Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỷ Đào trầm mặc, đảo mắt nhìn thấy hài tử trong ngực: "Ta cảm thấy đáng giá."

Lâm Thiên Dược nhanh chóng nói tiếp: "Ta sợ nàng phải khổ sẽ đau đớn."

Kỷ Đào ăn cơm, Lâm Thiên Dược ngồi ngay ở một bên nhìn xem, đợi nàng ăn xong, Lâm Thiên Dược thu thập bát đũa bưng ra ngoài, sau khi trở về nhìn thấy Kỷ Đào đang chơi với đùa với hài tử.

Thì ra hài tử đã tỉnh lại, Lâm Thiên Dược tiến lên, liền thấy hài tử tựa hồ đang cười cười.

Nụ cười trên mặt Kỷ Đào lớn hơn chút.

"Tẩu tử sang đây để thăm nàng." Lâm Thiên Dược thấp giọng nói.

"Còn có thẩm tử, Kha gia ở đối diện cũng tới, người tới là mẫu thân của Kha công tử."

Kỷ Đào nghe xong, khẽ gật đầu nói: "Đợi ngày sau Thiến nhi sinh con, đem lễ vật trả lại là được."

"Về phần Kha gia đối diện, tìm một cơ hội trả đi."

Dường như lại nghĩ tới cái gì, hỏi: "Đúng rồi, sư phụ có kiểm tra qua cho hài tử hay không?"

Lâm Thiên Dược gật đầu: "Đã nhìn qua, mọi chuyện đều tốt, sư phụ rất thích."

Hắn đưa tay từ trong tay áo móc ra một cái khăn tay, cười nói: "Cô nương, khăn tay của nàng bị rơi mất."

Kỷ Đào nhíu mày, nhìn khăn tay trong tay hắn một chút, cười tủm tỉm nói: "Công tử, đa tạ."

Định đưa tay đi lấy, thì tay Lâm Thiên Dược vừa thu lại: "Ta nhặt được, dĩ nhiên phải là của ta."

Kỷ Đào giả bộ nổi giận: "Ngươi đúng là đồ trợ trên."

Hai người đều nở nụ cười.

Kỷ Đào lại ngủ thiếp đi, lúc nửa đêm nghe được có hài tử tiếng khóc, Kỷ Đào một lúc liền tỉnh lại, nhìn thấy hài tử mặt khóc đến đỏ bừng, Lâm Thiên Dược ngồi dậy, đưa tay bế lên, mở tã lót ra, liền thay tã cho nó.

Kỷ Đào dư quang quét qua: "Thật sự là con trai hả?"

Lâm Thiên Dược kinh ngạc giương mắt nhìn nàng, lúc này mới nhớ tới hắn căn bản còn chưa có nói cho nàng việc này.

Lâm Thiên Dược đang muốn giải thích, liền nghe thấy thanh âm kinh ngạc của Kỷ Đào truyền đến: "Huynh còn biết thay tã?"

Lâm Thiên Dược đổi xong tã, chỉ thấy hài tử chỉ còn chẹp chẹp miệng, hẳn một lần nữa quấn kỹ tã lót, xong rồi nói: "Ta hiện đi theo ma ma học."

Kỷ Đào bên môi dáng tươi cười không tự giác tràn ra.

Sáng sớm ngày thứ hai, khi Kỷ Đào tỉnh lại, nhìn thấy Lâm Thiên Dược đang ngồi ôm hài tử nói chuyện: "Việc tắm ba ngày, chuẩn bị ra sao?"

"Chuẩn bị rồi, ma ma đang làm rồi, nàng yên tâm." Lâm Thiên Dược ôn nhu nói.

Việc tắm ba ngày sau đó, thời gian yên tĩnh trở lại, Kỷ Đào hiện đang ở cữ, Lâm Thiên Dược cả ngày chăm sóc nàng, bây giờ hắn đã là quan thất phẩm của Hàn Lâm viện, chỉ là còn chưa đi nha môn báo danh, bình thường tiến sĩ đi vào tên ghi, là có thể hồi hương, nhưng là hiện tại Kỷ Đào đang ở cữ, hài tử lại quá nhỏ, cho nên không thể quay về ngay lúc này.

Lúc trước Lâm Thiên Dược đã nói, có thể thi đậu rồi tất cả về nhà hay không, Kỷ Đào liền biết đại khái là không thể quay về ngay được, tính toán thời gian liền biết, nếu như không có gì ngoài ý muốn, nàng vẫn còn phải ở cữ một thời gian nữa.

"Huynh chừng nào thì đi nha môn?" Kỷ Đào hỏi.

Ánh mắt Lâm Thiên Dược rơi vào da thịt đang nửa hở ra chỗ vạt áo của Kỷ Đào, lúc này hài tử đang bú tí ở đó, một mảng trắng lóa như tuyết đập vào mắt, hắn chỉ cảm thấy khí huyết đang dâng lên.

"Chờ một thời gian nữa. Nếu đi bây giờ thì mỗi ngày đều phải đi, ta muốn chăm sóc cho hai người." Lâm Thiên Dược liền dời mắt đi chỗ khác, thanh âm coi như trấn định.

Lại nói: "Ngoài ra, chúng ta ở chỗ này, cách nha môn quá xa, còn phải dọn nhà nữa."

Kỷ Đào nhíu mày: "Dọn nhà quá phiền phức, mà lại gấp gáp như thế, dọn đi nơi nào được?"

"Đi quan xá." Lâm Thiên Dược chân thành nói.

"Quan xá?" Kỷ Đào nghi hoặc, lúc này mới nhớ tới, mọi quan viên trong triều tựa hồ là đều có quan xá, còn không mất tiền thuê, chỉ là quan viên quá nhiều, không phải mỗi người đều có.

Lâm Thiên Dược là một giáp tiến sĩ, người khác không có, nhưng hắn nhất định là có .

"Vậy là tốt rồi." Kỷ Đào nhẹ nhàng thở ra.

Hắn lại nói: "Chỉ có điều, sợ là phải cùng tẩu tử các nàng tách ra."

Lâm Thiên Dược không nói gì.

Cù Vĩ cùng Hà Nhiên, muốn ở lại kinh thành, còn phải thi lại, cũng không phải đơn giản như vậy. Nếu như thi đỗ, cũng sẽ có quan xá, vị trí đại khái cũng sẽ không được phân đến cùng một chỗ với nhau.

Nhưng mà Lâm Thiên Dược mỗi ngày đều phải đi đến Hàn Lâm viện, không có khả năng sẽ ở chỗ này. Mỗi ngày đi lại ở trên đường vừa đi vừa về không sai lắm phải mất hai canh giờ, còn phải tìm xe ngựa.

"Đừng nghĩ nhiều như vậy, Cù huynh cùng Hà huynh đã khảo thí, nói không chừng bọn hắn cũng sẽ có thôi." Lâm Thiên Dược an ủi nàng.

Ở cữ rất nhàm chán, hài tử lại ăn xong rồi ngủ cả ngày. Ngày từ đầu Kỷ Đào cũng ngủ, về sau liền không ngủ được nữa. Ngày ngày đều muốn nhanh nhanh ra tháng còn đi ra cửa hít thở không khí.