Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cảnh Nguyên Đế luôn coi trọng việc buộc tội Đô Sát viện, hôm sau liền lệnh cưỡng chế Hình bộ thượng thư Đường Lệ Sơn cùng Hữu Đô ngự sử Lưu Thừa Nguyên tạm thời cách chức cấm túc trong nhà, bao gồm gia quyến cũng không thể ra khỏi thành, đợi sau khi điều tra rõ mới xử trí.
Tin tức vừa ra, mọi người đều biết Hoàng thượng đang tin tưởng hai người bọn họ, đối với chuyện của Tần Chương bán tín bán nghi, nói không chừng căn bản là không tin tưởng Tần Chương bị oan, bằng không Đường Lệ Sơn và Lưu Thừa Nguyên sẽ trực tiếp bị tống vào ngục chứ không phải tạm thời cách chức cấm túc.
Kỷ Đào nghe được tin tức này từ chỗ Tề Tử Cầm, lúc này đã cách thời điểm Kỷ Vận sinh con nửa tháng, mấy ngày nay Tề Tử Cầm đã tới một lần, thật sự là Tề phủ sự tình phức tạp, nàng căn bản không rảnh rang được.
Tề Tử Cầm ngồi đối diện Kỷ Đào, trong tay bưng một ly trà, giọng điệu cảm thán: “Ta không ngờ, Tần Hoài ngày ấy tới cửa chúc mừng, chính là con trai độc nhất của tri phủ Tần Chương năm đó ở quận Phong Bình.”
Kỷ Đào nhớ lại một chút mới nhớ ra Tần Hoài là ai, cười nói: “Hắn và đại ca ngươi quan hệ rất tốt?”
Tề Tử Cầm lắc đầu, chần chờ nói: “Không có, nghe ca ca ta nói, huynh ấy cũng không quen, chỉ là ngẫu nhiên cùng nhau uống rượu. - Hắn cũng không ngờ hôm đó Tần Hoài lại tới cửa chúc mừng.”
Kỷ Đào liếc nhìn Tề Tử Cầm, lại liếc mắt nhìn.
Tề Tử Cầm bị nhìn đến khó hiểu, đột nhiên nói: “Ta sẽ nhớ rõ hắn, cũng là bởi vì ta từ nhỏ đến lớn lần đầu tiên tự mình đánh người bị hắn nhìn thấy. Các ngươi thì thôi đi, quen biết với ta nhiều hay thân thích, cũng sẽ không ra ngoài nói lung tung. Ngày ấy cửa lớn Tề phủ đều là người một nhà, các ngươi không nói, hạ nhân không dám nói, chỉ có mình hắn là người ngoài. Nếu hắn ra ngoài nói hươu nói vượn, ta còn lập gia đình thế nào được?”
Nàng nói rất đúng lý hợp tình, Kỷ Đào không nhịn được cười khúc khích.
Tề Tử Cầm cũng không tức giận, lại nói: “Mặc dù ta hòa ly, người ngoài rất nhiều đều xem thường ta, nhưng ta vẫn muốn lập gia đình, muốn có một hài tử chính mình sinh hạ... Ta mỗi lần nhìn thấy Hiên nhi đều hâm mộ muốn đoạt tới.”
Nghe vậy, Kỷ Đào có chút buồn cười, lại cảm thấy lòng chua xót, bèn an ủi: “Ngươi sẽ có con của mình.”
Hôm đó, đứa con của Kỷ Vận rửa ba, quả thật có phu nhân đứng sau chỉ trỏ Tề Tử Cầm, tốp năm tốp ba dựa vào nhau vụng trộm nghị luận, Tề Tử Cầm không phải kẻ ngu, cho dù không nghe thấy các nàng nói gì, cũng đoán được.
Tề Tử Cầm cũng không để ý lắm. “Chỉ có ngươi mới tin tưởng ta còn có thể gả ra ngoài, gần đây quả thật có người tới cửa cầu hôn, đại đa số đều là làm điền phòng cho người ta, có thân phận địa vị tuổi tác đều không sai biệt lắm, nhưng người ta đã có con vợ kế trước... Lại còn có một đống tuổi khiến người ta tới cửa cầu hôn, tuy thân phận đủ cao, nhưng con trai đều lớn hơn ta.” Tề Tử Cầm càng nói càng chán nản, cả người cũng mất hết tinh thần, hình tượng quy củ của tiểu thư khuê các cũng không cần nữa, nằm sấp ở trên bàn, cằm gác lên bàn, thở dài nói: “Cha ta và ca ca mặc dù đều từ chối hết, nhưng nhìn bộ dáng của bọn họ tức giận đến không rõ.”
Kỷ Đào hiểu rõ, loại chuyện này lại không tiện đánh người ta ra ngoài, bằng không người tới cửa cầu hôn không còn, thanh danh Tề Tử Cầm càng kém, càng không thể gả đi được, chỉ có thể nghẹn khuất chịu đựng.
“Ta đều đang nghĩ, lúc trước hòa ly có phải sai lầm hay không? Bây giờ, cái kiểu không thể đi lên đi xuống được này bị kẹt ở giữa. Bây giờ nghĩ lại, ngoại trừ Điệp di nương, Ninh Phong còn tốt hơn những người đến nhà cầu hôn như bọn họ rất nhiều.”
Nghe vậy, Kỷ Đào đưa tay nắm chặt tay nàng, nhìn thẳng vào mắt nàng, nghiêm túc nói: “Ngươi đừng nóng vội, cả đời này, há có thể đùa giỡn? Cần phải nghiêm túc chọn một người tốt nữa.”
Tề Tử Cầm không có hứng thú lắm, nhưng vẫn gật đầu.
Kỷ Đào nghĩ nghĩ, lại nói: “Ngươi mới hòa ly, căn bản không cần nóng lòng nhất thời, vội vã như vậy cũng tìm không thấy, chẳng lẽ ngươi thật làm mẹ kế hoặc là mẹ kế cho người ta hay sao?”
Tề Tử Cầm lập tức nói: “Vậy ta tình nguyện không gả!”
Thấy nàng có chút tinh thần, Kỷ Đào âm thầm thở phào, lại nghiêm túc nói: “Vậy là được rồi, ngươi cũng không sợ cô độc đến già, còn sợ cái gì?”
Tề Tử Cầm nâng chung trà lên, “Ta biết ý của ngươi, thà thiếu chứ không ẩu. Nhưng Ninh Phong người ta sắp thành thân rồi, bên ta còn toàn là dưa vẹo táo nứt, bị hắn và mẹ hắn biết, chỉ sợ sẽ cười chết.”
Kỷ Đào yên lặng, thử thăm dò: “Không phải ngươi còn nghĩ đến Ninh Phong đấy chứ?”
“Đương nhiên không phải.” Tề Tử Cầm đặt chén trà xuống, “Làm lại một lần, ta vẫn sẽ hòa ly, cho dù biết hôn sự của ta bây giờ gian nan, ta cũng sẽ không ở lại Ninh phủ nữa. Cùng lắm thì đi chân núi Hộ An Tự mua một thôn trang cho mình ở.”