Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lâm Thiên Dược đỡ Kỷ Đào về nhà ngồi ở trong sân, bên ngoài lại qua hai lần tiếng chiêng trống hỉ nhạc, Lâm Thiên Dược ngồi xổm trước mặt Kỷ Đào: "Có mệt hay không?"

"Không mệt." Kỷ Đào cười nói, đưa tay sờ mặt Lâm Thiên Dược: "Ngươi có lo lắng không?"

Bên ngoài lại truyền tới âm thanh hỉ nhạc, lần này cũng giống như lần đến báo tin vui cho Hà Nhiên, đi ngang qua nhà Kỷ Đào liền dừng lại.

"Thông tin đỗ của cuộc thi hội, lão gia Cù Vĩ cao trung quận Phong An cuộc thi hội năm hai mươi sáu Cảnh Nguyên đứng hạng thứ mười, sau sáu ngày đi tới điện Thiên Tuyên để diện thánh."

Kỷ Đào trợn to con mắt, thứ mười?

Cù Vĩ thật là lợi hại nha.

Mấy ngàn người sĩ tử tham gia thi cử, Cù Vĩ thế mà còn có thể đứng thứ mười.

Đột nhiên lại có tiếng nhạc thông báo tin mừng truyền đến, lần này đi tới Kỷ gia cùng cửa viện nhà họ Kha, lại không có đi lên phía trước, trong lòng Kỷ Đào vui mừng, người đang ngồi cưỡi ngựa tung người bước xuống: "Thông tin đỗ của cuộc Thi hội, huyện lão gia Lâm Thiên Dược cao trung của quận Phong An Đại Viễn, cuộc thi hội năm hai mươi sáu Cảnh Nguyên đứng hạng thứ tư, sau sáu ngày tới điện thiên tuyên để diện thánh."

Dương ma ma vốn đang ở trong sân, nghe thấy vậy đi nhanh tới trước.

Phó đại phu từ từ trong nhà chạy đến: "Đỗ rồi sao?"

Lâm Thiên Dược đỡ Kỷ Đào, từng bước một đi ra cửa, đưa tay tiếp nhận giấy đỏ, lại nhận lấy hồng bao Dương ma ma đưa lên: "Chư vị vất vả rồi."

Người cầm đầu kia tiếp nhận hồng bao, chắp tay nói: "Lão gia thứ tự gần hạng đầu như vậy, nhất định có thể đề tên trên bảng vàng, tại hạ nơi này báo tin vui trước."

Đưa tiễn bọn họ xong, Lâm Thiên Dược trở lại nhìn về phía Kỷ Đào, trong ánh nắng ngày xuân ánh nắng, nụ cười của hắn so với ánh nắng còn rực rỡ hơn mấy phần, lộ ra hàm răng trắng noãn chỉnh tề, đưa tay đem Kỷ Đào ôm vào lòng: "Đào nhi, chúng ta đỗ rồi."

Trên mặt Kỷ Đào cũng nở một nụ cười rạng rỡ.

Lâm Thiên Dược buông nàng ra, Dương ma ma tiến lên, nhìn một chút giấy đỏ trong tay Lâm Thiên Dược, cao hứng nói: "Đây chính là đại hỉ sự."

Bên ngoài lại có người đến chúc mừng Lâm Thiên Dược, trong lúc nhất thời trong viện phi thường náo nhiệt, Kỷ Đào liếc mắt nhìn thấy ba người nhà Kha gia đáng đứng ở trong ngõ nhỏ, trông mong nhìn xem tình hình bên trong này.

Kỳ thật mà nói, đội thông báo tin vui cực nhanh, bất quá ngắn ngủi chỉ mới nửa ngày, liền đã thông báo đến hạng thứ tư, ngoại trừ ba thứ hạng trước đó, những người khác đều đã nhận được tin đỗ đạt, theo lý thuyết trước ba thứ hạng trước đó hẳn là cũng rất nhanh thông báo mới đúng, Kha Thành đến bây giờ vẫn chưa có tin nào, đại khái là không đỗ rồi .

Ngõ Phúc Viên vốn là ngõ nhỏ cách cửa nam thành gần nhất, đại đa số người ở đây đều sẽ tham gia thử thi cử, lần này bên trong ngõ Phúc Viên thế mà đỗ những năm người, lại đều là đến tận nhà nhận được tin mừng.

Hà Nhiên chỉ có thể coi là nữa người của ngõ Phúc Viên, nhưng cũng bị đám người tính cả ở trong đó, bọn hắn lúc này không biết, về sau giá cả phòng cho thuê của ngõ Phúc Viên cao hơn gấp bội, nhưng vẫn có người nguyện ý chen chúc ở bên trong.

Lâm Thiên Dược trúng hạng thứ tư, trong ngõ nhỏ rất nhiều người đều đến chúc mừng hẳn.

Sắc trời dần dần tối, Cù Vĩ đem Lâm Thiên Dược kéo đến một bên thấp giọng nói mấy cậu, sau đó cất giọng nói: "Hôm nay là ngày đại hỉ, mọi người cùng chúng ta đi vui tửu lâu uống rượu, chúng ta không say không về."

Kỷ Đào đứng ở một bên khẽ mỉm cười, Lâm Thiên Dược đi đến bên người nàng, nhưng vẫn cố kỵ đám người ở trong viện, chỉ thấp giọng nói: "Đào nhi, ta đi một chút liền trở lại."

Kỷ Đào gật đầu, dặn dò: "Uống ít rượu thôi, đi sớm về sớm."

Phó đại phu tới gần Lâm Thiên Dược, kín đáo đưa cho hắn một viên dược hoàn trông đen như mực: "Thuốc giải rượu ."

Chờ Lâm Thiên Dược cùng Cù Vĩ mang người vừa đi, trong viện trở nên trống trải, một mảnh hỗn độn, Dương ma ma bắt đầu quét dọn, Kỷ Đào không có việc gì làm cũng đi hỗ trợ.

Bên ngoài trong ngõ nhỏ nhiễm một mảnh không khí vui mừng, người nào đi ngang qua cũng đều hưng phấn.

Đương nhiên, cũng có người ủ rũ dự định hồi hương.

Kha gia ở đối diện buổi chiều rất yên tĩnh, khiến cho người ta hoài nghi bên trong không có người, Kha Thành vừa mới bị Cù Vĩ thịnh tình mời đi.

Kỷ Đào theo Dương ma ma quét dọn xong, đang không có việc gì dự định đi xem Phó đại phu nghiên cứu dược liệu một chút, liền có tiếng đập cửa vang lên, mở cửa liền thấy Lâm Thiên Dược đã trở về .

"Sao về sớm như vậy?" Kỷ Đào nhìn sắc trời vẫn còn sớm.

Lâm Thiên Dược kéo qua tay của nàng: "Ta muốn trở về với nàng."

Kỷ Đào trong nháy mắt nở nụ cười: "Rồi người ta lại nói ngươi không coi ai ra gì ."