Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Dưới tình hình như vậy, nếu là Kỷ Vận ra tay, nàng ta hẳn là đã sớm sảy thai mới đúng.
Nhưng cũng chính là bởi vì như vậy, hiện giờ tuy rằng Kỷ Vận tự nhận mình trong sạch, nhưng vẫn có không ít người ngầm suy đoán rằng việc này có liên quan đến nàng.
“Cho ta vào, ta muốn vào trong.” Bên ngoài có người cao giọng thét chói tai.
Kỷ Đào và Kỷ Vận liếc nhìn nhau, thanh âm cuồng loạn như vậy, ngoại trừ người đó, không thể là ai khác.
Kỷ Vận nhíu mày, người mang thai năm sáu tháng buổi sáng mới vừa té ngã, hiện giờ lại đi xuống giường, căn bản là không muốn mạng nữa mà.
Song, đứa trẻ đã không còn, nàng tự giác không thẹn với lương tâm, giờ bà muốn nháo thì nháo, nếu tổn thương thì là thân thể bà tổn thương, chính bà ấy không lo lắng, Kỷ Vận đi quan tâm làm gì.
Kỷ Vận nhìn ma ma bên cạnh: “Đưa mẫu thân trở về nghỉ ngơi, xảy ra chuyện lớn như vậy, phụ thân biết tin, hẳn là sẽ gấp gáp quay về.”
Ma ma đáp lời rời đi.
Kỷ Đào nhìn thoáng ra bên ngoài, bởi vì ma ma đi ra, giọng nói của người kia càng thêm bén nhọn.
Vẻ mặt của Kỷ Vận bên trong từ đầu đến cuối không đổi sắc.
Người bên ngoài có lẽ nhìn thấy bên trong không có phản ứng gì, gào rống lớn tiếng: “Đây là do Kỷ gia dưỡng dục sao? Xuống tay với mẹ chồng, hãm hại đệ đệ chưa ra đời...”
Kỷ Vận sắc mặt lạnh xuống, Kỷ Đào cũng khó coi, mặc dù nói gần nói xa đều chĩa về Kỷ Vận, nhưng cũng mang Kỷ Đào dính vào.
Không kể Kỷ Đào và Kỷ Vận vốn là người một nhà, chỉ nói đoạn thời gian này hai người ở chung không tệ, mối quan hệ giữa cả hai cũng tốt, lời này của Bùi thị thật sự khiến cho người khác tức giận.
Kỷ Vận nhanh chóng đứng dậy đi ra cửa, Kỷ Đào cũng theo sau.
Vừa bước tới cửa đã nhìn thấy Bùi thị dây dưa không rõ, Kỷ Vận cả giận nói: “Nếu là bàn về dưỡng dục, Kỷ gia của ta quả thực thua kém Bùi gia các người, cách giáo dưỡng của các người mới thật là tốt.”
“Con của ta...” Bùi thị rất thương tâm, thân thể dựa vào trên người ma ma định đỡ bà rời đi, khóc lóc thảm thiết.
Kỷ Vận hốc mắt ửng đỏ, nàng cũng là người từng bị sinh non, nàng có thể hiểu được nỗi tuyệt vọng khi mất đi hài tử mà không thể tìm lại được.
Bùi thị toàn thân mặc y phục trắng thuần, càng khiến nước da trắng bệch của bà trở nên thảm hại là người sợ hãi, tóc tai bù xù, ánh mắt điên cuồng.
Kỷ Vận nhìn Bùi thị như thế này, không hiểu sao lại cảm thấy hả giận, dù biết điều đó là không tốt nhưng chính là nàng nhịn không được.
Lạnh lùng dặn dò: “Đỡ mẫu thân trở về, lại tìm đại phu tới xem, ngoại trừ người hầu hạ bên người, ai cũng không được tới gần, kẻo cho bà nói là có người hại mình.”
Tình hình Bùi thị bây giờ như vậy, nếu chỉ có một vài người hầu hạ bồi bên cạnh, không khác gì với việc cấm túc lắm.
Bùi thị đột nhiên ngừng vùng vẫy, trong tức khắc ma ma đỡ bà đang sửng sốt, người đã ngã xuống.
Bà té xiu.
Kỷ Đào cau mày: “Tỷ tỷ, trước hết đỡ bà ấy lên, mặt đất lạnh lắm.”
Cũng không phải lo lắng cho Bùi thị, mà là bây giờ có rất nhiều người hầu đang nhìn, bất luận thế nào về mặt thân phận Kỷ Vận là vãn bối, không thể để người khác mượn cớ.
Kỷ Vận nháy mắt hiểu thông, nói: “Ta tự mình đưa mẫu thân trở về.”
Còn không quên quay đầu gọi: “Đào nhi, muội cũng tới, giúp ta chiếu cố mẫu thân.”
Viện Tương Nhã Tề phủ, từ lúc Bùi thị thành thân đã ở đây, trong phòng bài trí phú quý, đâu đâu cũng có giá trị không nhỏ, Kỷ Đào nhìn lướt qua liền đi đến bắt mạch cho người trên giường.
Kỷ Vận ngồi sang một bên, không sốt ruột lắm.
Ngược lại, nha hoàn của Bùi thị lại gấp gáo đến mức suýt khóc.
Bàn tay đang bắt mạch của Kỷ Đào đột nhiên dừng lại, nghi ngờ nhìn Kỷ Vận rồi rút tay về.
“Đào nhi, thế nào rồi?” Kỷ Vận thản nhiên hỏi.
Kỷ Đào nghĩ một lát rồi nói: “Phải dưỡng thật tốt đi.”
Hai người đi ra, trở lại viện của Kỷ Vận, Kỷ Đào kéo lại Kỷ Vận, nhỏ giọng nói: “Bà ấy đã tổn thương thân thể rồi, đời này vô luận thế nào sẽ cũng không có hài tử.”
Kỷ Vận ngạc nhiên: “Không phải chỉ là ngã một phát...”
Nhìn sắc mặt Kỷ Đào, nàng đột nhiên nói; “Ý muội là, có người hạ độc?”
Kỷ Đào không trả lời, nghiêm túc nhìn Kỷ Vận một lúc mới nói: “Xác thực là như thế.”
Vẻ mặt của Kỷ Vận trở nên thận trọng lên.
Đúng lúc này, một bà tử hớt ha hớt hải chạy tới: “Phu nhân, Bùi phu nhân tới.”
Bùi phu nhân?
Kỷ Vận cười lạnh: “Đúng là nhanh chóng.”
Quay qua Kỷ Đào, dịu giọng: “Đào nhi, ngươi là muội muội ta, cùng đi gặp xem.”
Bùi phu nhân đại khái hơn ba mươi tuổi, trẻ hơn so với Hồ thị, lúc này đang ngồi trên ghế trong chính điện, nhìn tỷ muội Kỷ Vận từ bên ngoài đi vào, liền châm chọc nói: “Tề gia quả nhiên thật là hỗn loạn, ngay cả con dấu cũng có thể thay mẹ chồng làm chủ, mẫu thân như ta muốn gặp nữ nhi của mình mà còn bị ngăn cản, nhà ai làm gì có đạo lý như vậy đúng không?”