Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Yên tâm.” Kỷ Vận đương nhiên chú ý tới sự không được tự nhiên của Tề Tử Cầm, cười trả lời: “Ta sẽ chiếu cố nàng.”
Tần Hoài thật sự không cần cẩn thận như vậy, đây là đang ở Tần phủ.
Nhìn Tần Hoài chậm rãi đi xa, thẳng đến khi không còn nhìn thấy bóng người, Tề Tử Cầm thu hồi tầm mắt, nói thầm, “Thật là, từ ngày đầu tiên ta ra ngoài không trơn lắm, hắn chính là như thế, sách cũng không đọc, ta sợ hắn không thể trúng, đến lúc đó toàn bộ trách đến trên người ta cùng hài tử.”
Kỷ Vận và Kỷ Đào liếc nhau, nhịn không được cười ra tiếng.
Hai người cười một tiếng, Tề Tử Cầm có chút không được tự nhiên. “Các ngươi đừng cười, các ngươi là không biết hắn khẩn trương như vậy, ước gì đường cũng không cho ta đi...”
Kỷ Vận tiến lên đỡ lấy nàng ta, ba người cùng nhau chậm rãi đi về phía nội viện. “Đã biết đủ rồi. Bây giờ như vậy, ta thấy cũng rất tốt, toàn bộ tâm tư đều ở trên người ngươi, còn lại đều đặt ở trên sách, không có tâm địa khác.”
Kỷ Đào cảm thấy cũng như vậy, chỉ cần Tần Hoài quen với việc mỗi ngày đều đặt Tề Tử Cầm ở trong lòng thì sẽ không có người khác.
Nói đến đây, Tề Tử Cầm có chút chần chờ, nói: “Hắn... Không cần nha hoàn.”
Kỷ Vận đầu tiên là sửng sốt, sau đó lập tức cười ra, “Đây không phải rất tốt sao?”
Tề Tử Cầm thấp thỏm, “Nhưng như vậy có phải không bình thường không?”
Kỷ Đào thuận miệng nói: “Tự mình thư thái là được rồi, chẳng lẽ còn có người chú ý nhà ngươi có nha hoàn làm ấm giường hay không?”
Kỷ Vận đồng ý, “Đúng vậy, bây giờ đại ca ngươi không có, cho dù ở trong thư phòng, cũng chỉ có một mình hắn.”
Tề Tử Cầm lại không biết, nàng lại nhìn về phía Kỷ Đào.
Kỷ Vận đỡ nàng chú ý dưới chân, nói: “Ngươi đừng nhìn Đào nhi, nhà bọn họ càng không bình thường, ngay cả nha hoàn cũng không có.”
Sau khi Tề Tử Cầm xác định đúng như Kỷ Vận nói, càng thêm vui vẻ.
Ba người nói đùa ở hậu viện nửa ngày, bây giờ thời tiết còn có chút lạnh, Kỷ Đào lại mang theo hài tử, đành phải đứng dậy cáo từ.
Tề Tử Cầm không nỡ tiễn hai người ra cửa. “Các ngươi rảnh rỗi thì tới tìm ta, Đào nhi, nhất là ngươi, nhớ rõ lúc nhìn ta mang theo Cẩm nhi cùng Hiên nhi.”
Kỷ Đào và Kỷ Vận lên xe ngựa, nhưng hai người cũng không quay đầu về nhà, hai người dự định lại đi Thi phủ một chút, nếu ngày sau không rảnh thì không cần đến nhà Kỷ Huyên Huyên.
Nghiêm túc mà nói, không phải hai người Kỷ Đào và Kỷ Vận lạnh nhạt với Kỷ Huyên Huyên, mà thật sự là nàng lạnh nhạt với hai người trước, ngoại trừ ngày lễ ngày tết, căn bản là không nhìn thấy nàng.
Kỷ Đào thì thôi, dù sao cũng chỉ là một đường muội, nhưng Kỷ Vận là đích tỷ của nàng, gia thế còn không tệ, đi lại cũng không có chỗ xấu gì với nàng, Kỷ Đào cũng không hiểu tại sao nàng lại như vậy.
Thi phủ bây giờ không còn thanh tịnh như trước, nhưng cũng không khá hơn là bao. Người gác cổng đi vào bẩm báo, hai người Kỷ Đào đứng ở cửa chờ, Cẩm Nhi đã ngủ.
Rất nhanh, nha hoàn bên cạnh Kỷ Huyên Huyên vội vã chạy đến, cúi chào hai người. “Hai vị phu nhân theo nô tỳ đến, phu nhân nhà ta đang chờ ở bên trong.”
Kỷ Đào không quan tâm lắm, cũng không biết Kỷ Vận có mất hứng hay không, dù sao thì Kỷ Huyên Huyên cũng là thứ muội, về tình về lý đều nên ra đón một chút.
Thi phủ phú quý, không phải phú quý phô trương, từ hoa văn dưới hành lang nhìn ra được, đều là phí tâm tư.
Kỷ Huyên Huyên đứng ở cửa đón hai người, nụ cười ngược lại nhiệt tình, mỉm cười dẫn hai người đi vào bên trong.
Không thấy người khác ở xung quanh, hơn nữa nha hoàn không dẫn các nàng đi gặp Thi phu nhân trước, có chút không giống bình thường, Kỷ Vận nhịn không được hỏi: “Muội phu đâu?”
Kỷ Huyên Huyên mặt không đổi sắc, nhắc tới Thi Thành nàng có chút cao hứng, giọng nói vui sướng, “Năm trước chất nữ của bà bà đến rồi, hôm nay bà bà nói dẫn nàng đi dạo phố, lại sợ trên đường nhiều người, để phu quân đi che chở.”
Kỷ Đào cảm thấy có chút không đúng, nhưng có thể là nàng nhạy cảm nên không nói chuyện mà ôm Cẩm Nhi đi vào trong.
Kỷ Huyên Huyên không thân với nàng, cho dù là sau khi thành thân với Kỷ Vận cũng không gặp mặt, ngay từ đầu còn nói là cách khá xa. Sau này nàng hồi kinh cũng phải giữ đạo hiếu, ngày bình thường cũng không tới cửa, cho dù là đi Kỷ phủ cũng phải tới đi lại vội vàng.
Mấy người không quá quen thuộc ngồi chung một chỗ, nói cũng khó mà nói. Ngồi một lúc lâu, Kỷ Vận nhìn sắc trời, Kỷ Đào biết nàng định cáo từ hai người đến đây thì đã nói, ngồi một lúc thì đi.
Nhưng vào lúc này, nha hoàn tiến vào cúi người chào Kỷ Huyên Huyên. “Phu nhân, công tử đã trở về.”
Kỷ Huyên Huyên vui mừng đứng dậy, dường như lại cố kỵ hai người Kỷ Đào không tiện ra cửa.