Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cảnh Nguyên năm hai mươi bảy tháng tư hai mươi ba, Hiên Nhi một tuổi.

Sáng sớm Kỷ Vận và Hồ thị đã đến, lần này các nàng không giống với trước kia, không chỉ là tự mình đến, còn mang theo mười mấy nha hoàn bà tử, vốn dĩ Kỷ Đào định mời người, nhưng sau khi bị các nàng biết được, nói là nha hoàn bà tử trong nhà vốn là muốn trả bạc, thuận tiện mang tới hỗ trợ.

Kỷ Đào cũng không từ chối, thay vì tin tưởng bên ngoài sẽ tìm được người trở về, nàng càng tin tưởng Kỷ Vận và Hồ thị nhiều hơn.

Chờ sau khi các nàng đến, trong sân vốn còn quạnh quẽ nháy mắt náo nhiệt lên.

Hôm nay Lâm Thiên Dược xin nghỉ, kỳ thật sự việc ở Hàn Lâm viện không hề bận rộn chút nào. Đương nhiên, là đối với loại người như bọn Lâm Thiên Dược vừa mới đi vào.

Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đã đi mua đồ ăn từ nửa đêm trước, sớm hơn một chút, mấy ngày trước đã bắt đầu chuẩn bị.

Đầu bếp Kỷ phủ mà Hồ thị dẫn đến, Kỷ phủ thiết yến cũng là hắn xào rau, tự nhiên không cần phải nói đến tay nghề nấu nướng.

Hồ thị đến không lâu, Hồ Vũ La ở cách vách cũng đến, ở chung lâu như vậy, Kỷ Đào cũng biết, Hồ Vũ La và nàng ta tạo mối quan hệ tốt, cũng không có ý nghĩ gì khác, đơn thuần là vì không muốn đắc tội với người ta mà thôi.

Hồ Vũ La và Hồ thị nói chuyện, nói cười vui vẻ, nhìn từ xa giống như mẹ con ruột thịt, so với Kỷ Vận và Hồ thị ở chung, càng thêm thân mật.

Kỷ Đào ôm Hiên Nhi, cùng Kỷ Vận trở về phòng thay quần áo, nhịn không được nói: “Quả nhiên giáo dưỡng của Thái Phó Phó phủ không giống nhau, nhìn Vũ La người ta kìa.”

Kỷ Vận bật cười, “Đó là bởi vì thân phận của nàng không cao mới cần học những thứ này, nếu thân phận địa vị đủ, căn bản không cần chính mình đi lôi kéo làm quen, người khác tự nhiên sẽ dán lên.”

Kỷ Đào như có điều ngộ ra, chính là Hồ thị và Hồ Vũ La hiện tại như vậy?

Nhưng mà, vô luận như thế nào, có thể cùng người khác tìm được đề tài nói chuyện phiếm, cũng là một loại bản sự.

Chờ Kỷ Đào thay quần áo xong, vòng eo nhỏ nhắn của nàng càng thêm xinh đẹp, trâm ngọc trên đầu long lanh, trên cổ tay cũng chỉ đeo vòng ngọc, mặc dù đơn giản nhưng lại lộ ra vài phần bất phàm. Đi cùng Kỷ Vận, quả thật rất giống tỷ muội.

Kỷ Đào soi gương, nhìn thấy mình và Kỷ Vận có chút tương tự nhau, không riêng gì khuôn mặt, mà nhiều hơn nữa là thân hình và động tác, trong lòng càng có thêm vài phần cảm kích Kỷ Quân. Năm đó Dương ma ma đến Kỷ gia ở nhiều năm như vậy, mặc dù Kỷ Đào không cố ý đi theo nàng học lễ nghi quy củ, nhưng trong lúc vô tri vô giác cũng đã được Dương ma ma chỉ điểm.

“Đẹp mắt.” Kỷ Vận khen.

Kỷ Đào không nhịn được cười mở miệng, “Thật ra, ta còn chưa nghiêm túc cảm ơn đại bá năm đó đưa Dương ma ma đến Đào Nguyên thôn.”

Kỷ Vận cứng họng, nghĩ nghĩ mới nói: “Năm đó hình như Dương ma ma tự mình yêu cầu đi, con nhớ không rõ lắm.”

Kỷ Đào không biết vì sao Dương ma ma lại muốn mình đến Đào Nguyên thôn, vả lại ở một lần chính là nhiều năm, trong thời gian này bà ta đã có rất nhiều cơ hội trở về Kỷ phủ, nhưng đều cự tuyệt hết lần này đến lần khác.

Điều kiện ở Đào Nguyên thôn không tốt, nàng là ma ma bên người đại gia phu nhân, nếu ở lại Kỷ phủ, chỉ cần bưng trà rót nước, ngày bình thường còn có tiểu nha đầu hầu hạ. Nàng ta tự mình đến Đào Nguyên thôn, còn phải giặt quần áo nấu cơm, làm đều là việc nặng nhọc, mấu chốt là nàng ta không có một chút không cam lòng nào, nhiều năm như vậy đã tận tâm tận lực với Kỷ Đào, thực sự nhìn không ra Dương ma ma có một chút tư tâm.

Kỷ Đào thay quần áo đỏ thẫm đã chuẩn bị sẵn cho Hiên Nhi, mặc lên người hắn càng làm nổi bật môi hồng răng trắng, vô cùng đáng yêu, Kỷ Đào còn đeo khóa trường mệnh cho hắn. Kỷ Vận nhìn mà trong lòng ngứa ngáy, nhịn không được đưa tay muốn véo mặt của hắn, còn chưa đến gần đã bị Hiên Nhi "Bịch" một cái đẩy tay ra.

Kỷ Vận cũng không tức giận, ngược lại còn cười ra tiếng. Không nói lời nào, hắn tiến lên ôm lấy, xoa nhẹ một cái. “Ngươi đấu với ta, hừ...”

Hiên nhi phản kháng không được, nhưng cũng không khóc, thân thể nhỏ bé xoay tới xoay lui tránh né.

Kỷ Đào đưa tay ôm lấy, “Hiên nhi, ngươi bây giờ đánh không lại, quân tử báo thù, mười năm cũng không muộn. Thực sự không được, chúng ta đi đánh. Tiểu đệ đệ do dì sinh ra. ”

Nghe được lời này, nụ cười trên mặt Kỷ Vận càng lớn hơn.

Chờ lần nữa trở lại tiền viện, trong viện đã có rất nhiều người, trên mặt mỗi người đều mang theo vẻ vui mừng, nhìn thấy Kỷ Vận và Lâm Thiên Dược đều chúc mừng bọn họ.

Người Hàn Lâm viện nhận được thiệp mời, trên cơ bản đều tự mình đến, chỉ có số ít mấy người phái người đưa lễ vật lên.