Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trên áo Lâm Thiên Dược đã bị dính vài vệt máu, nơi vạt áo có từng giọt máu đỏ tươi. Sắc mặt nghiêm nghị, môi mím chặt, trên mặt cũng có vài giọt máu càng tôn lên khuôn mặt quạnh quẽ.

Tay hắn nắm chặt chuôi đao, đầu ngón tay trắng bệch, run nhè nhẹ.

Bên ngoài đã đánh nhau leng keng leng keng, nhưng rất nhiều người đều không tránh thoát, đặc biệt là bọn họ muốn áp giải Kỷ Đào, chẳng khác gì vây bọn họ ở giữa, tử thương càng nhiều, chạy vào hai người này đều phản ứng cực nhanh, theo mấy người bọn họ đi vào, những người bên ngoài căn bản là không kịp.

Kỷ Đào tiến lên, một tay ôm Hiên Nhi, vươn tay lấy thanh đao trong tay Lâm Thiên Dược, ngón tay còn chưa chạm tới thì Lâm Thiên Dược đã ném đao ra, ôm Kỷ Đào, ôm rất chặt: “Đào Nhi, đừng sợ.”

Giọng nói của hắn khô khốc, trong lòng Kỷ Đào chua xót, gần như rơi nước mắt.

“Ta không sợ.”

Lại có tiếng khóc của hài tử truyền đến, Hiên Nhi bị kẹp giữa hai người đại khái là bị chen đến, khóc lên.

Phó Phong tiến lên, đưa tay ôm lấy Hiên Nhi.

Lâm Thiên Dược đã trấn định lại, lúc này Tam hoàng tử tiến lên. “Đa tạ các ngươi.”

Sắc mặt Lâm Thiên Dược hòa hoãn lại, khẽ lắc đầu.

Thanh âm bên ngoài càng ngày càng nhỏ, rất nhanh, vài tiếng kêu thảm thiết qua đi, triệt để không còn thanh âm.

“Tam hoàng tử, tặc nhân đã bị diệt sạch, bên ngoài đã an toàn, ngài có thể yên tâm đi ra.” Tướng quân cầm đầu kia giọng nói hơi cao, mang theo cung kính, nhưng giọng điệu này nghe cũng không đúng lắm.

Vừa rồi rõ ràng Tam hoàng tử là vì hắn không phân biệt địch ta nên mới cùng đám Kỷ Đào trốn vào rừng.

Nhưng lúc này người bên ngoài nói, nghe thế nào cũng là Tam hoàng tử sợ chết trốn vào rừng.

Đây còn là may mà động tác của bọn họ nhanh, nếu chậm một chút, nói không chừng đã bị mũi tên lông vũ ngộ thương thậm chí là ngộ sát. Nha hoàn vừa rồi trúng tên kia bây giờ vẫn còn ở trong rừng, đám người Kỷ Đào vừa nhấc mắt đã nhìn thấy mũi tên phía sau lưng nàng, mắt trợn trừng, dáng vẻ chết không nhắm mắt.

Hiên nhi cùng Phó Phong chơi nửa ngày, còn tốt không có khóc. Kỷ Đào âm thầm thở phào.

Lâm Thiên Dược che chở hai người bọn họ, khẽ cúi đầu, không thấy rõ thần sắc của hắn.

Tam hoàng tử không nhúc nhích, vịn nữ tử có thai kia, thần sắc biến ảo, ánh mắt càng ngày càng lạnh.

Người ở bên ngoài dường như không đợi được nữa, lên tiếng nghi vấn. “Tam hoàng tử? Ngài có ở bên trong không? Có phải bị thương hay không?”

Tam hoàng tử đột nhiên quay người lại, nhìn về phía Lâm Thiên Dược, lại nhìn lướt qua Kỷ Đào và đứa bé trong ngực nàng, một lần nữa nhìn về phía Lâm Thiên Dược : “Ngươi là Thám Hoa năm hai mươi sáu, biên tu Lâm Thiên Dược ở Hàn Lâm viện.”

Thanh âm réo rắt, chắc chắn trầm ổn.

Lâm Thiên Dược khẽ nhướng mày, hơi khom người thi lễ, “Tam hoàng tử nhớ rất tốt, vi thần bái kiến Tam hoàng tử.”

Tam hoàng tử giọng điệu nghiêm túc, “Lâm đại nhân, ta không tin tưởng hắn.”

Lâm Thiên Dược quay lại nhìn thoáng qua cánh rừng sau lưng, nói: “Nếu không thể tin tưởng, chúng ta lên đường sớm một chút.”

Nói xong, đưa tay ôm Hiên Nhi, nhìn về phía Tam hoàng tử, mỉm cười nói: “Tam hoàng tử nghĩ như thế nào?”

Tam hoàng tử nhìn thoáng qua nữ tử đang mang thai bên cạnh. “Yên nhi, con cố chịu đựng một chút.”

Lúc này nữ tử áo xanh chật vật không chịu nổi, sắc mặt tái nhợt, trên trán tóc rối bời, không hề ưu nhã như lúc vừa xuống xe ngựa.

Mấy người nhanh chóng đi vào trong rừng rậm, Phó Phong ở phía trước dẫn đường.

Nói là rừng rậm, có thể là bởi vì cách kinh thành rất gần, trong rừng cũng không tính là âm trầm, mơ hồ có thể nhìn thấy đường nhỏ giữa cây cối.

Bọn họ nhanh nữa, cũng không so được với quan binh bên ngoài, hình như còn là quân đội.

Đằng sau có tiếng lá cây bị phất mở sàn sạt, càng ngày càng gần.

Kỷ Đào có chút sốt ruột. Hôm nay, ngay từ đầu bọn họ đã nhìn thấy Tam hoàng tử, chẳng khác nào đã bắt tay với hắn. Nếu Tam hoàng tử xảy ra chuyện, người một nhà bọn họ cũng không thể trốn thoát, trong lòng vô cùng hối hận không nên đi nhanh, tiểu đạo. Không về được thì thôi, cùng lắm thì người một nhà đều ở lại hậu sơn một đêm.

Nhưng lúc này nói gì cũng đã muộn.

Kỷ Đào theo sát Lâm Thiên Dược, Tam hoàng tử và nữ tử kia đi cuối cùng, thật ra tốc độ của bọn họ cũng không nhanh, hai người lề mà lề mề, còn càng ngày càng chậm.

Kỷ Đào quay đầu lại nhìn thoáng qua, thấy một tay nữ tử kia vịn cái bụng cực lớn, sắc mặt trắng bệch, dưới chân lảo đảo đi về phía trước, căn bản không nhìn thấy đường dưới chân, chỉ thuần túy là di chuyển theo lực đạo của Tam hoàng tử mà thôi.

“Ngươi thế nào?” Kỷ Đào lo lắng hỏi.

Nữ tử kia nhìn thoáng qua Kỷ Đào, thở dốc cực nhanh, nói: “Không có việc gì...”

Giọng nói khàn khàn, mang theo một chút phá âm.

Dường như là muốn khóc ra lại cố nén.