Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Phu nhân thông suốt, ta chỉ sợ ngài cũng muốn đi mua, cái này cho dù là trúng đề, ngày sau tra rõ, dù công tử trúng tuyển, cũng là không thể nói rõ.” Giọng Dương ma ma càng nói càng thấp.

Kỷ Đào hiểu rõ, nếu là hữu dụng, trong triều tất nhiên truy cứu, đến lúc đó sẽ liên lụy Lâm Thiên Dược, nếu là vô dụng, uổng phí bạc.

Kỷ Đào không mua đề thi này cho Lâm Thiên Dược, Dư Thị cũng không mua. Ngược lại mẹ Kha Thành ở đối diện nửa đêm dậy đến tiệm sách xếp hàng, bỏ ra sáu lượng bạc mua một phần về.

Bởi vì bà ta đi muộn, tốn thêm một lượng bạc mới để người khác nhường một phần cho bà ta. Phần đề thi này mua được, nhà bọn họ liền đóng chặt cửa lớn, Vương Thị cũng không đến Kỷ gia.

Kỷ Đào nghĩ cũng biết, đây là sợ Lâm Thiên Dược cùng Dư Thị đi mượn bài thi nhà hắn xem.

Kha Thành từ đầu đến cuối không có ra ngoài, một lần cũng không tới Mạc gia.

Trong lòng Kỷ gia và Dư Thị đều biết rõ, lão Mạc kia nhất định không phải người bình thường, mặc dù ông ấy không nói gì, nhưng hai người Lâm Thiên Dược và Cù Vĩ học hành mười mấy năm, không thể nào là kẻ ngốc, bọn họ mỗi ngày đều muốn đến Mạc gia, tự nhiên có đạo lý của bọn họ.

Ngày thi Hội tới gần, hai người Kỷ Đào và Dư Thị cùng nhau thuê xe ngựa đưa Lâm Thiên Dược và Cù Vĩ đi cống viện vào ngày thi Hội.

Đêm trước ngày thi Hội, Lâm Thiên Dược hiếm khi lên giường sớm, ôm Kỷ Đào, tay đặt trên bụng nàng, cảm nhận động tĩnh bên trong. Tháng ba đã không còn lạnh, hắn sờ sờ còn chưa đủ, sau một lúc lâu vén chăn lên, nhẹ nhàng dán mặt lên bụng nàng.

Sau một lúc lâu, mặt của hắn thường thường sẽ phải chịu một quyền, dứt khoát ngồi dậy, cách nội sam cũng có thể nhìn thấy một đám phồng lên, hắn nhịn không được cười nói: “Hiếu động như vậy, về sau chắc chắn rất nghịch ngợm.”

“Nếu là con gái, quá nghịch ngợm thì làm sao đây?” Kỷ Đào cười nói.

Lâm Thiên Dược ngồi ở trên giường, tay đặt ở trên bụng Kỷ Đào, ánh mắt khát khao, giọng nói nhẹ nhàng: “Nếu là một cô nương, vẫn là hung hãn một chút mới tốt, sẽ không bị người khi dễ. Nếu con gái cũng có thể học võ thì tốt rồi, đến lúc đó để cho con bé đi học.”

Kỷ Đào nhịn không được cười: “Nếu là con gái học võ, luyện đến ngũ đại tam thô* thì tốt thế nào được?”

(*) Ngủ đại tam thô: Năm to (đầu to, tay to, chân to, vai to, sức lực to lớn); ba dày (cổ dày, eo dày, bắp chân dày).

Lâm Thiên Dược một lần nữa nằm xuống, ôm lấy thân thể Kỷ Đào, nhắm mắt lại, nhẹ giọng nói: “Đào Nhi sinh ra, nhất định cũng sẽ đẹp như nàng.”

“Nếu là con gái, chàng có thất vọng không?” Kỷ Đào lấy tay chống cằm, nhìn hắn nhắm mắt lại hỏi.

Lâm Thiên Dược mở to mắt nhìn nàng, nghiêm túc nói: “Chỉ cần nàng sinh, ta đều thích, chỉ cần nghĩ đến, liền rất vui mừng”

Kỷ Đào nhìn ánh mắt của hắn, trong đó tràn đầy vẻ thản nhiên.

Nàng buông tay, nằm trở lại, ánh mắt dần dần mềm mại, nghĩ đến người nho nhỏ như vậy, mềm mại ôm ở trên tay, nhất thời trong lòng cũng mềm xuống Lâm Thiên Dược ôm nàng, hô hấp dần dần đều đều.

Kỷ Đào không nói gì nữa, nghe tiếng côn trùng kêu bên ngoài, tiếng gió thổi qua ngọn cây, tiếng hít thở của Lâm Thiên Dược bên tai, chậm rãi ngủ thiếp đi.

Khi trời tờ mờ sáng, Lâm Thiên Dược đã tỉnh. Đại khái là trong lòng biết có chuyện, hắn vừa động, Kỷ Đào cũng tỉnh, nhìn Lâm Thiên Dược đứng dậy mặc quần áo, là cố ý chuẩn bị vải dệt màu xanh nhạt làm, quần áo rộng thùng thình đơn giản, một chút túi cũng không có, lát nữa tiến trường thi, nhất định phải mặc loại này.

Kỷ Đào cũng đứng dậy, tùy ý mặc một chút, Lâm Thiên Dược ở một bên nhìn thấy, nói: “Nàng không cần quản ta, ngủ nhiều một chút, bên ngoài còn có chút lạnh.”

Kỷ Đào không đáp, tự mình mặc y phục, trong ánh mắt Lâm Thiên Dược càng them dịu dàng, tiến lên phủ thêm áo choàng cho Kỷ Đào, buộc lại dây lưng.

Kỷ Đào tùy theo động tác của hắn, cười nói: “Chàng đừng căn thẳng.”

Lâm Thiên Dược nhìn vào mắt nàng, cuối cùng vẫn nhịn không được cúi đầu hôn lên môi nàng, xúc cảm mềm mại ấm áp truyền đến, khóe miệng hắn cong lên: “Ta không căng thẳng. Chỉ là nghĩ đến nhiều ngày như vậy đều không nhìn thấy nàng, ta sẽ nhớ nàng.”

Kỷ Đào khẽ cười, đưa tay giúp hắn chỉnh lại đai lưng, nói: “Ta cũng sẽ nhớ chàng.”

Nàng tiễn hắn ra cửa, Dương ma ma đã sớm làm xong đồ ăn, ba người cùng nhau ăn, lúc Lâm Thiên Dược buông bát đũa xuống, nhìn về phía Dương ma ma, cười nói:“Ma ma, giúp ta chăm sóc Đào Nhi.”

Dương ma ma đưa tay thu bát: “Công tử yên tâm, đó vốn là việc nên làm.”

Bà bưng bát đũa đi vào phòng bếp, lúc này bên ngoài có tiếng gõ cửa, cùng lúc đó vang lên giọng của Cù Vĩ: “Lâm huynh, được chưa? Chúng ta phải nhanh lên.”