Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Vận thở dài, “Nữ tử vốn đã gian nan, làm sao không nghĩ ra phải làm thiếp thất?”
“Đó là do trong nhà nàng nghèo khó, căn bản không có cách nào phản kháng hôn sự mà phụ huynh cho, nếu để cho nàng tự chọn, phàm là có một chút biện pháp, cũng sẽ không muốn làm thiếp.” Kỷ Đào cũng thở dài.
Bùi Nghiên vẫn luôn trầm mặc nghe, đột nhiên nói: “Thiếp thất thật sự gian nan như thế sao? Cho dù nhà mẹ đẻ có đắc lực?”
Kỷ Vận giống như nghe được chuyện cười, “Nhà mẹ đẻ đắc lực, làm sao có thể để cho nữ nhi mình yêu thương làm thiếp thất, đây chính là đánh chửi tùy người ta, cho dù là bán đi, cũng là không có cách nào. Trừ phi...”
Bùi Nghiên cúi đầu, vẻ mặt thay đổi lại thay đổi, đột nhiên đứng lên, cắt ngang lời Kỷ Vận, nói: “Chị dâu, ta còn có việc, cáo từ trước.”
“Biểu muội, sao đột nhiên gấp gáp như vậy?” Kỷ Vận đứng lên chào hỏi.
Nhìn Bùi Nghiên ra khỏi đình, nha hoàn canh giữ ở bên ngoài không hiểu ra sao vội vã đi theo nàng ra ngoài. Kỷ Vận cười lạnh một tiếng, “Quả nhiên là Tề phu nhân.”
Nàng một lần nữa ngồi xuống, thở dài, “Đào nhi, cha còn không trở lại, ta liền nhịn không được trước thu thập nàng, một ngày này, chuyên môn làm người khó chịu. Lúc trước đưa nha đầu ta đuổi đi là được rồi, bây giờ lại muốn nhúng tay vào trong sân của ta, xem nàng có thể làm gì.”
Kỷ Đào cũng cảm thấy nàng ta hôm nay rất sốt ruột, khuyên nhủ: “Nhìn bộ dáng của Bùi Nghiên, không giống như không được sủng ái, nàng trở về náo loạn một chút, hẳn là không thể nào.”
Kỷ Vận thở dài, nhìn về phía Tề Tử Kiệt cách đó không xa, ánh mắt nhu hòa xuống. “Thôi, sống qua ngày, sao có thể thuận tâm như ý, không phải đều là không như ý như vậy sao?”
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược cũng nhanh chóng cáo từ rời đi, cho nên cơm tối mà Bùi thị sắp xếp chỉ sợ là chỉ có người nhà bọn họ ăn.
Chờ về đến nhà, sắc trời đã tối, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nhảy vào phòng bếp ăn cơm, ôm Hiên Nhi.
Hiên Nhi cả ngày không nhìn thấy hai người, cứ nhất quyết đòi ôm Kỷ Đào, cho dù là ăn cơm cũng không thể buông ra. Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược dính người như vậy mà không cảm thấy phiền chán, chỉ cảm thấy ấm lòng.
Đợi đến khi đi ngủ vào ban đêm, Lâm Thiên Dược ôm Kỷ Đào, thở dài, “Nếu như cứ ăn tết mãi thì tốt rồi.”
Kỷ Đào không nhịn được cười, “Ngươi là quan viên trong triều, không thể lười biếng, sao có thể bởi vì thời tiết lạnh nên không muốn đi chứ.”
“Giác ngộ không đủ.” Lâm Thiên Dược cười nói.
Hiên Nhi ở bên kia thì thầm mấy tiếng, hai người đều không nói chuyện nữa, chờ đến khi hắn ngủ thiếp đi lần nữa, Lâm Thiên Dược ôm chặt Kỷ Đào, thấp giọng nói: “Không phải bởi vì thời tiết lạnh, mà là bởi vì, ta không nỡ xa các ngươi.”
Kỷ Đào nở nụ cười bên môi. “Chúng ta ở nhà chờ ngươi.”
Chúng ta ở nhà chờ ngươi.
Lâm Thiên Dược nhắm mắt lại, khóe miệng hơi cong lên, hô hấp dần đều đều.
Kỷ Đào nghe thấy hai tiếng hít thở đều đều bên tai, cũng ngủ thật say.
Đợi đến khi nàng tỉnh lại lần nữa, Lâm Thiên Dược đã sớm đi rồi, chăn mền đều là lạnh như băng. Ngược lại Hiên nhi, ở trong chăn cố gắng bò tới bò lui, nhìn thấy Kỷ Đào tỉnh, rất vui vẻ.
Kỷ Đào mặc quần áo, bế hắn đứng dậy đi ra ngoài. Bên ngoài có ánh nắng ấm áp, sưởi ấm người ta đến lười biếng chỉ muốn ngủ.
Liễu thị và Điền thị trồng rau ở vườn rau, Kỷ Duy chắp tay sau lưng nhìn, Phó Phong đang gánh nước, nhìn dáng vẻ thì lát nữa Liễu thị các nàng sẽ dùng.
Nhìn thấy Kỷ Đào, Kỷ Duy tới đón lấy đứa nhỏ. “Nhanh đi ăn cơm.”
Kỷ Đào đáp lời, xoay người vào nhà ăn cơm, chợt nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Nàng đành phải dừng bước, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lạc phu nhân được Lạc Như Nhi đỡ, bước chân vội vàng tiến vào, xa xa nhìn thấy Kỷ Đào vẫy tay với nàng: “Lâm phu nhân, ta tìm ngươi có việc.”
Kỷ Đào dừng bước, chờ nàng đến gần. “Lạc phu nhân, không cần gấp gáp như thế.”
Lạc phu nhân có chút thở hồng hộc, “Mau, xem giúp ta một chút, ta có phải hay không...”
Giữa hàng mi của nàng hiện lên vẻ vui mừng không kìm nén được, Kỷ Đào giật mình, kéo nàng vào phòng bếp ngồi xuống, đưa tay bắt mạch. Một lúc lâu sau, Kỷ Đào nghi ngờ nhìn nàng từ trên xuống dưới.
“Lâm phu nhân, rốt cuộc như thế nào? Có phải đã có hay không?” Lạc phu nhân không đợi được nữa, kích động hỏi.
Kỷ Đào gật đầu, “Đúng là có, một tháng.”
Lạc phu nhân vỗ tay một cái, “Ta biết ngay mà, sáng sớm hôm nay ta đã buồn nôn muốn ói, nhưng xưa nay ta không như vậy.”
“Đa tạ các ngươi, chờ phu quân ta trở về, ta để hắn tự mình tới cửa nói lời cảm tạ các ngươi.”
Trên mặt Lạc Như Nhi cũng tràn đầy vui mừng, “Ta có đệ đệ rồi?”
Kỷ Đào vội nói: “Cái này nhìn không ra.”