Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đỗ Dục có chút không vui, không có chút tự giác đến cửa làm khách nào, trên mặt lạnh lùng, giọng điệu cũng rất tùy ý. “Lâm phu nhân, chị dâu ta không ở trong nhà, ta liền biết nàng tới. Không phải là ngươi ghét bỏ ta chứ?”
Kỷ Đào không có cả một khuôn mặt tươi cười, cũng không phải người thích dán mông lạnh, mặc dù nàng thích cười, nhưng cũng là nhìn người.
Lạnh nhạt nói: “Không dám ghét bỏ.”
Đỗ Dục cũng không để ý tới Kỷ Đào, đi vào đình, lay cánh tay của Vân Nhàn, “Chị dâu, chị theo em đến nhà Phó đại nhân được không?”
Cố Vân Nhàn thận trọng, nghiêm mặt nói: “Tuân nhi, bây giờ đang ở trong nhà Lâm phu nhân, con như vậy quá thất lễ.”
“Không nha, ngươi đi cùng ta, ta đã nói với Phó phu nhân rồi, hôm nay ngươi sẽ đi cùng ta.”
Kỷ Đào ngồi một bên, da gà nổi hết lên, thật sự là giọng nói nũng nịu của nàng làm cho người ta không chịu được, hiển nhiên Cố Vân Nhàn cũng có chút miễn cưỡng, muốn rút tay lại không rút ra được.
Thấy Cố Vân Nhàn không hề cử động, nàng uy hiếp nói: “Nếu con không đi cùng ta, ta lập tức sẽ đi nói với nương con mặc kệ ta, một mình chạy ra ngoài.”
Nụ cười trên mặt Cố Vân Nhàn vốn có chút miễn cưỡng, nghe vậy không khỏi rút tay về, nhìn vào mắt nàng, nghiêm túc nói: “Con đã mười bốn, mắt thấy sắp phải làm thân, còn cố tình gây sự như vậy, con muốn nói cho mẹ cũng mặc cho con, chỉ là sau này, bất cứ chuyện gì liên quan tới con, con cũng sẽ không quản nữa.”
Thấy Cố Vân Nhàn trịnh trọng nói, Đỗ Dục hơi sững sờ, nhìn thấy Kỷ Đào mặt không biểu tình ở bên cạnh, chợt cảm thấy mất mặt, cả giận nói: “Ngươi nói đấy, ta muốn đi nói cho ca ca biết ngươi bắt nạt ta. Ngươi không hiền, ngươi còn lén lút đuổi nương đến viện tử của các ngươi, ngươi ghen tị.”
Cố Vân Nhàn nghe vậy, trong ánh mắt đầu tiên là không dám tin, lập tức toàn thân trầm tĩnh lại, nhàn nhã ngồi, sống lưng thẳng tắp, hai tay giao chồng đặt ở trên đầu gối, khôi phục lễ nghi quý nữ của nàng, nghiêm mặt nói: “Ngươi đi nói, nếu như ca ca ngươi cũng cho là như vậy, ta cũng nhận.”
Đỗ Dục thấy thật sự kéo không nổi Cố Vân Nhàn, dậm chân, dùng khăn che mặt, chạy ra cửa.
Cố Vân Nhàn đứng dậy, thở dài, “Ai, ta cũng trở về đi, bằng không một hồi nhà các ngươi hẳn là có náo nhiệt để xem.”
Kỷ Đào sửng sốt một chút mới phản ứng kịp ý tứ của Cố Vân Nhàn, nói không chừng Đàm thị sẽ bị Đỗ Dục kéo qua thuyết giáo Cố Vân Nhàn.
Kỷ Đào cũng không giữ bà ta lại, vội vàng đứng lên nói: “Ta tiễn ngươi ra ngoài.”
Cố Vân Nhàn cười khổ, “Không cần.”
Kỷ Đào đương nhiên sẽ không nghe nàng, nàng cố ý đứng lên tiễn nàng ra cửa, vừa mới ra khỏi sân, liền nhìn thấy Kỷ Huyên Huyên được Dương ma ma dẫn vào.
Kỷ Đào hơi kinh ngạc, “Đại ca.”
Giữa Kỷ Huyên Huyên và nàng vẫn luôn có chút lãnh đạm, chính là loại cảm giác khi thấy được sẽ nhiệt tình, trong lòng biết rõ máu mủ tình thâm, nhưng cũng sẽ không cố ý thân cận.
Sau lưng Kỷ Huyên Huyên còn có hai tùy tùng đi theo, trong tay bưng khay, bên trong có chút vải vóc, vừa nhìn liền biết rất mềm mại, hẳn là giống như trước đây, Hồ Thị chuẩn bị cho Kỷ Vận, cố ý chia đều một ít cho Kỷ Đào.
Hôm nay Kỷ Huyên Huyên mặc thường phục màu trắng, thanh nhã tuấn tú, cầm quạt xếp trong tay, nhẹ nhàng như công tử. “Mẫu thân bảo ta tới đưa cho các ngươi vài thứ. Chủ yếu là cho đứa nhỏ.”
Nói chuyện không nhanh không chậm, có ảo giác dịu dàng.
Cố Vân Nhàn nhìn xung quanh, liếc mắt nhìn Kỷ Huyên Huyên một cái, nói: “Lâm phu nhân, ngươi đã có khách, thì không cần phải tiễn ta.”
Kỷ Huyên Huyên vội vàng lùi lại một bước, nhường đường, nói: “Nếu Tam muội có việc thì cứ đi làm trước, huynh muội nhà mình không cần khách khí.”
Kỷ Đào lại cười nói: “Đại ca đi vào trong phòng ngồi một lát, muội rất nhanh sẽ trở về.”
Kỷ Huyên Huyên lại lui một bước, hữu lễ nói: “Không cần, nương bảo ta tới đưa đồ cho con, đồ đã đưa đến, muội phu lại không ở nhà, ta đi về trước, hai ngày nữa muội phu rảnh, ta lại tới.”
Cố Vân Nhàn đã đi ra ngoài, Kỷ Huyên Huyên ở phía sau nàng cách đó không xa cũng đi ra ngoài, Kỷ Đào suy nghĩ một chút rồi nói: “Cha ta ở nhà, hay là ngươi đi tìm ông ấy?”
Kỷ Huyên Huyên nghe vậy dưới chân dừng lại, “Tam muội nói rất đúng, ta còn chưa thỉnh an Nhị thúc đâu.”
Dương ma ma dẫn hắn đi vào bên trong.
Cố Vân Nhàn ở phía trước đã dừng bước, kéo cánh tay Kỷ Đào, nghi hoặc, “Đại ca của ngươi?”
Kỷ Đào mỉm cười gật đầu, “Đường ca ta, mỗi ngày hắn đều phải đi Hàn Lâm viện, không thường xuyên tới.”
Cố Vân Nhàn nghe vậy, hiểu rõ cười cười.
Lại tới gần Kỷ Đào, tò mò hỏi: “Hắn đã kết hôn chưa?”
Kỷ Đào nhìn mặt mày đang mỉm cười của bà ta, nghĩ đến em gái của Đỗ Dục, cô gái vừa rồi rất điêu ngoa, vội nói: “Đã định, hôn kỳ đều định rồi, tháng bảy năm nay.”