Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Liễu Hương Hương đứng xa xa. Nhìn, cười nói: “Đào Nhi, cám ơn muội đã đến tiễn ta.”
Kỷ Đào không thèm để ý, “Ngươi là biểu tỷ của ta.”
Dù gì, cho dù là đối đãi với một đồng hương, cũng nên đưa tiễn.
Liễu Hương Hương mỉm cười, hôm nay nàng tựa hồ toàn thân nhẹ nhõm, trong ánh mắt không còn vẻ u sầu ngày xưa, ngay cả lưng cũng thẳng tắp một chút.
“Cũng đúng.” Liễu Hương Hương mỉm cười.
“Ta tin tưởng Đại Ngưu sẽ đối tốt với ta, con trai của ta, bây giờ họ Chu, tên Chu Cảnh, ta muốn nó cũng giống như cha nó, đối xử với mọi người thẳng thắn.”
Kỷ Đào không nói, Chu Cảnh, ngay cả họ cũng sửa lại cho con, sau này, đứa bé này cũng không có quan hệ gì với Viên Tử Uyên.
Bọn họ lại đổi chỗ, Liễu Hương Hương không trở về, cả đời này cũng không có ai biết, Chu Cảnh không phải con của Đại Ngưu.
Nếu Liễu Hương Hương vẫn không nói, đứa nhỏ cũng sẽ không nhớ rõ hắn có một người cha làm quan.
“Biểu tỷ, tỷ cam tâm không?” Kỷ Đào vẫn luôn không tin, Liễu Hương Hương cứ cam tâm tình nguyện từ bỏ như vậy.
“Không từ bỏ thì có thể làm gì?” Liễu Hương Hương hỏi lại.
“Nếu mẹ con chúng ta bị một mồi lửa thiêu chết, ai cũng không biết chúng ta từng là gia quyến Viên Tử Uyên. Ta chết cũng không sao, Cảnh nhi mới là vô tội, nó còn nhỏ như vậy.”
Kỷ Đào hiểu rõ, đây là Liễu Hương Hương đang cầu tự vệ, ngay cả bây giờ dọn đi, đại khái cũng có ý tránh né hai người Viên Tử Uyên.
“Biểu tỷ, sau này vẫn khỏe chứ.” Kỷ Đào nghiêm túc nói.
Liễu Hương Hương mỉm cười gật đầu, xoay người lên xe ngựa, “Đào Nhi, cảm ơn muội.”
“Ta cảm thấy, ngươi căn bản cũng không có bởi vì ta hòa ly mà khinh thường ta.”
“Đào Nhi, muội luôn khác với người khác.”
Kỷ Đào nhìn xe ngựa của Liễu Hương Hương càng lúc càng xa, có chút nghi hoặc với câu nói cuối cùng của nàng.
Ngươi luôn khác với người khác.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược lên xe ngựa, bây giờ trong nhà đã có xe ngựa, là do Phó đại phu đặc biệt mua cho Phó Phong để mua thuốc.
Phó Phong cái gì cũng không biết, lại rất chịu khó, cũng nguyện ý học, rất nhanh liền học xong đánh xe ngựa.
“Thiên Dược, biểu tỷ nói, ta khác với người khác, ngươi cảm thấy điểm nào của ta không giống nhau?”
Lâm Thiên Dược mỉm cười đưa tay sửa lại mái tóc rối bên tai Kỷ Đào. “Trong mắt ta, ngươi và bất kỳ kẻ nào cũng không giống nhau.”
Kỷ Đào bất mãn, đây không phải là nói nhảm sao?
Mỗi người chỉ nhìn tướng mạo liền khác nhau.
Lâm Thiên Dược đưa tay ôm lấy nàng, “Vậy trong mắt ngươi, ta giống với người khác sao?”
“Đương nhiên không giống.” Kỷ Đào thuận miệng nói.
Trong mắt Lâm Thiên Dược tràn đầy ý cười, “Có điểm nào không giống?”
Điểm nào không giống?
Kỷ Đào suy nghĩ một lúc lâu mới nói: “Đại khái là, ngươi không sợ chịu khổ, lúc trước ngươi còn nhỏ như vậy, đã có thể mặt không đổi sắc uống thuốc đắng.”
Lâm Thiên Dược bật cười, “Vậy muốn sống sót phải uống a.”
Kỷ Đào cũng không tranh với hắn, đứa nhỏ nhỏ như vậy, đại khái là chết cái gì cũng còn chưa biết, Lâm Thiên Dược dù sao cũng là loại đứa nhỏ trưởng thành rất sớm kia.
Lâm Thiên Dược ôm nàng, hòa với âm thanh bánh xe lăn trên mặt đất bên ngoài, thấp giọng nói: “Ta chỉ muốn con của ta, Hiên nhi, về sau nó có thể biết đau, biết khổ, có chỗ khóc, có thể có người đau, không cần giống như ta.”
“Hắn có chúng ta.” Kỷ Đào nói khẽ.
Lâm Thiên Dược cười khẽ, “Ta cũng có các ngươi.”
Lúc này bầu không khí trong xe có chút nặng nề, Kỷ Đào suy nghĩ một chút, đề nghị: “Cái kia, ngày sau ngươi vẽ chân dung cho Hiên nhi, có thể đừng vẽ nước miếng cho nó hay không?”
Lâm Thiên Dược không cho là đúng, thuận miệng nói tiếp: “Đã nói ta chiếu thực cảnh họa, chính hắn chảy nước miếng, không liên quan đến ta.”
Trong xe bầu không khí tốt hơn chút ít.
Nhưng Kỷ Đào cũng biết, muốn Lâm Thiên Dược không vẽ miếng nước là không thể nào. Nhìn bộ dáng hắn một mặt đương nhiên, không cảm thấy như vậy có cái gì không đúng.
Được rồi, dù sao Hiên nhi đã tám tháng, chờ một chút hẳn là có thể cùng cha hắn giảng đạo lý... Đi?
Hai người chậm rãi trở về phòng quan, còn chưa đến gần, đã nghe thấy Phó Phong ở bên ngoài kinh hô một tiếng, “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Lâm Thiên Dược nhảy lên vén rèm lên, từ xa nhìn lại đã thấy rất nhiều người vây quanh cổng Lâm gia.
“Phó Phong, mau lên.” Kỷ Đào vội nói.
Chờ xe ngựa đi đến gần, trái tim treo cao của Kỷ Đào dần dần hạ xuống, căn bản không phải là sân nhỏ của Lâm gia, mà là ở cửa ra vào của Phương gia bên cạnh, một mảnh lộn xộn. Phương Nghị đứng ở một bên chân tay luống cuống, Cố thị nổi giận đùng đùng.
Xe ngựa của Kỷ Đào dừng lại, chợt nghe thấy Cố thị cả giận nói: “Đứa nhỏ như vậy các ngươi đều không dung được, ta muốn về nhà, để cha mẹ ta đến hỏi các ngươi một chút...”