Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vương thị không tin, nhìn về phía Kỷ Đào: "Kỷ đại phu, ngươi có thể giúp ta nhìn xem hay không?"

Kỷ Đào đứng ở một bên, nghe vậy lắc đầu: "Ông ấy là sư phụ ta, ông ấy đã nói không có, ta có xem thì vẫn là đồng dạng không có."

Trên mặt Vương thị đầy không tin, nhìn về phía Phó đại phu, mặt mũi tràn đầy thần sắc hoài nghi: "Ngài là đại phu sao?"

Phó đại phu lập tức tức giận đến dựng cả râu, đứng lên nói: "Ngươi đi đi, về sau không cần tới tìm ta."

Vương thị thấy ông nổi giận, lại nghĩ tới cái gì, đưa tay ôm bụng, chậm rãi ung dung rời đi .

Đi tới cửa lại quay đầu nhìn về phía Kỷ Đào: "Kỷ đại phu, việc ta có thai, có thể giúp ta giữ bí mật hay không?"

Kỷ Đào nhìn xem một bên Phó đại phu, nói: "Ta sẽ không nói bậy."

Nếu như nói Vương thị có thai, cũng không phải là nói bậy hay sao?

Chờ Lâm Thiên Dược trở về, đã là buổi chiều, Kỷ Đào đang ở trên ghế trong sân buồn ngủ, đột nhiên cảm thấy trước mặt có một mảnh bóng râm, giương mắt lên nhìn xem, thì thấy Lâm Thiên Dược đang đứng trước mặt nàng trong tay còn cầm...

Một cây cỏ đuôi chó.

Lâm Thiên Dược cầm trong tay cọng cỏ đuôi chó thì cũng thôi đi, hắn còn làm bộ hướng trên người Kỷ Đào mà đâm đến.

Kỷ Đào không chút nghi ngờ, nếu như nàng còn không có tỉnh, cọng cỏ đuôi chó trong tay Lâm Thiên Dược kia nhất định sẽ quét về phía chóp mũi hoặc là vành tai của nàng.

"Đào nhị, ngươi đã tỉnh?" Lâm Thiên Dược mặt không đổi sắc, đưa tay đưa lên cây cỏ đuôi chó kia: "Tặng cho nàng ."

Kỷ Đào nguýt hắn một cái: "Không phải chỉ là một cọng cỏ thôi sao?"

Lâm Thiên Dược khẽ cười nói: "Trên đường ta nhìn thấy dáng vẻ nó thướt tha mềm mại, cho nên đã cố ý dừng lại hái để tặng cho nàng."

Bộ dáng hẳn chững chạc đàng hoàng khiến cho Kỷ Đào hoài nghi đây không phải chỉ là một cọng cỏ bình thường, mà là một gốc dược thảo hiếm có vậy.

Kỹ Đào bán tín bán nghi nhận lấy: "Nhanh như vậy liền trở lại rồi hả?"

Lâm Thiên Dược mỉm cười gật đầu.

"Còn có mấy ngày nữa?" Kỷ Đào nhẹ giọng hỏi.

Lâm Thiên Dược nghĩ nghĩ: "Ba ngày nữa."

Hai người đang nói chuyện, thì cửa Kha gia ở đối diện lại đang ầm ĩ.

"Ngươi dám đụng vào ta? Đi đường không nhìn đường sao, muội muội." Vương thị âm thanh sắc nhọn, bên trong mang theo không tự chủ đắc ý.

"Tỷ tỷ, người ta chỉ là không cẩn thận mà thôi." Cô nương kia cũng không cam long yếu thế, âm cuối giương lên, mang theo chút khiêu khích.

"Chớ quấy rầy ồn ào, không ngại mất mặt sao?" mẹ Kha Thành trách cứ.

Đối diện lập tức liền im bặt.

Từ khi cô nương này vào cửa, mỗi ngày đều xảy ra tình huống như vậy, một ngày phải phát sinh đến mấy lần.

Cô nương kia tuy ngoại hình bình thường, nhưng thắng ở tuổi trẻ, so với Vương thị tự nhiên là nàng có ưu thế hơn, lại bây giờ Kha Thành đối với nàng chính là thời điểm mới mẻ, mọi thứ đều dỗ dành nàng. Kỷ Đào còn chứng kiến Kha Thành mang theo nàng đi ra ngoài mấy lần, so với Vương thị trước kia cho tới bây giờ chưa từng có đãi ngộ như vậy.

Rất nhanh tới ba ngày sau, Lâm Thiên Dược sáng sớm liền rời giường, đem Kỷ Đào cũng kéo dậy, giúp đỡ nàng mặc quần áo rửa mặt, sau đó lên xe ngựa, Dương ma ma sớm đã thu thập xong chờ ở trong viện.

Phó đại phu sống chết không muốn đi, nhất định phải ở nhà nghiên cứu đống dược liệu của ông, Kỷ Đào không có cách nào, đành phải đi cùng ma ma.

Mỗi đến cuộc thi Đình, phố Trạng Nguyên trong kinh thành liền kín hết chỗ cho người, lần này người lại càng nhiều hơn, bình thường ba năm một lần dạo phố liền biến thành năm năm, rất lâu chưa từng nhìn thấy qua dịp náo nhiệt như vậy.

Những tiểu thư khuê các ở Kinh thành rất nhiều sẽ nhân lúc này đi ra ngoài, đặt phòng ở tửu lâu góp một phen náo nhiệt.

Lâm Thiên Dược đặt phòng vị trí không tính là tốt nhất, nhưng cũng sát đường phố, tại thời điểm như thế này, cũng được xem như vị trí rất tốt rồi.

Lâm Thiên Dược đưa nàng lên lầu lúc sau liền rời đi, hắn còn phải đi đến trong cung diện thánh.

Kỷ Đào cùng Du thị và các tẩu tử ngồi tại phía trước cửa sổ, dứt khoát kêu tiểu nhị đưa điểm tâm lên, nàng còn chưa có ăn điểm tâm đâu, Dư thị cũng chưa ăn, bụng Cù Thiến bây giờ đã rất lớn, một chút liền có thể nhìn ra là đang có thai, Ngô thị một đường cẩn thận che chở, sợ nàng bị té ngã.

Cù Thiến mỉm cười nhìn xem phía dưới đường đi, trở lại nói: "Chúng ta tới lâu như vậy, còn chưa thật sự đi dạo qua kinh thành."

Dư thị trong tay ôm hài tử nói: "Sau ngày hôm nay, nếu như vận khí tốt, nói không chừng chúng ta cũng có thể đến nội thành này ở đấy."

Cù Thiến cười lắc đầu nói: "Nội thành tiền thuê nhà đắt và quý hơn, thịt hay đồ ăn giá cả cũng sẽ cao hơn, sợ là đến lúc đó thời gian sẽ khó khăn."