Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nghĩ đến đây, trong ánh mắt của nàng hiện lên vẻ tàn nhẫn.

“Phu nhân, chuyện gì xảy ra vậy?” Dương ma ma tiến lên, nhanh chóng tìm dây thừng trói hắn lại.

Kỷ Đào suy nghĩ một chút, nói: “Bà tới gọi Lý công tử kia lại đây.”

Dương ma ma nhìn phòng một chút, Kỷ Đào cũng cảm thấy không thích hợp:

“Chúng ta kéo hắn ra ngoài.”

Hai người hợp lực, chủ yếu là Dương ma ma dùng sức kéo hắn ra gian ngoài, Dương ma ma mới định ra ngoài.

“Ma ma, nhỏ giọng một chút.” Kỷ Đào dặn dò.

Dương ma ma quay đầu lại nói: “Phu nhân yên tâm.”

Kỷ Đào mới vừa rồi liền chú ý tới, khi nàng nói để Lý công tử cách vách tới đây, trong ánh mắt người trên mặt đất hiện lên vẻ hoảng sợ.

“Ngươi rất sợ hắn?” Kỷ Đào hỏi.

Người trên mặt đất chuyển mắt, không đáp, đương nhiên hắn cũng không có cách nào đáp.

Kỷ Đào cũng mặc kệ, nàng cũng không định hỏi giữa bọn họ có ân oán gì.

Nàng đưa tay định rót nước uống, phát hiện nước đã lạnh, nàng dứt khoát buông xuống, hiện giờ thân thể của nàng không thể uống nước lạnh, lúc buông chén xuống nhìn thấy chủy thủ Dương ma ma vừa lấy ra, nhớ tới động tác dứt khoát lưu loát của người này, hỏi: “Cổ Thanh Viễn kia, không phải là ngươi giết chứ?”

Bên ngoài rất nhanh đã có tiếng bước chân tiến vào, phía sau Dương ma ma dẫn theo hai người, vị Lý công tử Kỷ Đào chỉ gặp qua hai lần cùng cô nương tự xưng là vợ của hắn.

Cô nương đỡ Lý công tử kia, vào cửa liền nhìn thấy tên mặc đồ đen cả người bị trói chặt trên mặt đất, không đợi hai người bọn họ nói chuyện, Kỷ Đào trực tiếp nói:

“Hắn nói là giết ngươi, ta cũng không nói nhảm, ngươi có thể trực tiếp mang đi, chỉ có điều, không thể để cho hắn nói đã vào nhà chúng ta.”

Sắc mặt Lý công tử tái nhợt, sau khi nghe Kỷ Đào nói xong, trên dưới đánh giá thân thể vụng về của Kỷ Đào, nghi hoặc nói: “Ngươi chế phục hắn như thế nào?”

Kỷ Đào nhíu mày, bị người này liên lụy thiếu chút nữa mất mạng, nàng thật sự đối với hắn không có cảm tình tốt, nếu không phải nàng không muốn giết người, mới sẽ không cùng hắn nói nhảm.

“Liên lụy phu nhân, thật sự xin lỗi.” Lý công tử tựa hồ một trận gió liền muốn ngã, còn hướng về phía Kỷ Đào thi lễ.

“Đi thôi.” Kỷ Đào phất phất tay, lại nói: “Chú ý, đừng để cho người ta biết ngươi nửa đêm đến nhà ta.”

Lý công tử tựa hồ nở nụ cười, gò má cao cao nhô lên, khuôn mặt tựa hồ nhu hòa hơn một chút: “Yên tâm.”

Lý công tử bệnh thành như vậy, đương nhiên là không chuyển được người này, Dương ma ma cùng cô nương kia chuyển người đến trong sân, hắn ngăn Dương ma ma lại nói: “Để ở đây đi, sáng sớm ngày mai, các người sẽ không nhìn thấy hẳn nữa.”

Như vậy là tốt nhất, Kỷ Đào trở về phòng, Dương ma ma theo nàng vào nhà, hỏi:

“Phu nhân có sợ không? Có cần ta trông chừng ngài hay không?”

Kỷ Đào vốn không ngủ được, trải qua chuyện lần này lại càng khó ngủ.

“Ma ma, chúng ta làm xiêm y cho bé con đi.” Kỷ Đào đề nghị.

Nàng quả thật là sợ, buổi tối hôm nay có thể toàn thân trở ra, đã là may mắn của nàng, nếu lúc ấy động tác của nàng không đúng, lúc này chỉ sợ là thân thể đều đã lạnh.

Hai người một đêm không ngủ, lúc trời sắp sáng, Kỷ Đào ngáp một cái, nói: “Ma ma, chúng ta trở về ngủ đi.”

Dương ma ma ra cửa, Kỷ Đào nhìn thoáng qua trong viện, người trên mặt đất đã sớm không còn, nàng nhíu mày, viện này giống như những người này đều có thể đi lại tự nhiên.

Ngủ một giấc đến giữa trưa, Kỷ Đào đứng dậy, phát hiện Dương ma ma cũng đang rửa mặt: “Phu nhân, ta ra phố mua thức ăn, ngài có đi không?”

Kỷ Đào đỡ bụng, nàng hiện giờ càng muốn đi lại nhiều hơn, nói: “Đi.”

Hai người chậm rãi đi mua thức ăn trên đường, lúc đi ngang qua Lý gia, bên trong vẫn yên tĩnh như trước.

Kỷ Đào đã sớm biết Lý công tử kia không đơn giản, không nói đến phòng ở của bọn họ, chỉ bằng việc hắn năm ngoái bệnh thành như vậy, đến bây giờ còn chưa chết liền nhìn ra được, nhất định là tính khí kiên cố.

Trên đường vẫn náo nhiệt như vậy, lúc Dương ma ma đi mua thịt, đồ tể* vẫn giơ tay chém xuống như trước, người bán rau vẫn rao hàng như trước.

(*) Đồ tể: Người làm nghề giết thịt gia súc.

Lòng bất an của Kỷ Đào dần dần hạ xuống.

Thì ra, thật sự không ai biết hôm qua có người xông vào phòng nàng, còn thiếu chút nữa giết nàng.

Tình hình hôm qua như vậy, nếu là báo quan, nháo lớn đối với nàng cũng không có lợi, coi như là sau này phủ nha ra sức, tra ra người nọ đi nhầm nhà, nhưng cũng có người hoài nghi, vì sao không đi nhầm nhà khác, hết lần này tới lần khác chính là nhà Kỷ Đào đây.

Trên đời này vẫn không thiếu người dùng ác ý phỏng đoán người khác.

Coi như là Lâm Thiên Dược sẽ không hoài nghi nàng, vậy đối diện Vương Thị cùng mẹ chồng nàng thì sao, trong ngõ nhỏ này nhiều người như vậy, tin đồn cũng đủ khiến Kỷ Đào chiu.