Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sắc mặt Vương Thị khẽ biến, Kỷ Đào cũng nhìn thấy nụ cười trên mặt mẹ Kha Thành thu liễm một chút, áy náy nói: “Gần đây thằng bé đang học, phải chuẩn bị thi hội, chỉ sợ là không rảnh.”
Bà lão cũng không thất vọng, giống như lời này chỉ là thuận miệng nhắc tới.
Chờ Kỷ Đào cùng bà lão trở lại sân, Lâm Thiên Dược cúi đầu, vẻ mặt khiêm tốn, nghiêm túc nghe ông lão cầm một quyển sách trong tay nói chuyện.
Mạc phu nhân tựa hồ đối với lão Mạc như vậy đã thành thói quen, chỉ cười nói: “Nói nhiều, già rồi liền thích tìm người nói chuyện, đáng tiếc không ai nguyện ý nghe ông ấy nói.”
“Con thấy Thiên Dược rất thích nghe.” Kỷ Đào cười nói.
“Vậy là tốt rồi, con nói với hắn, chỉ cần có thời gian, liền đến nhà ta cùng ông lão nói chuyện.” Mạc phu nhân cười nói, nếp nhăn nơi khóe mắt càng sâu.
“Chắc chắn rồi.” Kỷ Đào vội đáp.
Nhìn thấy hai người trở về, lão Mạc không nói thêm gì nữa, Lâm Thiên Dược vội vàng đưa lên một chén trà.
Ánh mắt lão Mạc vui mừng, nhận lấy nước trà, nhìn Mạc phu nhân đã trở về, nói:
“Sắc trời không còn sớm nữa, chúng ta còn phải về nấu cơm.”
Kỷ Đào vội nói: “Đừng, ma ma đang nấu cơm, sắp xong rồi ạ, mọi người đều là hang xóm, ăn cơm xong rồi đi.”
“Được rồi.” Ông ấy một lần nữa ngồi trở lại, Lâm Thiên Dược cùng ông nói chuyện phiếm.
Sau khi ăn xong, Kỷ Đào cũng không giữ được hai người nữa. Tiễn bọn họ đi, Lâm Thiên Dược lại chui đầu vào phòng bắt đầu dùng bút viết trên sách, Kỷ Đào đi qua nhìn thoáng qua, trên sách dày đặc, Lâm Thiên Dược ở bên cạnh lại viết thêm rất nhiều chữ nhỏ.
Kỷ Đào cũng mặc kệ hắn, tự mình trở về phòng ngủ, chờ nàng tỉnh lại, nhìn thấy Lâm Thiên Dược ở trong phòng đi tới đi lui, tựa hồ rất hưng phấn.
Nhìn thấy Kỷ Đào tỉnh lại, hắn tiến lên ôm lấy Kỷ Đào, nói: “Đào Nhi, lão Mạc thật lợi hại.”
Kỷ Đào không nói gì, nàng đã nhìn ra.
Từ ngày đó trở đi, Lâm Thiên Dược mỗi ngày buổi sáng đều tới Mạc gia, buổi chiều mới trở về, trở về liền học, thường tới đêm khuya mới ngủ.
Cùng đi còn có Cù Vĩ, hai người hận không thể chuyển đến Mạc gia ở. Kha Thành vẫn không đi ra, đến tháng hai, cách thời gian thi càng gần, mẹ hắn quản hắn càng nghiêm, mỗi ngày chỉ ở thư phòng, không thể ra ngoài. Ngay cả đồ ăn cũng là đưa vào ăn, còn chia phòng ngủ với Vương Thị.
Loại chuyện này Kỷ Đào vốn nên không biết mới đúng. Là Vương Thị tự mình nói, nàng đã tiếp nhận sự thật sắp nạp thiếp, bởi vì Kha Thành không trở về phòng, một mình nàng làm sao có thể mang thai?
Kỳ quái chính là, trong ngõ Phúc Viên tám chín phần mười đều là sĩ tử, lão Mạc lại chỉ gọi ba người bọn họ, Kha Thành không tới, mỗi ngày chính là hai người Lâm Thiên Dược và Cù Vĩ tới, hai ngày sau còn thêm cả Hà Nhiên.
Hà Nhiên là tới đưa đồ ăn cho Cù gia thì bị Mạc phu nhân nhìn thấy, cũng khiến hắn thường xuyên tới tìm lão Mạc nói chuyện, Hà Nhiên vốn cảm thấy kinh ngạc, đang muốn cự tuyệt, lại bị Dư Thị nghe được tiếng nói đi ra thay hắn đáp ứng.
Từ đó, biến thành ba người ước gì ở lại Mạc gia không về nhà.
Đảo mắt đã qua hai tháng, thi Hội tới gần, Lâm Thiên Dược lại một chút cũng không thấy bối rối, bỗng nhiên ban đêm lúc hắn ngủ, còn ôm Kỷ Đào hỏi: “Đào Nhi, nếu ta không trúng, thì làm sao đây?”
Làm sao đây?
Về nhà đi.
Kỷ Đào ăn ngay nói thật.
Lâm Thiên Dược lại cúi đầu nở nụ cười, ôm Kỷ Đào nói: “Nàng nói đúng, nếu không trúng, chúng ta sẽ về nhà.”
Thi Hội tới gần, bầu không khí trên đường Đa Phúc càng thêm khẩn trương, vốn là hội thi năm trước hoãn lại đến năm nay, sĩ tử so với trước đây nhiều hơn rất nhiều.
Trong bầu không khí khẩn trương như vậy, lại có cử nhân ở trong nhà bị giết.
Tin tức vừa ra, cả phố Đa Phúc đều chấn động.
Sĩ tử chết là Cổ Thanh Viễn của thư viện Hộc Sơn Du Thành, bị người giết chết ở trong phòng, bị cắt cổ, một kích trí mạng.
Nói đến thư viện Hộc Sơn Du Thành, chỉ cần là người học đều biết. Mà Cổ Thanh Viễn gần đây ở phố Đa Phúc lại càng nổi tiếng, nghe nói hắn xuất khẩu thành thơ, thơ từ viết ra nhiều lần đều là người đứng đầu, ngay cả lúc Kỷ Đào mua thức ăn cũng nghe được có người bàn tán.
Cổ Thanh Viễn thậm chí còn ở trong con hẻm này của bọn Kỷ Đào, cách tiểu viện nhà Kỷ Đào không xa, đại khái cách năm sáu nhà.
Thỉnh thoảng ở trong ngõ nhỏ, Kỷ Đào cũng gặp qua hắn, nhã nhặn có lễ, trong tay cầm một cây quạt xếp, bộ dáng phong độ nhẹ nhàng. Nhìn thấy người sẽ khiêm tốn khẽ gật đầu chào hỏi. Nghe nói hắn còn là đệ tử đắc ý của viện trưởng thư viện Hộc Sơn, rất nhiều người âm thầm đoán hẳn sẽ trở thành Hội nguyên*.
(*) Hội nguyên: người đỗ đầu khoa thi Hội, thời Minh-Thanh ở Trung Quốc.
Càng nhiều người cẩn thận hơn.