Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nếu nàng vẫn chờ tin tức của Đỗ Dục bên này, vậy thì rất bình thường.
Cũng khó trách Cố Vân Nhàn miệng đầy tán dương, người như vậy ở trong nhà, khẳng định là không yên lòng.
Kỷ Đào giơ tay lên uống trà, “Mười bảy tuổi, quả thật có chút lớn, chẳng qua ngươi cũng nói, đồ cưới của nàng phong phú, tính tình lại tốt, còn có biểu ca Đỗ đại nhân như vậy, ngươi làm biểu tẩu, thanh niên tài tuấn kinh thành vẫn rất nhiều, nàng nhất định có thể tìm được như ý.”
Lời này của Kỷ Đào có chút đề cao ý của vợ chồng bọn họ. Cố Vân Nhàn nghe xong, trên mặt nở nụ cười, cô nhìn trái nhìn phải, tới gần Kỷ Đào: “Ngươi cũng cảm thấy tốt?”
Kỷ Đào tỏ vẻ đương nhiên, “Nếu đúng như lời ngươi nói, đương nhiên là tốt!”
Lời nói trong lời ngoài của Cố Vân Nhàn đều là chỗ tốt của cô nương này, không có một chút không tốt, Kỷ Đào còn có thể nói thế nào?
Hơn nữa, trong mắt Kỷ Đào, cô nương mười bảy tuổi không lấy chồng, thật lòng không thể tính là lớn tuổi, chỉ là người trong lòng cảm thấy không thích hợp mà thôi.
Cố Vân Nhàn tươi cười càng xán lạn vài phần, “Nếu ngươi muốn gặp, ngày nào đó ta để nàng tới tìm ngươi uống trà.”
Kỷ Đào đột nhiên cảm thấy không đúng lắm, vì sao Cố Vân Nhàn nhất định muốn nàng cảm thấy tốt chứ?
Có gặp hay không, cô nương này cũng không liên quan đến nàng.
Muốn tới uống trà, uống trà cũng không phải chuyện lớn, làm khách chiêu đãi là được rồi, dù sao cũng là biểu muội của Đỗ Dục, hắn ta và Lâm Thiên Dược là đồng niên hay là đồng liêu, lại là hàng xóm, biểu muội của hắn ta do Cố Vân Nhàn dẫn tới cửa hoàn toàn không có vấn đề gì.
Nàng bên này có chút nghi hoặc, Cố Vân Nhàn đã tới gần nàng, thấp giọng nói: “Lâm phu nhân, hai người chúng ta vẫn tính là được rồi? Ta cứ nói thẳng...”
Không!
Quan hệ của chúng ta thật lòng không tốt đến mức đó!!
Không cần thẳng thắn như vậy!!
Dự cảm không tốt trong lòng Kỷ Đào nảy sinh, còn chưa kịp mở miệng cắt ngang, Cố Vân Nhàn đã thấp giọng cười nói: “Đồ đệ Phó đại phu kia, năm nay đã hơn hai mươi rồi đúng không? Ta thấy hình như hắn cũng không có kết hôn...”
Kỷ Đào nhìn bà với ánh mắt kỳ lạ.
Nói thật, Kỷ Đào có suy nghĩ nghiêm túc về hôn sự của Phó Phong, hắn xuất thân không tốt, còn là một cô nhi, ở kinh thành quả thật không tốt lắm để nói chuyện hôn sự.
Nhưng chờ một chút, chỉ cần hắn học tốt y thuật, Phó đại phu cũng muốn bồi dưỡng hắn thật tốt, ngày sau coi như không vào Thái Y Viện làm quan, khẳng định lớn nhỏ cũng là danh y, tìm cô nương hiền lành ôn nhu vẫn không thành vấn đề.
Nhưng Cố Vân Nhàn có thể nghĩ đến Phó Phong, quả thực là phí tâm tư.
Phó Phong từ khi đến ngoại thành, mười ngày nửa tháng trở về ở, có đôi khi hai ba ngày trở về một lần, cứ như vậy rơi vào mắt Cố Vân Nhàn.
Kỷ Đào nghiêm mặt nói: “Hôn sự của hắn, phải do sư phụ ta định đoạt.”
Mặc dù Cố Vân Nhàn khen cô nương này không ngớt miệng, ngoại trừ tuổi tác ra thì chỗ nào cũng tốt, phối hợp Phó Phong hoàn toàn là dư sức, nhưng đều là cô ta nói mà thôi, Kỷ Đào chưa từng gặp qua, sao có thể tùy tiện thay hắn đồng ý.
Phó Phong một thân một mình, từ việc hắn thường xuyên trở về liền nhìn ra được, hắn thật sự coi Lâm gia là nhà của mình, người trong nhà đều là thân nhân của hắn. Đối với Hiên nhi cũng rất cam lòng, lúc trước cũng chỉ có trả tiền tiêu vặt cho đại phu, cũng phải tiết kiệm mua đồ cho Hiên nhi.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược đều rất nghiêm túc ghi nhớ lời Kỷ Đào nói. Chỉ dựa vào những tâm tư này của hắn, Kỷ Đào cũng sẽ không tùy tiện tìm cho hắn một cô nương, dù sao cũng phải tìm một người hiền lành dịu dàng, quan trọng nhất là Phó Phong thích nàng.
Cố Vân Nhàn nghe vậy có chút thất vọng, lập tức nói: “Phó đại phu khi nào trở về? Ta thấy hình như hắn không thường trở về.”
Trái tim Kỷ Đào đập rộn lên, không phải lại là một người hỏi thăm hành tung của Phó đại phu đấy chứ?
Không đợi Kỷ Đào trả lời, Cố Vân Nhàn lại nói: “Chờ hắn trở về, ngươi hảo hảo nói cho hắn nghe một chút, biểu muội ôn nhu, đồ cưới phong phú, cùng Phó tiểu đại phu tuổi cũng xứng, hôn sự này sẽ không sai.”
Kỷ Đào chỉ nói: “Phó Phong không có thân nhân, trưởng bối chính là sư phụ, nếu bọn họ đều đáp ứng, ta tự nhiên sẽ không ngăn cản.”
Cố Vân Nhàn nghĩ nghĩ, “Cũng được, ta cũng biết việc này là Phó đại phu quyết định.”
Suy nghĩ một chút, mặt mũi tràn đầy chân thành nói: “Chỉ là hôn sự này thật sự rất tốt, Phó tiểu đại phu ta cũng biết, y thuật tinh xảo, sau này nói không chừng còn là thái y, tiền đồ cũng có.”
Kỷ Đào đảo mắt qua hòn non bộ bên cạnh, sắc mặt vui vẻ, nói: “Đỗ phu nhân, lời ngươi nói ta đều nhớ kỹ, chỉ là ngày xưa giờ này ta đều phải ngủ một hồi, bằng không toàn bộ sau giờ ngọ đều không có tinh thần.”