ?
Phụ nhân thấy vậy lại cười tủm tỉm muốn mở miệng nói.
“Phố Phúc Viên.” Dương ma ma đột nhiên mở miệng.
Phụ nhân sửng sốt, đánh giá bà từ trên xuống dưới.
Dương ma ma phảng phất giống như không hề phát giác, nói tiếp: “Nếu không có vậy thì có thể ở phố Phúc Thanh hoặc phố Phúc Lợi cũng được.”
“Ai da, vậy mà lại có một người thạo nghề ở đây nha!” Phụ nhân kinh ngạc nói.
Dương ma ma cũng không phản bác lại, giương mắt nhìn bà nói: “Khó xử sao?”
“Đương nhiên không vì khó xử, ngoại thành ai không biết trong tay tam nương ta là có nhiều phòng ở nhất, ngay cả mua tiểu nha đầu, trong tay ta cũng là hàng thượng đẳng.”
Nghe vậy, Kỷ Đào khẽ nhíu mày.
Lúc này mới nhớ tới dân cư ở Càn quốc mua bán là hợp pháp, lời nói của vị tam nương này tựa hồ vô cùng bình thường, chính là đem người so với hàng hóa.
“Được rồi, không nói những chuyện đó nữa, ta đây liền mang theo các ngươi đi xem.
Mấy con phố ngươi vừa nói tới này, vừa vặn đều có sân, các ngươi đi xem xem có thích hợp hay không?” Tam nương cười tủm tỉm nói.
Trong khi đang nói chuyện, đám người Cù Vĩ cũng cùng nhau xuống lầu.
Sau khi biết tam nương là nha bà, tỏ vẻ đều phải đi xem.
Kỷ Đào tuy rằng đã chuẩn bị tốt tinh thần mấy ngày sau sẽ không thể ở cùng với nhau lại vẫn là cảm thấy nếu là có thể ở cùng với nhau thì mọi người có thể giúp đỡ lẫn nhau, vô luận như thế nào thì so với người xa lạ vẫn tốt hơn.