Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào cũng đứng dậy, nàng bắt mạch cho Chu Chỉ Lan, chỉ cần bà đỡ bên trong không có vấn đề gì, nàng nhất định sẽ bình an.
Rất nhanh, Chu phu nhân ở trong phòng liền ôm một cái tã lót đi ra, mặt đầy vui mừng.
Hồ Thị thấy sắc mặt của nàng, trong lòng buông lỏng, muốn tiến lên tiếp nhận, chợt nghe Chu phu nhân nói: “Đại hỉ, mẹ con bình an.”
Hồ Thị vươn tay cứng ngắc trong chớp mắt, lập tức khôi phục, như cũ vươn tay ra, tiếp nhận hài tử trong tay Chu phu nhân, “Đa tạ thông gia mẫu hao tâm tổn trí.”
“Nên như vậy.” Chu phu nhân không nhìn ra được một chút không tình nguyện nào từ trên người Hồ Thị, lập tức càng vui vẻ hơn mấy phần.
Hồ Thị ôm hài tử, vẫn không quên chào hỏi Kỷ Đào, “Đào Nhi, tới giúp đại bá mẫu xem có được không?”
Kỷ Đào tiến lên, cẩn thận xem xét, cười nói: “Chúc mừng đại bá mẫu, tiểu chất nữ thân thể khỏe mạnh, kỳ thực không cần nhìn, nghe thanh âm liền biết rất khỏe mạnh.”
Chu phu nhân quan sát Kỷ Đào từ trên xuống dưới, nhận ra, vội bảo nàng đi bắt mạch cho Chu Chỉ Lan.
Kỷ Huyên Huyên sớm đã ôm hài tử từ trong tã lót đi ra ngoài.
Chu Chỉ Lan bình an sinh con xong, sắc trời cũng đã tối, Kỷ Đào và Liễu thị đứng dậy cáo từ.
Hồ Thị vội sai người đưa mẹ con các nàng ra ngoài.
Kỷ Đào cũng không so đo, lúc này đang bận rộn, Kỷ Vận cũng muốn hồi phủ, ba người cùng nhau ra cửa.
Kỷ Vận và Kỷ Đào đi phía sau Liễu thị, Kỷ Vận nhìn Liễu thị đang ôm hài tử trước mặt, chần chờ nói: “Nương của ta...”
Trọng nam khinh nữ.
Kỷ Đào đã nhìn ra.
Đương nhiên, Hồ thị như vậy cũng bình thường, người bình thường đều sẽ chờ mong trưởng tử hoặc là trưởng tôn trong nhà sinh ra, đại biểu cho truyền thừa gia tộc cùng hưng suy.
Hồ thị vẫn là mẫu thân của Kỷ Vận, chắc chắn hiểu rõ hơn, thấy trên mặt Kỷ Đào không có vẻ mặt khác, nàng ta âm thầm thở phào. “Cháu gái cũng được, ta chỉ được một mình Bàng nhi, liền muốn con gái.”
Kỷ Đào mỉm cười, “Tỷ tỷ còn trẻ, sau này nói không chừng có thể tự mình sinh.”
Nghe vậy, Kỷ Vận thật sự cao hứng, lắc đầu nói: “Có Bàng nhi, ta đã không dám suy nghĩ chuyện khác nữa.”
Ba người tách ra, Kỷ Đào và Liễu thị lên xe ngựa rời đi, Liễu thị dặn dò: “Đại bá mẫu của ngươi như thế cũng là thái độ bình thường, ngươi chớ lộ ra dị dạng.”
“Ta hiểu.” Kỷ Đào kiên nhẫn đồng ý.
Sắc trời dần tối, Kỷ Đào vén rèm lên. Trên đường phố đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt ban ngày đã không còn nữa.
Xe ngựa đi vào phố Hằng Đức, rất nhanh đã đến cửa, Kỷ Đào và Liễu thị vào cửa, Cổ Toàn tựa hồ là vẫn chờ ở cửa, nhìn thấy các nàng trở về, xoay người chạy vào trong sân.
Rất nhanh, Lâm Thiên Dược đã đi ra, dưới chân dường như có chút vội vàng, sau khi nhìn thấy Kỷ Đào và Liễu thị còn có Cẩm Nhi, hơi thở phào nhẹ nhõm, tiến lên tiếp nhận đứa nhỏ trong ngực Liễu thị, hỏi: “Sinh rồi sao?”
Kỷ Đào gật đầu, Lâm Thiên Dược nói với Liễu thị: “Nương, hôm nay mệt mỏi lắm rồi, mau trở về nghỉ ngơi đi.”
Thấy Liễu thị vào cửa, nàng ta kéo Kỷ Đào đi về phía hậu viện, vừa nói: “Ta muốn đi đón các ngươi, lại sợ đại tẩu nhất thời không sinh được, ta đi cũng là xấu hổ.”
Lời này không sai, tình hình hôm nay, ngay cả Kỷ Quân cũng ở trong viện của mình chờ tin tức, có thể đi ra ngoài phòng chờ, cũng chỉ có Kỷ Huyên Huyên.
Hơn nữa, nếu như Lâm Thiên Dược đi, đường tẩu nhà mẹ đẻ Kỷ Đào cũng không thích hợp.
Kỷ Đào trở về phòng, lúc này trời không còn sớm, nàng cũng không định thay quần áo nên dứt khoát vào phòng trong rửa mặt.
“Ngày mai sinh nhật Hiên nhi, chúng ta mang theo hắn cùng đi ra ngoài chơi.”
Kỷ Đào đầu ướt sũng, chợt nghe thấy trên giường có một người đang chơi đùa với Cẩm Nhi là Lâm Thiên Dược nói như thế.
Kỷ Đào kinh ngạc, “Ngươi thế mà lại rảnh rỗi?”
Lâm Thiên Dược mỉm cười, “Sinh thần Hiên nhi, ta đương nhiên rảnh rỗi.”
Tiếng kêu đau đớn khi tuổi đào sinh ra Hiên Nhi dường như vẫn còn vang vọng bên tai, càng khiến hắn cảm thấy Hiên Nhi và Cẩm Nhi đến không dễ dàng, bọn họ không chỉ là thân nhân của hắn, còn là bảo bối mà Kỷ Đào rất vất vả mới mang đến cho hắn.
Lâm Thiên Dược lau tóc cho Kỷ Đào, nói khẽ: “Chúng ta đi ngủ sớm đi, sáng sớm ngày mai dẫn theo bọn họ ra ngoài, sau giờ ngọ trở về, cùng ăn cơm chiều với cha mẹ.”
Sắp xếp không tệ, thế mà còn muốn cùng ăn cơm chiều với đám Kỷ Duy. Nhưng cho dù là như thế, “Chắc là cha mẹ sẽ không đáp ứng. Còn có sư phụ...”
Lâm Thiên Dược khẽ mỉm cười, “Cho nên ta nói, sáng sớm đã ra ngoài.”
Kỷ Đào nhất thời không biết nói gì.
Lại nghe được Lâm Thiên Dược nói, “Lát nữa ta đi ôm Hiên nhi tới ngủ trên giường nhỏ của Cẩm Nhi, ta đã phân phó Cổ Toàn chuẩn bị xe ngựa chờ chúng ta.”
Trong xe ngựa lắc lư, Hiên Nhi tựa vào đầu gối Kỷ Đào đang ngủ say, chính nàng cũng buồn ngủ, Lâm Thiên Dược thì lại hào hứng bừng bừng, ôm Cẩm Nhi đang ngủ, thỉnh thoảng lại vén rèm lên nhìn một chút.