Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào tò mò, “Tại sao lại biến thành như vậy? Bị thương nặng như vậy, có thể báo quan chứ?”
Đặc biệt Phương Nghị tốt xấu gì cũng là quan viên trong triều, Phương Lập như vậy, hoàn toàn có thể đi phủ nha đòi công đạo.
Cố thị nhìn trái nhìn phải, thấy xung quanh không có ai, đến gần Kỷ Đào, thấp giọng nói: “Nghe nói đêm qua đi Ngọc Mỹ các cướp mỹ nhân... Mới bị người ta đánh một trận, nếu là cáo quan, bên kia cũng không sợ. Chủ yếu là thanh danh không tốt, đối với phu quân ta cũng không tốt, nói thật, ta là không muốn báo quan.”
Kỷ Đào hiểu rõ.
Con đường làm quan của đối phương không tốt, không nói Cố thị, cha mẹ Phương Nghị cũng sẽ không đồng ý báo quan.
Kỷ Đào tạm biệt Dương ma ma và Cố thị, trở về nhà.
Lâm Thiên Dược dẫn theo Hiên Nhi, hai người đang đọc sách trong phòng. Hiên Nhi ngồi trên gối hắn, nhìn quyển sách trong tay Lâm Thiên Dược, cực kì ngoan ngoãn, nhưng sau khi nhìn thấy Kỷ Đào vào cửa, nàng vui mừng bổ nhào về phía nàng.
“Nương..." Thanh âm mơ hồ không rõ.
Kỷ Đào nở nụ cười, đưa tay nhận lấy.
Lần này bên cạnh hoàn toàn yên tĩnh lại, mỗi ngày Tô Lâm Nương đều chăm sóc Phương Lập, đứa trẻ cũng được mẹ Phương Lập đón về hậu viện chăm sóc.
Thời tiết càng ngày càng nóng bức, tháng tám, ánh mặt trời rất gắt, Kỷ Đào vô cùng may mắn đưa tiễn bọn Liễu thị, nếu ở lại trong nhà, tuổi của bọn họ lớn, chỉ sợ sẽ bị nóng.
Quan bào của bọn Lâm Thiên Dược vẫn dày như vậy, không riêng gì Hàn Lâm viện, rất nhiều quan viên trong triều đều trúng phải cảm nắng nóng.
Lâm Thiên Dược ngược lại còn đỡ, mỗi ngày về nhà uống canh giải nhiệt Kỷ Đào cố ý nấu cho hắn, tinh thần coi như không tệ.
Lại đến lúc Lâm Thiên Dược và Cù Vĩ, Liễu thị các nàng đã đi Hộ An tự hơn nửa tháng, đại pháp sự đã làm xong, xung quanh Hộ An tự cũng không còn chật chội như trước nữa, sáng sớm Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đã thuê xe ngựa định đưa chút quần áo cho Liễu thị các nàng, thuận tiện cũng phải đi xem bọn họ có quen không, nếu bởi vì cảm thấy không muốn phiền phức hai người Kỷ Đào mà miễn cưỡng ở lại, vậy thì vẫn là đón về đi.
Nói đến chùa Hộ An, Kỷ Đào vẫn còn sợ hãi những nguy hiểm mà hai người gặp phải lần trước, sơ ý một chút là mạng nhỏ cũng không còn.
Vì vậy, nàng quyết định lần này có chen chúc cũng phải đi đường lớn, đời này cũng sẽ không lại đi con đường nhỏ kia.
Xung quanh Hộ An Tự có rất nhiều xe ngựa qua lại, nhưng người đi trên đường lại ít đi rất nhiều, xe ngựa đi trên đường coi như thuận lợi, đến cổng Hộ An Tự còn chưa quá trưa.
Xe ngựa dừng ở hậu sơn, cửa viện Liễu thị các nàng, Kỷ Đào tiến lên gõ cửa.
Lâm Thiên Dược ôm Hiên Nhi, hai người đứng ở cửa chính, gió mát nhè nhẹ, không cảm giác được chút nóng bức nào.
Cửa mở từ bên trong ra, Điền thị mở cửa, nhìn thấy hai người, trên mặt nở nụ cười, ánh mắt rơi vào trên người Hiên nhi. “Hiên nhi ngoan quá. Vào trong.”
Đưa tay tới ôm.
“Sao hôm nay lại rảnh rỗi?” Điền thị cười hỏi.
Kỷ Đào giơ lên bao quần áo trong tay, “Cho các ngươi chút quần áo.”
Điền thị thấy vậy, cười nói: “Không cần phiền phức, chúng ta mua một chút chính là, nóng như vậy các ngươi mang theo Hiên nhi chạy xa như vậy, không có lợi.”
Kỷ Đào đột nhiên phát hiện, lần này tinh thần Điền thị rất tốt, trước kia ít nhiều mang theo chút ai oán ưu sầu, lần này hình như cũng không còn.
Vừa mới vào viện tử, Liễu thị đi ra đón, nhìn thấy Kỷ Đào, vui vẻ nói: “Tới rồi?”
Kỷ Đào nghe xong lời này, sao lại giống như là nàng về nhà mẹ đẻ vậy?
“Nương, ở nơi này, đã quen chưa?”
“Quen rồi, nơi này không nóng chút nào.” Liễu thị thuận miệng đáp. Khi nói chuyện, đưa tay tới lấy bọc quần áo trong tay Kỷ Đào.
“Vào nhà.”
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nhảy vào phòng, trong phòng rất đơn giản, chỉ có dụng cụ nhất định, nhìn qua cũng mộc mạc. Lúc này Kỷ Đào mới phát hiện, trên người Liễu thị và Điền thị đều mặc áo khoác rộng thùng thình màu trắng.
Kỷ Đào theo Liễu thị vào phòng bếp, bên trong cũng rất đơn giản, Điền thị đã bận rộn ở bên trong, nhìn thấy Kỷ Đào đi vào, cười nói: “Ngươi cùng Thiên Dược mang theo Hiên nhi đi ra bên ngoài dạo chơi, phong cảnh cũng không tệ lắm.”
Kỷ Đào mỉm cười đồng ý, nhưng cũng không nghe lời rời đi, giúp các nàng nấu cơm xong, thật sự chỉ là đồ chay, một chút thức ăn mặn cũng không có.
Ăn cơm xong, Liễu thị dẫn theo Kỷ Đào ra ngoài, dọc theo bóng cây đi vào trong rừng.
Nói là rừng, nhưng đã sớm bị người đi ra rất nhiều tiểu đạo, vẫn là loại rất bằng phẳng kia.
Đi dạo nửa ngày, Kỷ Đào phát hiện Liễu thị và Kỷ Duy đều có chút quen thuộc với mọi người xung quanh, trên đường gặp được người thậm chí còn có thể chào hỏi, xem ra bọn họ ở nơi này là thật sự quen thuộc. Kỷ Đào cũng thoáng yên tâm.